Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1583:

Cùng lúc đó, sức mạnh của tị thế châu khô kiệt, toàn bộ lớp sương mù bao phủ trong không gian nhanh chóng tan đi.

Tể Tể đứng trong kết giới, giọng nói trẻ con lại có vẻ uy nghiêm không gì chống được: “Sổ Sinh Tử, giếng Luân Hồi, nhanh tới đây!”

****

Trong kết giới xuất hiện một khe nứt, một cơn lốc xoáy chậm rãi trào ra từ trong cái khe, cuối cùng biến thành một cái xoáy nước sâu hoắm và đen như mực.

Xung quanh xoáy nước có ánh sáng công đức màu vàng kim đang lập lòe, xen lẫn với nó là âm khí nồng nặc, khiến người xem cảm thấy kính sợ và khủng hoảng từ tận đáy lòng.

Tể Tể cầm Sổ Sinh Tử, sau đó gọi Bút Phán Quan ra.

Tầm mắt của cô bé đảo qua linh đài của từng con quỷ, xác định tên họ, quê quán, tuổi tác của chúng nó.

Cô bé vừa kiểm tra vừa nhanh chóng đối chiếu chúng nó với số thứ tự được tạo sẵn trong Sổ Sinh Tử.

Tể Tể kinh ngạc phát hiện, trong mười kiếp thì có chín kiếp bọn họ đều phải chết trận nơi sa trường.

Hơn nữa mỗi một lần đều hy sinh để bảo vệ quốc gia!

Thậm chí một kiếp duy nhất không trở thành quân nhân thì bọn họ cũng không có được kết cục tốt đẹp.

Tể Tể xem mà khó chịu không thôi.

Chờ sắp xếp xong xuôi hết, Tể Tể bắt đầu vung bút lên viết.

Một ký hiệu thật lớn màu đỏ tươi được cô bé vẽ riêng trên một tờ.

Cùng lúc đó, các con quỷ đều bị hút vào giếng Luân Hồi.

Tể Tể dùng giọng nói non nớt của mình chân thành chúc phúc cho họ.

“Hai mươi năm sau, mọi người sẽ lại gặp nhau ở quân doanh, đến lúc đó giấc mộng được bảo vệ quốc gia của mọi người sẽ được viên mãn!”

Trong giếng Luân Hồi truyền đến giọng nói đầy cảm động của các con quỷ.

“Xin cảm ơn công chúa nhỏ!”

“Cảm ơn người!”

“Chúng tôi sẽ không phụ lòng của người đâu!”

“Bảo vệ Hoa Quốc phồn thịnh muôn đời!”

“Bảo vệ Hoa Quốc phồn thịnh muôn đời!”

Đừng nói là Tể Tể, ngay cả Chu Đại Phúc và Hoàng Tử Duẫn nghe xong cũng cảm thấy nhiệt huyết trào dâng.

Tể Tể thử nhìn phần miêu tả về kiếp sau của ba mươi lăm con quỷ trong Sổ Sinh Tử, khi phát hiện hơn phân nửa trong số đó đều chết yểu khi chưa đầy ba mươi tuổi thì không khỏi nhíu chặt chân mày.

Hai chữ “hy sinh” trên sổ làm cô bé theo bản năng cầm lấy Bút Phán Quan, bắt đầu công cuộc sửa chữa Sổ Sinh Tử.

Bởi vì số lượng người quá nhiều, hơn nữa việc cần làm là gia tăng tuổi thọ của bọn họ, cho nên cô bé cần tốn rất nhiều sức lực.

Ấy thế mà Tể Tể lại không hề nao núng.

Bên trên kết giới đột nhiên truyền tới một tiếng sấm rền vang.

Những tia sét cuồn cuộn kia không ngừng đánh thẳng vào kết giới bên dưới.

Tể Tể đang chăm chú sửa Sổ Sinh Tử thấy thế không khỏi mím chặt môi, trái tim cũng bất ngờ xuất hiện cảm giác đau nhói nhè nhẹ.

Kết giới dần xuất hiện vết rách, sau đó bắt đầu tan biến.

Cùng lúc đó, một giọng nói hư vô mờ mịt như truyền tới từ chín tầng trời không ngừng truyền vào trong thức hải của cô bé.

“Minh Tể Tể, nhóc làm bậy gì đó!”

Bút Phán Quan trong tay Tể Tể run lên nhè nhẹ, hai chữ “hy sinh” bị cô bé lau sạch lại bắt đầu lập lòe như muốn xuất hiện một lần nữa trên Sổ Sinh Tử.

Giếng Luân Hồi vẫn không ngừng chuyển động, yên lặng bảo vệ ba mươi lăm con quỷ ở giữa.

Tể Tể mím chặt môi, sau đó căm tức ngẩng đầu nhìn bầu trời rộng vô ngần kia.

“Thiên Đạo đấy à?”

Giọng nói từ trên chín tầng trời trở nên lạnh lùng, hoặc nói đúng hơn là không mang theo bất kỳ một cảm xúc nào, như thể trong mắt nó, bất kỳ sự tồn tại hay tiêu vong của một sinh mệnh nào cũng không hề quan trọng.

Người hùng hay cặn bã, tốt bụng hay độc ác, tất cả đều là số mệnh của bọn họ mà thôi!

“Minh Tể Tể, nhóc đã nhiều lần tự tiện sửa chữa Sổ Sinh Tử, bản tôn nể tình nhóc còn nhỏ, trong người lại có công đức cho nên mới không so đo. Nhưng lần này nhóc muốn sửa chữa vận mệnh của mười bảy mạng người, lại lần nữa quấy nhiễu trật tự của nhân gian, nhóc cho rằng bản tôn sẽ du di cho nhóc mãi như vậy sao?”

Tể Tể nhíu mày, cô bé nhìn chằm chằm vào bầu trời đêm đen như mực, sau đó hung hăng chất vấn: “Hai mươi năm sau, bọn họ đều là những binh lính bảo vệ Hoa Quốc của chúng ta, nếu đã thế thì vì sao chúng ta lại không thể cho họ thêm một ít thời gian nữa?”

Mây đen trên trời dày đặc và nặng trĩu như thể cả bầu trời sắp sập xuống vậy.

Đám người Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Lệnh mới bước ra từ trong xe, thấy một màn này thì không khỏi cau mày.

Tương Tư Hoành và Kế Nguyên Tu cẩn thận bảo vệ trước mặt hai người họ, giống với Tể Tể, bọn họ cũng ngẩng đầu nhìn về phía bầu trời đêm - nơi đen nhánh như vực sâu không đáy.

Kế Nguyên Tu lẩm bẩm mở miệng: “Là Thiên Đạo!”

Tương Tư Hoành: “Nó muốn làm cái gì thế?”

Lục Hoài chạy tới từ nơi xa: “Tiểu Tương, chú nhỏ, ban nãy sấm sét của Thiên Đạo bổ trúng kết giới của Tể Tể đấy ạ.”

Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Lệnh lập tức nổi giận.

“Nó dám!”

Hai anh em đều đã quên mất rằng mình chỉ là người thường, nhanh chóng chạy về phía Tể Tể.

Kế Nguyên Tu, Tương Tư Hoành và Lục Hoài cũng co giò chạy như điên.

Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần tuy cảm thấy khó tin rằng nhưng cũng cất bước chạy như bay.

Hoắc Tư Thần còn vừa chạy vừa tức giận mắng: “Thiên Đạo, đầu óc của ông có vấn đề à? Tể Tể tốt như vậy mà sao ông lại muốn đánh Tể Tể? Ông có giỏi thì đánh tôi này!”

Hoắc Tư Tước vốn định ngăn cản thằng em trai ngốc nhà mình, nhưng khi cảm nhận được uy áp của Thiên Đạo càng ngày càng gần, cậu ấy cũng tức giận mắng hùa theo: “Phải đó! Có giỏi thì ông đánh chúng tôi này! Đánh một cô bé học mẫu giáo thì có gì mà hay? Lại còn tự nhận là Thiên Đạo cơ đấy? Tôi thấy ông giống thằng khùng mỗi ngày cứ lên cơn hơn!”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free