Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1572:

Mục đích cuối cùng của cô ta chính là lật đổ người nhà họ Hoắc, trở thành chủ của gia tộc số một nước Hoa.

Người phụ nữ kia nhìn Tể Tể với ánh mắt âm độc.

“Đúng thế. Nó chính là hệ thống. Hơn nữa nó còn là hệ thống nữ thiên mệnh. Minh Tể Tể, mày chỉ là một con quỷ mà thôi, mà quỷ thì là thứ không nên tồn tại trên đời này.”

Tể Tể lắc đầu, vô cùng dứt khoát mà phủ nhận lời của cô ta.

“Sai rồi. Địa phủ của nước Hoa đã tồn tại hơn ngàn vạn năm, người không nên tồn tại là cô đó cô xấu xa à, và cả cái hệ thống mà cô đang nói nữa.”

Tể Tể nói xong thì bóp lấy hệ thống, chuẩn bị bóp nát nó.

Hệ thống nữ thiên mệnh đang giả chết lâu nay lập tức tỉnh lại, hoảng sợ cầu xin tha thứ.

“Đừng giết tôi! Đừng giết tôi!"

Tể Tể lạnh lùng nhìn hệ thống.

“Không giết mày, để cho mày sống để cùng với bà cô xấu xa này hại chết cha của Tể Tể à?”

Hệ thống nữ thiên mệnh nghe thế thì hoảng sợ vội vàng lắc đầu.

“Không, không, không. Tể Tể, chỉ cần ngài cho tôi một cơ hội để làm lại cuộc đời thì tôi sẽ không làm hệ thống nữ thiên mệnh nữa.”

Tể Tể vô cùng tò mò.

“Vậy mày có thể làm cái gì?”

Hệ thống nữ thiên mệnh vừa định nói thì người phụ nữ kia đã bật cười.

“Hệ thống, mày định vi phạm mệnh lệnh của hệ thống chủ à? Mày có biết hậu quả mày sẽ nhận là gì không?”

Hệ thống nữ thiên mệnh lập tức cứng ngắc.

Tể Tể nhíu mày.

“Hậu quả sẽ là gì?”

Người phụ nữ kia cười nham hiểm.

“Hậu quả chính là hệ thống nữ thiên mệnh sẽ bị hệ thống chủ phá hủy.”

Tể Tể từ một suy ra ba.

“Mà cô và nó tuy hai nhưng lại là một, nếu như nó bị tiêu diệt thì cô cũng không thể sống được.”

Người phụ nữ kia: “…”

Hệ thống nữ thiên mệnh không lanh lẹ bằng Tể Tể, nghe thấy Tể Tể nói thế thì lập tức hùa theo.

“Đúng thế. Nếu như hệ thống chủ tiêu diệt tôi thì cô cũng sẽ không sống được đâu Tiết Thiến. Thế mà cô còn dám ở đó uy hiếp tôi à. Đúng là không biết trời cao đất rộng là gì.”

Cốc An An giả, Tiết Thiến thật cười lên ha ha ha.

“Nhưng mà hệ thống à, chẳng lẽ mày đã quên rằng mày đã bị Minh Tể Tể móc ra khỏi người tao rồi hay sao? Bây giờ mày là mày, tao là tao. Chúng ta không còn một chút liên quan nào cả.”

Hệ thống nữ thiên mệnh: “…”

Tể Tể hỏi hệ thống nữ thiên mệnh: “Cái cô Tiết Thiến này nói thật hả?”

Hệ thống nữ thiên mệnh bị nói trúng tim đen.

Nhưng đối mặt với nó là Tể Tể có sức mạnh kinh khủng, nó không dám nói láo.

“Đúng vậy.”

Tiết Thiến lại cười ha ha.

Cô ta vô cùng đắc ý.

“Tính ra là tao còn phải cảm ơn mày đó Minh Tể Tể, bởi vì chính mày đã móc hệ thống ra khỏi người tao.

Từ nay về sau tao sẽ không bị hệ thống nữ thiên mệnh cùng với hệ thống chủ ở sau lưng nó khống chế nữa.”

“Tao cũng sẽ không bao giờ bị hệ thống chủ xử phạt khi không hoàn thành nhiệm vụ nữa, cũng sẽ không xuyên hết từ thế giới này tới thế giới khác làm nhiệm vụ theo lệnh của chúng nó nữa.”

“Tao đã trở lại là Tiết Thiến chính tao, hơn nữa bây giờ tao đã là quỷ hút máu rồi, tao có thể bất tử, ha ha ha… Tao có được sự tự do và khả năng không bao giờ chết được, còn tụi mày…”

Tể Tể không nghe nổi nữa, thần hồn của cô bé đập vào trên trán của linh hồn của Tiết Thiến.

Tiết Thiến phát ra một tiếng kêu thảm thiết.

“A a a!”

Khuôn mặt Tể Tể không có chút thay đổi nào mà nhìn linh hồn của Tiết Thiến đang run rẩy cầm cập.

“Phải, cô là quỷ hút máu, cô có thể không chết. Nhưng mà… linh hồn của cô thuộc về người nước Hoa. Ở nước Hoa thì cho dù cô có là người tới từ thế giới nào thì linh hồn của cô cũng đều thuộc sự quản lý của Địa phủ. Mà ở Địa phủ thì do Tể Tể và cha Minh Vương quyết định.”

Để ngăn không cho Tiết Thiến tiếp tục làm điều ác, Tể Tể không hề do dự mà rút linh hồn của Tiết Thiến ra khỏi thân xác của Cốc An An.

Tiết Thiến bị đau đang ôm đầu lăn lộn sợ hãi.

“Không, không!”

“Không, đừng mà!”

“Tao là quỷ hút máu, tao có sức mạnh vô địch, tao có khả năng bất tử, mày không thể làm như thế với tao.”

Tể Tể đá linh hồn của cô ta một cái.

Tay nhỏ đưa ra, bắt lấy linh hồn của cô ta.

Rõ ràng chỉ là một bé gái ba tuổi rưỡi mập ú nhưng ánh mắt lại lạnh đến thấu xương.

“Bộ quỷ hút máu giỏi lắm hả?”

Yến Nguyệt Thần vẫn luôn đứng ở bên cạnh Tể Tể nghe thế thì vội vàng lắc lắc đầu, cười tủm tỉm khen cô bé.

“Không có. quỷ hút máu chả giỏi tí nào, Tể Tể mới là giỏi nhất.”

Tương Tư Hoành nhìn Yến Nguyệt Thần một cái, khó có được một lần cùng ý kiến với cậu ấy.

“Đúng vậy. Tể Tể là giỏi nhất.”

Tể Tể cười hì hì.

Cô bé bắt đầu vo vo, vo tròn linh hồn của Tiết Thiến lại, rồi mới ném viên cầu đó cho Trần Kiến Đào.

“Bác Trần ơi, cho bác nè.”

Trần Kiến Đào nhanh chóng lấy hộp trấn hồn ra, bỏ linh hồn của Tiết Thiến bị Tể Tể vo thành hình cầu vào trong, rồi nhanh chóng đậy nó lại.

Cái linh hồn này không giống với các linh hồn khác, dù sao thì nó có sức mạnh của quỷ hút máu.

Nghĩ tới quỷ hút máu, Trần Kiến Đào lập tức nhìn sang Yến Nguyệt Thần.

Yến Nguyệt Thần hiểu ý ngay, cậu ấy nhanh chóng bước lên phía trước, lúc hộp vừa được mở ra thì đã nhanh chóng cắt ngón tay rồi nhỏ một giọt máu đỏ tươi vào trên mi tâm của linh hồn của Tiết Thiến.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free