Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1574:
“Thiệu Cảnh!”
Ông cụ Kỷ gần như nghiến răng nghiến lợi phun ra hai chữ này, cùng với sự giận dữ của ông cụ Kỷ, cả người của Thiệu Cảnh bị đá văng ra ngoài như rác rưởi.
“Ầm” một tiếng, Thiệu Cảnh đập vào hồ cá bên ngoài phòng khách, phun ra một ngụm máu ngay tại chỗ.
Kỷ Lăng chống gậy từ hành lang dưới mái hiên bên phải đi tới.
Nhìn thấy cảnh này, anh ta lạnh nhạt lên tiếng.
“Cha, bây giờ dừng lại vẫn chưa muộn!”
“Im miệng!”
Ông cụ Kỷ giống như một con dã thú điên loạn, một tấm bùa chú bay thẳng về phía Kỷ Lăng.
Kỷ Lăng tránh không kịp, nửa người đau đến mức mất đi cảm giác, ngã nhào trên hành lang.
Nhưng anh ta không bỏ cuộc.
“Cha, cha tin con đi, bây giờ dừng tay thật sự vẫn còn kịp.”
“Cha, cha nhìn con đi, con chính là minh chứng tốt nhất!”
Làm sao ông cụ Kỷ tin được?
Hoặc có lẽ ngay cả khi ông ta tin đi nữa, cũng không thể chấp nhận việc bao năm trù tính cứ như vậy đổ sông đổ biển.
Thậm chí còn có tên trong sổ của Phong Đô Đại Đế rồi.
Cho dù tuổi thọ ở trần gian của ông ta đã tận, nhưng ở địa phủ thì sao?
Ông ta không dám nghĩ tới!
Đôi mắt của ông cụ Kỷ đỏ lên vì tức giận, quay người lao phía về Thiệu Cảnh đang ho liên tục.
“Hai mẹ con cậu đúng là cái thứ đồ thành sự thì ít bại sự có thừa! Tôi đã mở đường cho hai người từ hai mươi ba mươi năm trước, còn hai người thì sao?”
“Một đứa chỉ biết ghen tuông bậy bạ, một đứa thì thừa hưởng cái nết chơi bời trăng hoa, trác táng của Thiệu Ngọc Xuân, suốt ngày gái gú!”
“Nếu hai mẹ con cậu đã không muốn nhà họ Hoắc, vậy năm đó tìm tôi làm gì?”
Ông cụ Kỷ vừa mắng vừa đánh.
Dù ông ta đã lớn tuổi, Thiệu Cảnh vẫn còn trẻ.
Nhưng có thuật pháp hỗ trợ, Thiệu Cảnh chỉ có thể là người bị đánh.
Khi bà cụ Kỷ nghe thấy động tĩnh và chạy tới thì Thiệu Cảnh đã bị đánh đến hấp hối.
Ông cụ Kỷ đang trong trạng thái điên loạn bị cái tát của bà cụ Kỷ làm tỉnh táo lại.
“Còn đánh! Còn đánh nữa! Đánh nữa sẽ chết người đó!”
“Kỷ Trung Minh, ông đắm chìm trong thuật pháp của Huyền Môn không dứt ra được tôi mặc kệ, nhưng nếu ông thật sự muốn đánh chết nó, đến lúc đó để lại tiền án, ông có nghĩ tới tương lai của anh em Kỷ Lăng không?”
Kỷ Lăng nằm trên mặt đất thở phào nhẹ nhõm, nhanh chóng gọi 120.
Sáng sớm hôm sau, lúc Hoắc Trầm Lệnh ở công ty biết được tin ông cụ Kỷ đánh Thiệu Cảnh nhập viện, đáy mắt lộ ra ý cười.
Ông hỏi Giang Lâm.
“Cậu có biết lý do không?”
Giang Lâm lắc đầu.
“Sự việc xảy ra ở nhà cũ của nhà họ Kỷ. Nếu người của chúng ta không nhìn thấy Thiệu Cảnh ở bệnh viện thì đến bây giờ còn không biết Thiệu Cảnh xảy ra xung đột với nhà họ Kỷ nữa.
”
Hoắc Trầm Lệnh cũng không vội, gật đầu.
“Bên phía Hoắc Khánh Từ có động tĩnh gì không? Có làm ầm lên không?”
Giang Lâm lắc đầu.
“Không có, sau khi Hoắc Khánh Từ đến bệnh viện thăm Thiệu Cảnh xong, đã đến nhà cũ của nhà họ Kỷ, lúc rời đi, bà ta còn nói chuyện cười đùa với bà cụ Kỷ.”
Ánh mắt của Hoắc Trầm Lệnh trở nên sắc bén hơn.
Hoắc Khánh Từ nhịn nhục giỏi thật đấy.
Nếu Thiệu Cảnh không được đưa đến bệnh viện kịp thời thì chắc đã chết rồi.
Dù vậy, Hoắc Khánh Từ vẫn nói chuyện cười đùa với người nhà họ Kỷ.
Hoắc Trầm Lệnh mím môi, nghịch cây bút trong tay.
Hoắc Khánh Từ càng nhẫn nhịn thì chứng tỏ tham vọng càng lớn.
Tham vọng của bà ta là gì?
Hoắc Trầm Lệnh chỉ có thể nghĩ đến toàn bộ nhà họ Hoắc.
...
Nhà cũ của nhà họ Hoắc.
Tể Tể đang trò chuyện với hệ thống nữ thiên mệnh.
Hệ thống nữ thiên mệnh khóc thút thít.
“Tể Tể ơi, cứu mạng với.”
Tể Tể xòe bàn tay mũm mĩm của mình ra.
“Thống Thống à, Tể Tể không cứu nổi mày, ngay cả linh hồn mà mày còn không có mà.”
Hệ thống nữ thiên mệnh: “Tể Tể, ngài có thể mà! Chỉ cần ngài cho tiểu nhân trói buộc thì ngài chính là chân mệnh thiên nữ của thế giới này rồi. Đến lúc đó ngài sẽ trở thành người cầm quyền của toàn bộ nhà họ Hoắc, như vậy thì tiểu nhân cũng coi như hoàn thành nhiệm vụ mà chủ hệ thống giao phó, quay về chủ hệ thống rồi.”
Tể Tể lắc đầu.
“Bản Tể Tể đã rất giỏi rồi, không cần tới đạo cụ phụ trợ! Mày đi tìm người khác đi!”
Hệ thống nữ thiên mệnh khóc không ra nước mắt.
”Nhưng... nhưng những người phụ nữ khác đều không thể trở thành người cầm quyền của nhà họ Hoắc được!“
Tể Tể cau mày.
“Ý của mày là bảo bản Tể Tể nhường vị trí của mình à?”
Hệ thống nữ thiên mệnh vừa muốn giải thích thì phát hiện trong mắt của Minh Tể Tể tràn ngập sát khí.
Hệ thống sợ hãi run cầm cập, hóa thành một tia ánh sáng biến mất trong không trung.
Tương Tư Hoành khó hiểu.
“Tể Tể, thả nó đi có ổn không đấy?”
Tể Tể gật đầu.
“Ổn mà, chủ hệ thống sẽ tìm nó, nó vốn dĩ không nên xuất hiện ở đây.”
Nói xong, Tể Tể nhìn về phía Tương Tư Hoành.
“Anh Tiểu Tương, hệ thống là một tồn tại như thế nào?”
Tương Tư Hoành cũng không biết.
Hoắc Tư Thần từ trên lầu đi xuống, nghe thấy câu hỏi của Tể Tể thì bật cười ha hả.
“Tể Tể, vấn đề này anh ba biết nè! Ngày nay trong rất nhiều tiểu thuyết đều sẽ xuất hiện hệ thống, nó là một loại tồn tại hư cấu, trợ giúp nam nữ chính trong tiểu thuyết thăng cấp, đánh quái.”
Tể Tể nghe xong, cau mày.