Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1586:

Bỏ chạy cơ đấy!

Minh Vương tức giận nhìn Hoắc Trầm Lệnh: “Nói thử ý kiến của cậu xem!”

Hoắc Trầm Lệnh: “Tôi muốn đưa Tể Tể đến bệnh viện Số Một để kiểm tra!”

Khóe miệng của Minh Vương nhếch lên: “Đi bệnh viện Số Một thì có thể kiểm tra ra được gì? Tra ra các chỉ số đều bình thường, chỉ có cân nặng là vượt quá ngưỡng bình thường ấy hả?”

Tể Tể tủi thân nhìn Minh Vương: “Cha Minh Vương, cha cảm thấy Tể Tể quá béo ạ?”

Trái tim của Minh Vương hẫng một nhịp, vội há miệng muốn bào chữa, đáng tiếc đã bị Hoắc Trầm Lệnh giành trước: “Làm gì có chuyện đó? Tể Tể như bây giờ khá ổn mà, không gầy không béo, cực kỳ đáng yêu! Cha thích lắm!”

Hoắc Tư Tước, Hoắc Tư Thần, Lục Hoài, Tương Tư Hoành: “Anh cũng thích!”

Hoắc Trầm Huy: “Bác cả cũng thích!”

Kế Nguyên Tu cũng hùa theo số đông: “Chú nhỏ cũng cực kỳ cực kỳ thích!”

Minh Vương: “...”

Thế quái nào cuối cùng cứ như mình là người ngoài thế này?

Ông ấy mới là cha ruột của con gái cưng, ruột thịt đấy hiểu không hả?

Minh Vương giơ tay bế con gái cưng khỏi vòng tay của Hoắc Trầm Lệnh, ông ấy phất tay áo một cái, cả hai cha con lập tức biến mất không còn tung tích.

Bé con trong lòng ngực thoắt cái đã bị cướp đi mất, Hoắc Trầm Lệnh - người luôn lạnh lùng và bình tĩnh - lập tức giận đến mức xì khói, thậm chí gương mặt anh tuấn cũng méo xệch: “Phong Đô, anh thật vô liêm sỉ!”

****

Giọng của Minh Vương truyền ra từ nơi xa xôi.

“Liêm sĩ? Đó là cái gì?”

Hoắc Trầm Lệnh: “…”

Nghe thấy giọng nói, Tương Tư Hoành lập tức nhìn qua phía phát ra giọng nói.

“Chú Minh, chờ cháu với.”

Trong bóng đêm sâu thẳm, Minh Vương vừa biến mất lúc nãy lại đột nhiên hiện ra, trên tay còn đang bế Tể Tể.

Hoắc Trầm Lệnh thở phào một tiếng.

“Tể Tể.”

Tể Tể đang ôm cổ cha Minh Vương của mình, cô bé hôn lên má cha mình chụt chụt mấy cái, sau đó lại dùng thần thức nói chuyện dụ dỗ ông ấy.

“Cha ơi, Tể Tể không muốn về Địa phủ nghỉ dưỡng đâu, bây giờ ở trên trần gian có quỷ hút máu, Tể Tể ăn chúng nó là được rồi, bổ lắm.”

Tể Tể nói xong thì nghĩ tới Yến Nguyệt Thần, cô bé lập tức nói thêm.

“À cha ơi, Tể Tể còn quen biết một anh là quỷ hút máu đời thứ nhất nữa, tên ảnh là Yến Nguyệt Thần, ảnh lợi hại lắm á. Chính ảnh đã giúp Tể Tể tìm được Cốc An An đó.”

Minh Vương nhướng mày: “Quỷ hút máu đời thứ nhất.”

Tể Tể gật gật đầu.

“Đúng vậy ạ. Ảnh nói vậy á.”

Minh Vương híp mắt lại.

Tể Tể thấy mấy người đang chạy về phía mình, vội vàng nói thêm với cha Minh Vương.

“Cha ơi, cha là người đứng đầu của Địa phủ, cha đừng cãi nhau với cha nuôi Hoắc nha, tại cha nuôi Hoắc lo cho Tể Tể nên muốn gặp Tể Tể thôi ấy mà.

Tể Tể nói xong, sợ cha Minh Vương không đồng ý, thế là dụi dụi đầu vào trong lòng cha Minh Vương của mình.

Minh Vương bị giọng nói mềm mại non nớt của con gái mình dỗ cho toàn thân phê như con tê tê.

Cho nên lúc ông ấy lấy lại tinh thần, con gái cục cưng bảo bối của mình đã vươn đôi tay như hai cái ngó sen về phía Hoắc Trầm Lệnh.

Minh Vương: “…”

Thôi bỏ đi.

Con gái bảo bối nói rất đúng.

Ông ấy đường đường là người đứng đầu của Địa phủ… không cần phải để ý tới mấy chuyện nhỏ nhặt như vậy.

Nếu còn muốn tính toán thì lỡ làm tổn thương tới người cha nuôi trên trần gian của con gái cưng, tới lúc đó con gái cưng giận thì mình còn phải mắc công đi dỗ nữa.

Làm thế thì không có lời.

Nếu có thời gian rảnh như vậy còn không bằng đi tìm thằng nhãi Thiên Đạo tính sổ.

Minh Vương xoay người rời đi, còn không quên chào tạm biệt con gái cưng của mình bằng thần thức.

Tể Tể cười tủm tỉm đáp lại, cô bé nghĩ chắc cha Minh Vương đã quay về Địa phủ.

“Cha nhớ giữ sức khỏe nhé.”

Khóe miệng của Minh Vương hiện ra một nụ cười, thân hình cao lớn biến thành một làn sương đen, lại một lần nữa tan biến ở giữa trời đêm đen tối.

Những chuyện này nhìn thì lâu nhưng thật ra chỉ mới có trôi qua mấy phút mà thôi.

Hoắc Trầm Lệnh bế Tể Tể lên, chuẩn bị chạy đi, lúc này Tể Tể mới chợt nhớ tới chuyện quan trọng đã bị cô bé quên mất.

Cùng lúc đó, Hoắc Tư Thần đã phát hiện ra tị thế châu cũng đã bể nát, mảnh vụn biến thành bụi tan biến trong làn gió, không còn có tác dụng che giấu nữa.

Dưới sức mạnh của quy tắc Thiên Đạo, Chu Đại Phúc và Hoàng Tử Dẫn đã biến về lại hình dáng thật của mình.

Hoắc Tư Thần hét toáng lên.

“Cha, anh hai, hai người mau qua đây mà xem nè, ở đây có một con heo rừng béo ú và con chó vàng gầy nhom nè.”

Chu Đại Phúc: “…”

Hoàng Tử Dẫn không thèm để ý tới chuyện đó, nó vừa lắc lắc cái đuôi vừa chạy vọt về phía Tương Tư Hoành.

Lúc Tương Tư Hoành thấy con chó vàng gầy trơ xương đang chạy về phía mình thì cậu ấy vô cùng sửng sốt.

“Mày…”

Lục Hoài vội vàng dùng một lá bùa ngăn chặn con chó vàng lại, sợ con chó vàng xông tới cắn Tương Tư Hoành.

Tương Tư Hoành chớp chớp đôi mắt nhỏ, giọng nói có hơi run run.

“Mày… mày là Tiểu Hoàng sao?”

Hoàng Tử Dẫn sung sướng mở miệng.

“Gâu gâu gâu!”

Cái đuôi lắc lắc quay quay không thấy rõ hình gì luôn.

Viền mắt Tương Tư Hoành nóng lên, cậu bé oa một tiếng rồi khóc lớn.

“Tiểu Hoàng, đúng là mày rồi. Hu hu hu…”

Hoắc Trầm Huy vội vàng chạy tới, vừa vuốt ve đầu cậu bé, vừa nhìn về phía con chó vàng đang sủa liên hồi.

Đó là một con chó vàng giống chó ta vô cùng bình thường, gầy trơ xương.

“Mày…”

“Gâu gâu gâu!”

Tể Tể đang được Hoắc Trầm Lệnh bế vội vàng giải thích.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free