Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1575:

“Sao Thiên Đạo lại cho phép thứ như vậy tồn tại nhỉ?”

Kế Nguyên Tu từ phòng khách đi ra, cảm xúc dâng trào mở miệng cà khịa.

“Thiên Đạo lớn tuổi rồi, chẳng những không có tí công bằng nào, mà có thể là đã lú lẫn đến mức chính mình đã tạo ra thứ gì còn không biết.”

Kế Nguyên Tu nói xong, trên bầu trời đột nhiên có một tia sấm sét, đánh vỡ cửa sổ kính sát đất của phòng khách khổng lồ bên phải.

Kế Nguyên Tu gắt gỏng.

“Ông làm ra mà không cho người ta nói à!”

Trên bầu trời nhà họ Hoắc nổ tung, phát ra tiếng gầm vang cực kỳ lớn.

****

Tương Tư Hoành lao vút ra.

“Chỗ này! Đánh xuống đây này!”

Sấm sét Thiên Đạo: “...”

Mây đen đang bao phủ trên đỉnh nhà cũ của nhà họ Hoắc cuồn cuộn liên hồi, cuối cùng bị một ngọn gió to thổi tan về phía chân trời xa xa.

Tương Tư Hoành chống nạnh: “Hừ! Chạy nhanh thật đấy, nếu không chạy thì cẩn thận tao và cha tao bắt nhốt mày lại, mỗi ngày bắt mày dùng sét để rèn luyện thân thể cho người nhà bọn tao đó!”

Tể Tể cũng bực bội không kém: “Đúng thế! Lần sau mà còn dám dùng sấm sét hù dọa bọn tao thì coi chừng bị bọn tao bắt đấy...”

Hoắc Tư Thần Nhớ tới lời thoại trong mấy bộ phim mà mình coi trên TV gần đây, thế là gân cổ lên bổ sung: “Tới lúc đó mày khổ thấu trời thì đừng có kêu nhé!”

Bà cụ Hoắc bưng một mâm bánh hoa quế mới ra lò đi tới, nghe câu “khổ thấu trời” của Tư Thần thì không nhịn được phì cười ra tiếng.

“Khổ thấu trời gì cơ? Các cháu đang nói đến chuyện gì thế?”

Kế Nguyên Tu lập tức đáp: “Mẹ, bọn con đang nói về quỷ hút máu ạ.”

Đám người Tể Tể: “...”

Bà cụ Hoắc không hề nghi ngờ, sau đó theo bản năng nhìn ra ngoài cửa sổ.

“Thời tiết hôm nay cũng đẹp lắm mà, sao ban nãy lại có sấm sét nhỉ, hơn nữa có cảm giác như nó cứ nhằm về phía nhà mình mà bổ ấy.”

Tể Tể non nớt tiếp lời: “Bà nội ơi, do sét trời bị mù nên bổ tầm bậy tầm bạ đó ạ!”

Lời nói của cháu gái cưng làm bà cụ Hoắc cười ha ha.

Thấy bọn nhỏ không bị thương, bà cụ hoàn toàn không thèm đếm xỉa tới cánh cửa sổ sát đất đã vỡ vụn.

“Thì sét trời vốn đâu có mắt đâu cháu.”

Tương Tư Hoành lắc đầu: “Không có không có, nhất định là không có. Nếu có mắt thì làm gì có chuyện bổ sét bừa trong ngày nắng đẹp như thế này!”

Hoắc Tư Thần phụ họa: “Đúng đó ạ!”

Lục Hoài nhận lấy bánh hoa quế rồi chia cho mọi người.

“Bánh hoa quế phải ăn nóng mới ngon, mọi người mau nếm thử đi.”

Bà cụ Hoắc vội gật đầu: “Đúng vậy, bánh này ăn nóng mới ngon, ăn nóng thơm lắm đấy các cháu.

Bởi vì là cuối tuần, trừ Hoắc Trầm Lệnh phải tăng ca đột xuất trong công ty thì hai anh em Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Vân đều ở nhà, cùng nhau chăm sóc cho người già và trẻ nhỏ ở đây.

Cửu Phượng vẫn ở lại nhà cũ của nhà họ Hoắc, bởi vì không muốn nghe bà cụ Hoắc lải nhải đòi tìm vợ cho mình, cho nên chỉ cần Tể Tể không gọi thì có đào ba thước đất cũng đừng mơ tìm thấy anh ta.

Tương Uyên thì ngược lại, anh ấy cũng muốn xuất hiện lắm, nhưng nghĩ đến việc con trai ruột mang nửa cái nắp quan tài của mình đi tặng cho Minh Tể Tể thì anh ấy cũng không dám ngoi đầu nữa.

Lỡ như Minh Tể Tể cảm thấy nửa cái nắp quan tài không trọn vẹn hoặc là nhìn quá mất thẩm mỹ, anh ấy sợ nửa cái nắp quan tài còn lại của mình cũng không giữ nổi mất.

Bởi vậy anh ấy lấy cớ là bên trang viên của nhà họ Hoắc còn có không ít người, vì lo cho an toàn của những người ở đó nên khi mọi người tập trung ở nhà cũ thì anh ấy sẽ sang bên trang viên để canh chừng.

Tương Uyên đi gấp đến nỗi chỉ kịp thông báo cho Cửu Phượng một tiếng, thậm chí còn không dám chào hỏi với con trai ruột của mình.

Chờ khi ông cụ Hoắc và bà cụ Hoắc chuẩn bị dẫn bọn nhỏ ra ngoài đi dạo, Hoắc Tư Tước mới đầu bù tóc rối đi xuống từ trên lầu.

Tể Tể nhìn thấy anh hai thì đôi mắt lập tức sáng rỡ: “Anh hai, anh dậy rồi ạ.”

Ông cụ Hoắc lạnh mặt nói: “Hoắc Tư Tước, gần mười giờ rồi đấy!”

Bà cụ Hoắc: “Không sao không sao, chỉ từ năm nghìn mét biến thành mười nghìn mét thôi mà.”

Hoắc Tư Tước: “...”

Tể Tể há hốc mồm: “Ông nội bà nội, hôm nay là thứ bảy mà sao anh hai lại không được ngủ nướng ạ?”

Ông cụ Hoắc và bà cụ Hoắc trăm miệng một lời: “Đây là quy tắc dành cho con trai của nhà họ Hoắc!”

Nói xong, hai cụ nhìn cháu gái cưng một cách đầy cưng chiều: “Tể Tể thì khác, Tể Tể là con gái, chỉ cần không trái pháp luật thì cháu muốn ngủ dậy mấy giờ, muốn làm gì cũng được hết.”

Ba đứa cháu trai Hoắc Tư Tước, Hoắc Tư Thần và Lục Hoài của nhà họ Hoắc: “...”

Kế Nguyên Tu và Tương Tư Hoành đồng tình nhìn về phía ba anh em Hoắc Tư Tước.

Tể Tể đảo đảo cặp mắt to, sau đó non nớt hỏi ông cụ Hoắc và bà cụ Hoắc: “Ông nội bà nội ơi, vậy nếu các anh trai biến thành các chị gái thì sẽ có thể giống như Tể Tể đúng không ạ, chỉ cần không trái pháp luật thì muốn ngủ dậy mấy giờ, muốn làm gì cũng được hết?”

Bà cụ Hoắc lại bị chọc cười: “Ừ! Nhưng mà Tể Tể à... Đời này bọn họ không thể trở thành con gái được nữa đâu!”

Tể Tể cười hì hì, cô bé chớp đôi mắt to ngập nước, quay sang hỏi các anh trai: “Anh hai, anh ba, anh Lục Hoài, mọi người có muốn biến thành con gái không ạ?”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free