Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1582:

Ngón tay mập mạp nho nhỏ của Tể Tể nhẹ nhàng lướt qua mí mắt, đáy mắt màu vàng kim chợt lóe sáng.

Bản thể của Chu Đại Phúc là một con Heo Đen đen xì, xem ra là một kiểu sức mạnh không tốt, giống như Cự Sâm Nhiên khi sức mạnh bị thụt lùi vậy.

Cô bé lại nhìn toàn bộ không gian mênh mông toàn là sương mù, ánh mắt nhìn xuyên qua rừng cây tầng tầng lớp lớp, nhìn về phía đống đổ nát thê lương ở phía xa.

Rõ ràng cô bé nhìn thấy ở một góc trong không gian đã bắt đầu xuất hiện khe hở.

Khe hở rất nhỏ, nhưng sau đó, khi lực lượng của tị thế châu đã bị dùng hết thì toàn bộ không gian sẽ sụp đổ.

Khóe miệng nhỏ của Tể Tể cong lên, đột nhiên quay qua nhìn ông Lý.

Ông Lý giật mình, bịch một tiếng, quỳ xuống đất.

Tể Tể hơi tránh qua một bên.

“Ông cụ Lý, ông gọi tất cả quỷ ở bên trong tị thế châu tới đây, bổn Tể Tể muốn hỏi xem mọi người có muốn đi đầu thai hay không?”

Vẻ mặt ông Lý vô cùng kinh ngạc.

“Công chúa điện hạ, chúng tôi có thể đi đầu thai à?”

Bọn họ làm quỷ đã mấy trăm năm, hồ sơ bên phía địa phủ chắc cũng chẳng còn nữa rồi.

Tể Tể rất có lễ phép với quỷ không làm tổn thương con người.

Cô nhóc cười nhe cả răng, nụ cười còn vương mùi sữa: “Có thể! Chỉ cần mọi người tình nguyện!”

Ông Lý không ngừng gật đầu lia lịa.

“Nguyện ý, nguyện ý chứ! Già đây và các hương thân nằm mơ cũng muốn đi đầu thai, muốn đầu thai làm người.”

Tể Tể tò mò.

Thực chất thì có một vài con quỷ sau một khoảng thời gian dài làm quỷ thì muốn tiếp tục làm quỷ mãi.

Có điều cô bé tạm thời không hỏi thăm chuyện này.

Tốc độ của ông Lý rất nhanh, mà đám quỷ kia tập trung ở chỗ cô bé còn nhanh hơn.

Tể Tể nhìn kỹ một chút, tất cả có ba mươi lăm con quỷ.

Có nam có nữ, có già có trẻ, có quỷ trưởng thành, đại đa số đều có một vòng ánh sáng công đức mỏng manh.

Trong này còn có… Một con chó vàng con gầy gò?

Tể Tể nghiêng cái đầu nhỏ, nhìn chằm chằm con chó vàng con.

Cô bé cảm thơi hơi thở của con chó con này có chút quen thuộc.

Chó con thấy cô thì kêu lên gừ gừ.

Chân nhỏ của Tể Tể dẫm lên mặt đất, vụng về chạy tới. “Chó con, có phải bổn Tể Tể đã từng gặp mày không?”

Tiểu Hoàng chạy vòng quanh Tể Tể vài vòng, cái đuôi vui sướng liên tục vung vẩy.

“Gâu gâu gâu!”

Tể Tể nghe không hiểu ngôn ngữ của loài chó.

Khóe miệng Chu Đại Phúc giật giật, nhắc nhở nó: “Tiểu Hoàng, mày là quỷ tu mà, sao quên cả cách nói chuyện thế?”

Tiểu Hoàng lắc mình biến thành một thiếu niên tầm hai mươi tuổi.

Nó mặc trường bào màu vàng nhạt kiểu cổ xưa, tóc dài đen nhanh, gió đêm quét qua khiến một vài sợi tóc rơi xuống gò má, Tể Tể thấy nó thì sửng sốt một chút.

“Mày…”

Hoàng Tử Duẫn gật đầu, mặc dù vẻ mặt kích động nhưng vẫn hòa hoa phong nhã, cung kính khiêm tốn như cũ.

“Xin hỏi công chúa điện hạ có phải đã từng gặp cậu chủ nhỏ của tôi không?”

Tể Tể mơ hồ: “Cậu chủ nhỏ của mày là ai?”

Hoàng Tử Duẫn cười, trong nụ cười có chút chờ mong.

“Cậu chủ nhỏ của tôi họ Tương, tên là Tư Hoành, tự Hành Chi.”

Tể Tể tặc lưỡi, cô bé biết cảm giác quen thuộc đó là gì rồi.

Trên người của Tiểu Hoàng có mùi của anh Tiểu Tương, mặc dù rất nhẹ nhưng cũng không qua được giác quan đặc biệt nhạy cảm của cô bé.

“Hóa ra anh Tiểu Tương là cậu chủ nhỏ của Tiểu Hoàng mày!”

Hoàng Tử Duẫn lại bịch một tiếng quỳ xuống đất, nước mắt lăn dài, giọng nói khàn khàn tha thiết.

“Công chúa điện hạ, có thể giúp tôi gặp lại cậu chủ nhỏ của mình được không?”

Tể Tể vội vàng đỡ nó dậy, nhanh chóng gật đầu.

“Đương nhiên có thể, anh Tiểu Tương đang ở thế giới ngay bên ngoài tị thế châu này thôi.”

Nói xong Tể Tể ngay lập tức nhìn qua đám quỷ còn lại.

“Các người không xuống địa phủ báo danh đầu thai, luân hồi chuyển kiếp à?”

Nhóm quỷ cùng nhau lắc đầu.

“Không có!”

Tể Tể ngạc nhiên: “Các người không thích làm quỷ à?”

Đám quỷ gần như nhất trí với nhau, ngay cả lời nói cũng gần giống nhau: “Làm quỷ có gì hay đâu chứ? Mọi người nghe tới quỷ muốn tránh còn tránh không kịp nữa là!”

“Đúng, khi chúng tôi còn sống đều là người, còn là người tốt, chúng tôi không muốn người khác sợ chúng tôi.”

“Chúng tôi chưa từng hại ai cả.”

“Thời đại mà chúng tôi sống, chiến hỏa tán loạn, ăn không no bụng, hay còn được gọi là dân chúng lầm than.”

“Tôi thích cuộc sống bây giờ.”

“Tôi muốn nếm thử vị của kem ly.”

“Tôi muốn ngồi cái xe hơi hộp sắt kia…”

“Tôi muốn ngồi máy bay, nghe nói có thể đi cả ngàn dặm.”

“Không phải ngày đi ngàn dặm, mà là vận tốc mấy trăm nghìn mét.”

Ông Lý tằng hắng một tiếng, cắt ngang mọi người.

Hai tay ông ấy chắp lại, cúi đầu nói với Tể Tể: “Công chúa điện hạ, chúng tôi muốn trải nghiệm cuộc sống phồn hoa của hiện tại.”

Trong chớp mắt Tể Tể mở to mắt: “Nếu không phải thời kỳ thịnh vượng phồn hoa thì sao?”

Sắc mặt ông Lý nghiêm túc, gương mặt vô cùng chân thành nói.

“Vậy già đây cũng muốn đầu thai chuyển thế, làm một tướng sĩ, giữ gìn biên cương Hoa Quốc.”

Đám quỷ cùng nhau hô to.

“Chúng tôi cũng thế!”

“Công chúa điện hạ, chúng tôi chịu được khổ, chịu được mệt nhọc! Chúng tôi không sợ chết! Chúng tôi chỉ sợ sống không có chí tiến thủ như đời trước rồi chết uất ức!’

“Chúng tôi muốn bảo vệ đất nước.”

“Chúng tôi muốn giữ cho thời kỳ phồn vinh thịnh vượng này trường tồn!”

Tể Tể cảm động, hốc mắt ẩm ướt.

Cô bé nở nụ cười rạng rỡ, sau đó nhanh chóng vươn tay ra, sức mạnh dồi dào dâng lên từ bàn tay cô bé, kết hợp với nhau tạo thành một kết giới kiên cố.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free