Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1584:
Sấm sét của Thiên Đạo không ngừng quay cuồng trong tầng mây, tiếng sấm nổ inh ỏi không ngừng.
Có điều hình như do bị Thiên Đạo áp chế cho nên vẫn chưa có tia sét nào bổ xuống.
Tể Tể không chú ý tới mấy câu mắng chửi đầy tức giận của các anh trai, lực chú ý của cô bé đều đổ dồn vào Thiên Đạo và việc sửa chữa Sổ Sinh Tử.
Ban nãy mới sửa có ba cái à, vẫn còn mười bốn cái chưa sửa đây nè.
Dù sao cũng đã sửa rồi, thế là dưới áp lực khủng bố của Thiên Đạo, Tể Tể phồng má tiếp tục viết.
Mây đen trên trời chậm rãi tản ra hai bên, sau đó hóa thành một đôi mắt uy nghiêm, lạnh lùng và không mang theo chút tình cảm nào.
“Minh Tể Tể, nhóc đừng tự đào mồ chôn mình nữa!”
Tể Tể hoàn toàn không thèm nghe.
Đối phương lại bắt đầu lạnh lùng cảnh cáo và uy hiếp trong thức hải của cô bé: “Minh Tể Tể, chẳng lẽ nhóc còn muốn bị vỡ nát và khôi phục lại một lần nữa sao?”
Tể Tể nghe mà chẳng hiểu mô tê gì: “Vỡ nát và khôi phục lại một lần nữa là sao cơ?”
Đối phương cũng kinh ngạc không kém: “Nhóc không biết à?”
Lông mày của Tể Tể nhăn tít lại: “Biết cái gì mới được chứ?”
Đối phương im tiếng.
Tể Tể cắn răng, sức mạnh cuồn cuộn tụ tập lại trên ngòi Bút Phán Quan, sau đó cô bé lại bắt đầu đặt bút viết.
Tốc độ viết của cô bé rất nhanh.
Thiên Đạo im lặng nhìn cảnh này, giọng nói lạnh lùng mang theo một chút châm chọc lại lần nữa vang lên trong thức hải của Tể Tể: “Minh Tể Tể, nhóc còn cần hơn bốn trăm năm nữa mới trưởng thành, với sức mạnh bây giờ của nhóc mà muốn sửa chữa vận mệnh của nhiều người như vậy thì…”
Tể Tể hung dữ đáp trả: “Chú không phải Tể Tể, làm sao biết Tể Tể làm không được?”
Vừa dứt lời, Tể Tể lại lần nữa đổ dồn sức mạnh vào Bút Phán Quan, tốc độ viết cũng càng lúc càng nhanh.
Mỗi một nét bút được viết ra, sắc mặt của cô bé lại trắng bệch thêm vài phần, thậm chí đến cuối cùng khóe miệng của cô bé còn rỉ máu, hơn nữa lượng máu trào ra càng ngày càng nhiều.
Giếng Luân Hồi chiếu một màn này vào trong linh hồn của ba mươi lăm con quỷ, để chúng nó biết được rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Các con quỷ đã được sửa chữa số mệnh vội mở miệng.
“Công chú nhỏ, được đầu thai thành người, có thể trở thành chiến sĩ bảo vệ quốc gia một lần nữa thì tôi đã mãn nguyện lắm rồi, có chết cũng không tiếc, cho nên tôi không cần sống lâu làm gì đâu!”
“Tôi cũng thế!”
“Tôi nữa!”
“Công chú nhỏ, mau dừng tay đi!”
“Công chú nhỏ, có sống được đến ba mươi tuổi hay không đối với chúng tôi mà nói không quan trọng! Không tan biến trong tị thế châu, kiếp sau còn được làm một người quân nhân bảo vệ đất nước phồn hoa này thì chúng tôi đã không còn gì phải hối hận nữa rồi!”
“Đúng vậy, chúng tôi không hối hận!”
…
Tể Tể nghe thế thì bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn về phía chúng nó: “Tể Tể cũng không hối hận!”
Cô bé đã từng nghe lén cha Minh Vương bàn luận với Diêm Quân của mười điện về hiện trạng của nhân gian.
Tuy mặt ngoài trông có vẻ hòa bình yên ổn nhưng thật ra bên dưới lại che giấu không ít nguy hiểm.
Ba mươi lăm con người với lòng yêu nước khắc sâu vào trong linh hồn này, xứng đáng để cô bé dùng hết sức lực sửa chữa số mệnh cho bọn họ.
Không chờ các con quỷ nói tiếp, Tể Tể lập tức vung tay khiến giếng Luân Hồi chìm vào trong bóng đêm vô tận.
“Giếng Luân Hồi, mau dẫn bọn họ đi đầu thai chuyển thế đi!”
Cô bé nói xong thì phun ra một ngụm máu tươi, vừa hay cũng đã sửa xong vận mệnh của một con quỷ cuối cùng.
Đôi mắt khổng lồ phía trên bầu trời vẫn bình tĩnh không chút gợn sóng, nhưng giọng nói lại lạnh đến tận xương tủy: “Minh Tể Tể, nhóc tự tiện quấy nhiễu trật tự ở nhân gian, nhóc cho rằng bản tôn sẽ bỏ qua cho nhóc dễ dàng như vậy sao?”
****
Tể Tể giơ bàn tay béo múp lên lau máu tươi bên khóe miệng.
Cô bé chớp chớp đôi mắt to, giọng nói cũng đã yếu đi rất nhiều: “Cha Minh Vương nói, chuyện luân hồi không có liên quan gì đến Thiên Đạo hết, trước khi đầu thai chúng nó là quỷ, mà quỷ là cư dân thuộc về địa phủ, Tể Tể là trữ quân của địa phủ, chẳng lẽ Tể Tể không có quyền tạo ra một tương lai tốt đẹp hơn cho cư dân của mình hay sao? Nếu thế thì thân phận trữ quân Địa phủ của Tể Tể còn có tác dụng gì nữa?”
Đôi mắt trên bầu trời lập tức toát ra vẻ lạnh lẽo: “Con nít thì hãy làm chuyện mà con nít nên làm! Nếu đã tới nhân gian thì nhóc cũng nên đi học như bọn trẻ ở đây!”
Tể Tể nghiêm túc gật đầu: “Tể Tể có đi học mẫu giáo mà, nhưng hôm nay là chủ nhật chứ bộ! Tể Tể không hề lơ là việc học! Cho dù có chuyện bận không thể đi học thì cha cũng sẽ xin nghỉ cho Tể Tể.”
Vẻ mặt nghiêm nghị nhìn lên trời của cô bé như thể đang nói: Chú Thiên Đạo ơi, Tể Tể không hề nhiễu loạn trật tự ở nhân gian đâu!
Dường như vừa nhớ ra được chuyện gì, Tể Tể lại nhanh chóng bổ sung: “Nếu chú Thiên Đạo thật sự muốn giữ gìn trật tự ở nhân gian thì sao lại cho quỷ hút máu tiến vào địa phận của Hoa Quốc chúng ta?”
Không chờ Thiên Đạo đáp lại, Tể Tể lại hỏi tiếp vấn đề thứ hai: “Còn nữa, nếu Thiên Đạo và địa phủ đều tồn tại thì tại sao thần linh của chú nhỏ lại càng ngày càng suy yếu, thậm chí còn âm thầm biến mất?”
Không hề ngừng nghỉ, Tể Tể lại đá tiếp đến vấn đề thứ ba: “À phải rồi, chú Thiên Đạo, ban ngày chú đã làm vỡ cửa sổ sát đất nhà ông nội bà nội của Tể Tể, chú nhớ bồi thường nha!”