Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1573:
“Bác Trần, không sao rồi, bác cứ yên tâm, cháu đã khóa sức mạnh thuộc về quỷ hút máu của cô đó lại rồi.”
Trần Kiến Đào cười híp mắt nói cảm ơn.
“Cảm ơn bạn nhỏ Nguyệt Thần.”
Yến Nguyệt Thần cũng cười theo.
“Xử lý những quỷ hút máu không chịu tuân thủ theo quy định của tộc quỷ hút máu là trách nhiệm của cháu.”
Trần Kiến Đào nhìn Yến Nguyệt Thần một lúc, sau đó lại tới chào tạm biệt Tể Tể và Tương Tư Hoành rồi mới mang theo cái hộp chứa linh hồn của Tiết Thiến rời đi.
Xe cứu thương cũng đã tới, các y tá và bác sĩ đã chở hai người bị hại đi rồi, trên mặt đất chỉ còn lại thi thể của Cốc An An, Hùng Kỳ bước tới bế lên.
“Bác sẽ đưa cô bé này về sở cảnh sát, sau khi giải quyết xong sẽ an táng.”
Tể Tể gật đầu.
“Bác Hùng, buổi tối đi đường cẩn thận nhé.”
Hùng Kỳ lập tức dừng lại.
“Tể Tể, chẳng lẽ tối nay bác Hùng sẽ gặp tai nạn sao?”
Tể Tể không hiểu ra làm sao.
“Đâu có đâu ạ.”
Hùng Kỳ: “Vậy sao tự nhiên cháu bảo bác buổi tối nhớ đi cẩn thận, còn cố ý nói là buổi tối nữa.”
Nói thật là từ lúc biết được tuổi thọ của mình thì Hùng Kỳ đã buông thả bản thân, nghe nói quyết định điều nhiệm mới đang ở trên đường tới rồi.
Tể Tể nhìn ra bầu trời đêm đầy sao, lại nhìn về phía Hùng Kỳ.
“Bác Hùng ơi, Tể Tể nhấn mạnh thời gian là bởi vì bây giờ đang là buổi tối mà.”
Hùng Kỳ: “…”
****
Cùng lúc đó, trong phòng sách ở nhà cũ của nhà họ Kỷ.
Ông cụ Kỷ đang ngồi thiền bỗng nghe thấy tiếng răng rắc giòn giã.
Ông ta cau mày, nhanh chóng mở mắt ra.
Khi nhìn thấy một nửa chiếc vòng ngọc bích trên bàn bên cạnh đột nhiên vỡ vụn, trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc.
“Tiết Thiến chết rồi ư?”
Sao có thể chứ?
Hiện giờ Tiết Thiến không chỉ là Cốc An An mà còn mang trong mình dòng máu quỷ hút máu, đồng nghĩa với việc cô ta chính là ma cà rồng, không phải là người.
Mà không phải là con người thì làm sao có thể đột nhiên chết được?
Sắc mặt của ông cụ Kỷ trở nên vô cùng khó coi, ông ta nhanh chóng bấm tay tính toán.
Cuối cùng nhận được kết quả tương tự.
Tiết Thiến đã chết rồi.
Ông ta còn không thể tra ra linh hồn của đối phương đang ở đâu.
Giọng nói của đồ đệ từ bên ngoài phòng sách vang lên.
“Sư phụ, cậu Thiệu Cảnh đến rồi.”
Ông cụ Kỷ giơ tay vứt nửa khối ngọc bích đã vỡ vụn vào trong thùng rác bên cạnh, phủi lớp bột trên tay rồi từ từ đứng dậy.
“Cho cậu ta đợi ở phòng khách đi.”
“Vâng!”
Ba phút sau, ông cụ Kỷ nhìn thấy vẻ mặt của Thiệu Cảnh đang cực kỳ phấn khích.
“Ông cụ Kỷ.”
Ông cụ Kỷ thản nhiên gật đầu.
“Ngồi đi.
”
Thiệu Cảnh gật đầu, đưa chiếc hộp nhỏ trong tay cho ông ta rồi mới ngồi xuống.
Ông cụ Kỷ nhìn chiếc hộp nhưng không mở ra.
“Đây là cái gì?”
Thiệu Cảnh vội vàng giải thích.
“Mẹ cháu nói ông xem rồi nhất định sẽ thích.”
Ông cụ Kỷ cau mày.
Thời buổi này thứ có thể khiến ông ta thích hiếm biết bao!
Nhưng cảm nhận có một luồng âm khí nhàn nhạt bao quanh chiếc hộp, ông cụ Kỷ suy nghĩ một lúc rồi nhanh chóng mở chiếc hộp ra, thờ ơ liếc nhìn một cái.
Bên trong chiếc hộp là một đồng tiền cổ, toàn thân màu đen nhưng lại có thể nhìn thấy ánh vàng màu đen huyền lúc ẩn lúc hiện…?
Ông cụ Kỷ nhíu mày, lại nhìn thêm vài lần.
Đến khi nhìn thấy bốn chữ “Thông bảo địa phủ” được viết rõ ràng trên đồng tiền cổ, sắc mặt của ông cụ Kỷ lập tức tái nhợt.
Ông ta giơ tay tát thật mạnh vào gương mặt đang tươi cười của Thiệu Cảnh.
“Thiệu Cảnh, không ngờ hai mẹ con cậu lại dám tính kế hại tôi đó!”
Thiệu Cảnh bị đánh có chút ngơ ngác.
Phải mất một lúc mới bình tĩnh lại.
Trong lòng bùng bùng lửa giận nhưng lại không dám biểu hiện ra.
“Ông cụ Kỷ, ông có ý gì?”
Ông cụ Kỷ còn chưa kịp lên tiếng, Thiệu Cảnh đã nhanh chóng giải thích.
“Ông cụ Kỷ, trước đây ông từng nói muốn một món đồ mà Minh Tể Tể mang theo bên mình. Đồng tiền cổ này chính là thứ ông cần đây, mẹ tôi còn dặn dò tôi giao nó cho ông càng nhanh càng tốt. Ông...”
Sắc mặt của ông cụ Kỷ không chỉ trắng bệch mà còn có hơi xám xịt.
“Cậu... hai mẹ con cậu thật sự là...”
Định hại chết ông ta đây mà!
Thông bảo địa phủ!
Đó là tiền của địa phủ.
Hai mươi năm trước lúc ông ta tế bái tổ tiên, trong mơ ông cố đã nói với ông ta rằng một đồng thông bảo địa phủ trị giá năm trăm triệu tệ ở thế giới loài người.
Ở thế giới loài người, dù là đạo sĩ Huyền Môn hay người bình thường, phàm là người chủ động tiếp nhận thông bảo địa phủ thì đều sẽ bị địa phủ gán khoản nợ năm trăm triệu tệ lên đầu.
Nếu là người bình thường, chỉ cần trả lại năm trăm triệu tệ là được.
Nhưng nếu là người trong Huyền Môn mượn thông bảo địa phủ, không những phải trả gấp năm lần mà còn liên quan đến âm đức.
Không phải ông ta không có khả năng trả hai tỷ rưỡi tệ.
Mà điều khiến ông ta kiêng kỵ nhất chính là âm đức!
Những việc mà nhà họ Kỷ đã làm trong những năm qua, ông ta đều có thể che giấu một cách hoàn hảo, không cho người khác có cơ hội nắm thóp.
Nhưng lừa gạt địa phủ...
Ông ta làm gì có bản lĩnh đó?
Vào giờ phút này, ông cụ Kỷ, người luôn vui vẻ trước mặt mọi người và chưa bao giờ lo lắng về chuyện gì đã xé bỏ lớp ngụy trang, nổi trận lôi đình.