Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1585:
Đôi mắt tạo thành từ mây đen trên bầu trời chậm rãi nheo lại, cẩn thận nhìn kỹ Minh Tể Tể - cô bé chỉ to chừng con kiến trên mặt đất.
“Minh Tể Tể, nhóc...”
Nó mới nói được có mấy chữ thì đã bị một giọng nói cáu kỉnh truyền tới từ sâu trong lòng đất cắt ngang!
“Ha hả! Một lão già đã mấy chục triệu tuổi thế mà lại đi uy hiếp một cô bé con mới có ba tuổi rưỡi, Thiên Đạo, lão già nhà ông thật không biết xấu hổ mà!”
Giây tiếp theo, cỏ dại mọc tràn lan trên mặt đất đột nhiên rẽ sang hai bên, để lộ ra một con đường nhỏ rộng chừng một mét tám.
Minh Vương mặc một bộ đồ quần áo xa hoa bằng gấm đen xuất hiện ở phía cuối con đường, nhìn qua cứ ngỡ như một bóng ma vậy.
Chỉ trong nháy mắt, ông ấy đã xuất hiện ở trước mặt của Tể Tể.
Minh Vương giơ tay xách phần cổ áo phía sau của con gái cưng lên, sau đó ôm cô bé vào trong ngực mình.
Thấy sắc mặt của Tể Tể trắng bệch, thậm chí khóe miệng còn rướm máu tươi, gân xanh trên đầu Minh Vương lập tức nổi gồ lên.
Ông ấy chậm rãi ngẩng đầu, hai tròng mắt lạnh lùng và giận dữ không khác nào ác quỷ nhìn về phía cặp mắt trên bầu trời kia.
“Lão già Thiên Đạo kia, con gái của bổn tọa đã trọng thương như vậy rồi mà ông còn dám uy hiếp con bé à?! Ừ! Ông giỏi lắm! Ông bá đạo lắm! Vậy ông có tin từ giờ bổn tọa sẽ đóng cửa địa phủ lại, làm linh hồn của người chết không thể đến địa phủ báo danh, khiến nhân gian trở thành địa phủ thứ hai hay không?”
Minh Vương nói xong thì lập tức vung tay lên.
Mặt đất xung quanh run rẩy liên tục, những cơn gió rét buốt không ngừng gào thét khắp bốn phương tám hướng.
Tể Tể sợ hết hồn, vội vàng ôm lấy cổ của cha Minh Vương: “Cha ơi, không cần làm thế đâu ạ.”
Minh Vương dùng thần thức giao lưu với con gái cưng: “Tể Tể ngoan~ Cha chỉ hù dọa lão già Thiên Đạo kia thôi! Có điều con cứ yên tâm, tuy ông ta cứng đầu nhưng mấy vụ này thì lại dễ tin lắm! Con xem cha hù chết ông ta này! Ai bảo ông ta dám uy hiếp cục vàng cục bạc của cha làm chi!”
Tể Tể chớp chớp đôi mắt to, cô bé đang tính nói gì nữa nhưng lồng ngực lại đột nhiên đau nhói.
Cổ họng và đầu lưỡi lập tức truyền đến mùi máu tanh, cô bé sợ đến mức vội ngậm chặt miệng lại, sau đó “ừng ực” nuốt ngược số máu sắp trào ra đó trở về.
Tương Tư Hoành chạy như bay tới, cậu bé như hóa thân của một cơn bão, đi tới đâu là cây cỏ đất đai bay tứ tung tới đó, thoắt một cái đã tới trước mặt của Minh Vương.
Cậu ấy có chút kinh ngạc hỏi: “Chú Minh?”
Minh Vương cúi đầu nhìn Tương Tư Hoành, một tay ôm Tể Tể, một tay xoa xoa cái đầu nhỏ của cậu ấy.
“Tiểu Tương tới rồi à.”
Tương Tư Hoành gật đầu, sau đó vô cùng lo lắng nhìn về phía Tể Tể đang được Minh Vương ôm trong ngực.
“Tể Tể.”
Tể Tể mới vừa nuốt ngụm máu chực trào đến cổ họng xuống, có điều do ban nãy vừa phải gắng gượng trước uy áp của Thiên Đạo vừa tốn nhiều sức mạnh sửa chữa Sổ Sinh Tử, cho nên bây giờ cô bé bị thương khá là nặng.
Tể Tể vừa mới định nói chuyện thì ngụm máu vừa nuốt xuống ban nãy lại trào ngược lên cổ họng.
Gương mặt mũm mĩm của Tể Tể trắng bệch, chỉ đành chớp chớp mắt với Tương Tư Hoành, giống như đang muốn nói là mình không sao.
Kế Nguyên Tu cũng đã tới nơi.
Hiếm có dịp Thiên Đạo chịu xuất hiện, Kế Nguyên Tu vội vàng kiểm tra tình trạng thân thể của Tể Tể, sau đó ngửa đầu nhìn về phía đôi mắt được tạo thành từ mây đen của Thiên Đạo.
“Thiên Đạo, thật không ngờ ông lại làm một cô bé ba tuổi rưỡi bị thương nặng như vậy.”
Thiên Đạo: “...”
Đám người Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Lệnh cũng đã tới nơi.
Thấy sắc mặt của con gái cưng trắng bệch, Hoắc Trầm Lệnh vừa muốn đi tới ôm lấy cô bé thì lại bị Minh Vương lách người tránh đi.
“Bổn tọa sẽ dẫn Tể Tể về địa phủ chữa thương!”
Nói xong, ông ấy lại lạnh lùng ngẩng đầu nhìn về phía Thiên Đạo: “Chờ mọi việc xong xuôi bổn tọa sẽ quay lại tìm ông tính sổ!”
Minh Vương bế xốc con gái cưng lên vai, ngay lúc ông ấy chuẩn bị đi thì Tể Tể đã thành công làm thông phần kinh mạch bị tắc nghẽn, máu tươi cuồn cuộn ở cổ họng cũng dần lắng xuống.
“Khoan đã cha ơi.”
Hoắc Trầm Lệnh nhanh nhẹn bế con gái đang ngả người trên đầu vai của Minh Vương vào trong lòng ngực mình.
“Tể Tể, con sao rồi? Con bị thương ở đâu?”
Khóe miệng của Minh Vương lập tức xụ xuống.
“Cậu dám cướp con gái ngay trước mặt của bổn tọa à?”
Hoắc Trầm Lệnh trả lời lại một cách mỉa mai.
“Tể Tể đang bị thương, anh tùy tiện vác con bé lên vai như vậy, lỡ như làm vết thương của con bé nặng hơn thì phải làm sao bây giờ?”
Mặt Minh Vương đen thui: “Đây là con gái của bổn tọa, đương nhiên bổn tọa sẽ tự biết chừng mực!”
Tể Tể vừa định dỗ hai người cha của mình thì Tương Tư Hoành đã lên tiếng trước: “Chú Minh, chú hai, đầu sỏ gây tội là Thiên Đạo mà, hai người phải hợp tác cùng chống địch chứ ạ!”
Hoắc Trầm Huy, Hoắc Tư Tước, Hoắc Tư Thần, Lục Hoài và Kế Nguyên Tu gật đầu: “Đúng đó!”
Mặt Minh Vương lại càng đen, Hoắc Trầm Lệnh thì cau mày lại.
Cả hai bốn mắt nhìn nhau, cuối cùng không ai lên tiếng nữa mà cùng ngẩng đầu nhìn về phía trời cao.
Đôi mắt to tạo thành từ mây đen đã biến mất từ lúc nào, bầu trời giờ chỉ còn lại nền trời đen nhánh.
Gió đêm thổi qua, mùi bùn đất pha lẫn hương cỏ xanh ùa vào trong khoang mũi.
Mẹ nó!
Không ngờ lão già Thiên Đạo kia lại chạy mất!