Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1587:

“Bác cả ơi, Tiểu Hoàng nói anh Tiểu Tương là cậu chủ nhỏ của nó á.”

Tương Tư Hoành vừa khóc vừa gật đầu lia lịa.

“Nó là Tiểu Hoàng mà mẹ cháu đã mua cho cháu… Nó là Tiểu Hoàng đó… Hu hu hu…”

Hoắc Tư Thần nhìn con heo đen béo mập đang ụt ịt liên hồi.

“Con heo mập thế này…”

Tể Tể ho khụ một cái, nuốt máu loãng vào lại trong bụng.

“Anh ba à, heo đen lớn nói nó tên là Chu Đại Phúc.”

Hoắc Tư Tước gãi gãi cái cằm, giọng nói vô cùng thờ ơ.

“Thế chúng nó đều là yêu quái cả à?”

Tể Tể gật đầu.

“Đúng thế. Tiểu Hoàng chắc là quỷ tu đó.”

Hoắc Trầm Lệnh nhìn thấy khuôn mặt con gái cưng của mình trắng bệch, mí mắt cũng bắt đầu cụp xuống rồi, ông ấy lập tức mở miệng nói.

“Được rồi, nếu đã đều là quỷ tu và yêu quái thì cứ dẫn về hết đi.”

Hoắc Tư Thần có hơi thất vọng.

“Con heo to thế mà lại là yêu quái à? Con còn tưởng là mình sắp được ăn thịt heo rừng cơ chứ.”

Tể Tể nghe được mấy chữ ‘ăn thịt heo rừng’ thì cũng lầm lầm bầm bầm.

“Lúc trước Tể Tể cũng nghĩ tới việc được ăn thịt heo rừng, đầu heo kho, thịt ba chỉ nướng…”

Chu Đại Phúc: “…”

Lục Hoài có hơi băn khoăn.

“Nhưng mà chú hai ơi, Chu Đại Phúc to như thế, xe mình chở không được.”

Tể Tể đưa bàn tay nhỏ ra, ngón tay chỉ về phía Chu Đại Phúc rồi ngoắc một cái.

Âm khí tràn ra.

Chu Đại Phúc còn chưa kịp nói gì thì đã biến thành một con heo nhỏ xíu to chỉ cỡ một cái bàn tay.

Như một cục thịt đen thui.

Hoắc Tư Tước thấy thế thì bật cười.

“Tư Thần, em xem con heo nhỏ này có giống Thỏ Đen không nè.”

Hôm nay Hoắc Tư Thần đi ra ngoài không có dẫn Thỏ Đen đi theo, dù sao thì lúc đó cậu ấy đi cùng với Tể Tể cho nên không cần thiết phải mang Thỏ Đen đi theo cùng.

Sức mạnh của Chu Đại Phúc đã bị giảm đi rất nhiều.

Bây giờ muốn biến về hình người lần nữa thì rất khó.

Tể Tể hơi hé mắt ra liếc nó một cái.

“Chu Đại Phúc, nếu mày không muốn đi theo bổn Tể Tể thì mày…”

Chu Đại Phúc nhanh chóng lắc lắc đầu.

“Không, không có, không có. Tôi đồng ý, tôi đồng ý trăm phần trăm mà.”

Lúc nãy nó có chú ý rồi, bên kia còn có hơi thở của rồng nữa đó.

Ngay cả rồng còn ở nhà bọn họ, nó đâu có ngu đâu mà không đi theo cùng chứ.

Làm con heo đen nhỏ thì làm thôi. Không có tị thế châu, quy tắc của Thiên Đạo sẽ không cho phép nó tồn tại, tu vi của nó sẽ càng lúc càng hạ xuống, cuối cùng sẽ biến thành một con heo bình thường, biến thành món ăn trên bàn cơm của con người.

Nghĩ tới cảnh đó mà sợ…

Chu Đại Phúc rùng mình, tính mạng quan trọng hơn tu luyện nhiều.

Tể Tể rất hài lòng.

Hoắc Trầm Lệnh thấy cô bé đã mệt muốn chết rồi, vội vàng bế cô bé chạy nhanh về phía xe ô tô.

Vừa chạy vừa vỗ về sau lưng cô bé.

“Tể Tể cứ ngủ đi, có cha ở đây rồi.”

Tể Tể cười nũng nịu, còn không quên an ủi cha nuôi của mình.

“Cha ơi, Tể Tể chỉ buồn ngủ thôi, chờ Tể Tể dậy thì sẽ bình thường liền à.”

Hoắc Trầm Lệnh cảm thấy vô cùng đau lòng.

“Được, Tể Tể ngủ đi, cha sẽ không lo lắng nữa.”

Lúc này Tể Tể mới yên tâm.

Mắt nhắm lại, ngủ ngay trong vòng một nốt nhạc.

Một tay Hoắc Trầm Huy dắt Tương Tư Hoành còn đang khóc thút thít, một tay còn lại dắt theo con chó Tiểu Hoàng cùng đi lên xe, Chu Đại Phúc cũng đi theo đằng sau.

Nơi này cách tuyến đường chính rất xa, chờ tới khi tị thế châu bị mất hiệu lực thì đám người Hoắc Trầm Huy mới phát hiện ra bọn họ đang ở ngoại ô thành phố.

Dù đang là buổi tối nhưng vẫn đủ để bọn họ nhận ra được cảnh vật ở bên ngoài vô cùng quen thuộc.

Hoắc Trầm Huy nhíu mày lại.

“Trầm Lệnh, nơi này là…”

Hoắc Trầm Lệnh đã xác định được.

“Là thôn trang của nhà họ Hoắc.”

Hoắc Tư Tước nhìn về phía Chu Đại Phúc chỉ lớn bằng một bàn tay.

“Heo mập nhỏ, có đúng không?”

Khóe miệng Chu Đại Phúc giật giật, khuôn mặt con heo đen có hơi méo mó.

“Tôi tên là Chu Đại Phúc.”

Kế Nguyên Tu liếc nó một cái.

“Tới nhà họ Hoắc thì mày chỉ có thể là heo đen nhỏ hoặc là heo mập nhỏ, hoặc là heo đen thui.”

Hơi thở của rồng tràn ra, cơ thể bé nhỏ của Chu Đại Phúc run rẩy lập cập.

“Tôi… tôi biết rồi ạ.”

Kế Nguyên Tu lại tiếp tục mở miệng.

“Đây có phải là đường tới thôn trang của nhà họ Hoắc không?”

Chu Đại Phúc vội vàng gật đầu.

“Đúng thế ạ.”

Kế Nguyên Tu: “Tại sao mày lại dẫn bọn tao tới đây?”

Chu Đại Phúc lắp ba lắp bắp nói lại lời giải thích đã nói cho Tể Tể nghe lúc trước cho Kế Nguyên Tu nghe.

Hoắc Trầm Lệnh nghĩ tới lời của Minh Vương đã nói, vết thương của Tể Tể có đi bệnh viện cũng không chưa được, ở đây gần thôn trang của nhà họ Hoắc hơn, hơn nữa Chu Đại Phúc nhốt bọn họ lại là bởi vì bà ba Hoắc…

Hoắc Trầm Lệnh nhìn về Hoắc Trầm Huy đang lái xe.

“Anh cả, anh dẫn Tư Tước và Tư Thần và tiểu Hoài về trước đi, ngày mai bọn họ còn phải đi học nữa.”

Hoắc Trầm Huy khó hiểu nhìn em trai.

“Trầm Lệnh, còn em thì sao?”

Hoắc Trầm Lệnh nhìn về phía Tể Tể đang ngủ say trong lòng ông ấy.

“Tể Tể bị thương nặng, em và con bé sẽ ở lại thôn trang nhà họ Hoắc vài ngày, cũng thuận tiện xử lý cả nhà của thím ba cho xong xuôi sạch sẽ.”

Hoắc Trầm Lệnh nói tới đó thì lại nói thêm một câu.

Có điều lúc này khuôn mặt của ông ấy đã dịu xuống rồi.

“Đúng rồi, anh cả, anh nhớ xin phép cô giáo cho Tể Tể nghỉ ốm dùm em nhé.”

Tương Tư Hoành đang ôm con chó Tiểu Hoàng cũng nói theo.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free