Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1571:

Trần Kiến Đào cảm thấy Tể Tể nói rất có lý.

Nhưng mà cũng không thể để yên hai lỗ máu này mà đưa họ vào bệnh viện được.

Đi bệnh viện thì cũng không sao, cùng lắm thì đưa tới bệnh viện số một, Cố Thích Phong biết mấy chuyện này.

Dù sao thì ông ấy cũng đã để cho Tể Tể làm phép khâu vá, thêm hai người bệnh bị quỷ hút máu cắn thì cũng không có gì lạ.

Vấn đề là tới lúc đó phải viết lời khai như thế nào?

Chẳng lẽ lại bảo là chó cắn?

Chó nhà ai mà cắn chỉ có hai lỗ như thế chứ?

Lúc Trần Kiến Đào còn đang buồn rầu thì Tể Tể đã quay đầu lại nhìn Yến Nguyệt Thần.

“Anh Nguyệt Thần ơi.”

Yến Nguyệt Thần nhanh chóng chạy lạch bạch tới chỗ Tể Tể.

“Tể Tể.”

Tể Tể chỉ chỉ bảo cậu ấy nhìn về phía cổ của hai người bị hại.

Yến Nguyệt Thần hiểu được ý của Tể Tể, nhanh chóng bước tới.

Thừa dịp lúc không ai để ý thì bàn tay nhỏ bé của cậu ấy chạm vào chỗ vết thương trên cổ của hai người bị hại, hai cái lỗ máu trên cổ hai người họ lập tức biến mất không còn một chút dấu vết nào.

Tể Tể nghĩ nghĩ một lúc rồi cũng đi qua đó, rồi sờ lên cổ hai người họ.

Một giây sau, trên cổ hai người lập tức hiện ra vết hằn do bị dây điện siết.

Trần Kiến Đào: “…”

Hùng Kỳ đứng ở sau thấy thế thì lập tức cho Tể Tể một ngón cái hướng lên.

“Tể Tể, cháu thật là tuyệt vời.”

Tể Tể cười hì hì.

“Tể Tể nghĩ nếu như vậy thì trông sẽ bình thường hơn.”

Hùng Kỳ bật cười.

Sự chú ý của Trần Kiến Đào hiện đã rơi vào trên người Yến Nguyệt Thần.

“Cháu là…”

Yến Nguyệt Thần cũng không giấu.

“Cháu cũng là quỷ hút máu.”

Trần Kiến Đào lập tức cảnh giác híp mắt lại.

Tể Tể vội vàng giải thích.

“Bác Trần ơi, anh Nguyệt Thần là quỷ tốt á, chính anh ấy đã chỉ cho Tể Tể với anh Tiểu Tương biết được Cốc An An đang ở đây hại người đó… Chứ bọn cháu cũng không tìm được Cốc An An.”

Trần Kiến Đào đương nhiên không nghi ngờ lời của Tể Tể, nhưng mà Tể Tể còn quá nhỏ, ông ấy sợ Tể Tể bị con quỷ hút máu này lừa gạt.

“Bác Trần biết rồi, Tể Tể cứ bình tĩnh, nếu như cậu nhóc này không có ác ý thì bác sẽ không làm gì cậu nhóc này hết.”

Tể Tể cũng tin Trần Kiến Đào, cô bé cười tủm tỉm gật đầu.

“Thế thì tốt quá.”

Trần Kiến Đào yên lặng lén dùng sức mạnh thăm dò Yến Nguyệt Thần. Yến Nguyệt Thần biết ông ấy đang thử điều tra nên lập tức lộ ra con bài chưa lật của mình, sức mạnh kinh khủng của quỷ hút máu đời thứ nhất tràn ra từ trên người cậu ấy.

Trần Kiến Đào vô cùng kinh ngạc.

“Quỷ hút máu đời thứ nhất? Cháu có quan hệ gì với Derson điện hạ?”

Yến Nguyệt Thần còn chưa kịp nói thì Cốc An An đã tỉnh lại, cô ta lập tức nhìn về phía Tể Tể rồi tức giận la hét.

“Minh Tể Tể! Lại là mày.”

****

Tầm mắt của mọi người lập tức tụ về phía Cốc An An.

Tể Tể nhìn cô ta cười cười rồi đứng dậy.

“Đúng thế, lại là Tể Tể đây.”

Hai mắt Cốc An An đỏ ngầu, trong con ngươi dường như cũng hiện ra màu đỏ của máu.

Tể Tể nhanh chóng đi tới trước mặt Cốc An An, ngón tay béo mập điểm lên mi tâm của Cốc An An.

Cốc An An muốn giãy dụa nhưng lại không ngờ được rằng thân thể cô ta lại bị sức mạnh vô hình của Tể Tể khống chế, cô ta không thể nào động đậy được.

“Minh Tể Tể, thả tao ra.”

“Thả tao ra.”

Mặc cho Cốc An An thét gào như thế nào thì Tể Tể vẫn cứ như không hề nghe thấy.

Còn đám người Hùng Kỳ và Trần Kiến Đào thì nhìn sang Tể Tể, thấy Tể Tể không nói chuyện thì mọi người đều quyết định không ai nói lời nào.

Giỡn chơi hả.

Đây là lần đầu tiên bọn họ gặp phải loại người như Cốc An An đó.

Linh hồn và thể xác không phải là một, hơn nữa cô ta dường như cũng không thuộc về bất kỳ người nào trong thế giới này, vấn đề chết người nhất chính là bây giờ cô ta lại là quỷ hút máu.

Càng khó khống chế hơn nữa.

Mà Tể Tể đang lục lọi trong tâm trí của Cốc An An thì lại nhìn thấy một gương mặt của một người phụ nữ tầm bốn mươi tuổi, vẻ mặt hung dữ đang gào thét, đôi chân mày nhỏ của cô bé nhíu lại.

Cô bé dùng thần thức đặt câu hỏi.

“Cô là ai?”

“Cô tới từ đâu?”

Hai mắt người phụ nữ kia như đang phun lửa, căm giận nhìn Tể Tể.

“Minh Tể Tể, mày đừng nghĩ rằng một con quỷ như mày là có thể làm gì được tao. Tao nói cho mày biết, tao không thuộc về thế giới này, tao tới đây để làm nhiệm vụ. Nếu như nhiệm vụ chưa hoàn thành thì tao vẫn có thể tiếp tục ở lại thế giới với đủ các thân phận khác nhau để sống mãi.”

Dường như nhớ tới điều gì đó, người phụ nữ cười châm chọc.

“Dù mày có là quỷ thì cũng không làm gì được tao đâu.”

Tể Tể không hiểu lắm.

“Làm nhiệm vụ?”

Qua một lúc lâu, Tể Tể chợt nhớ tới lúc trước cô bé đã rút ra một thứ gì đó từ trong người Cốc An An.

Cô bé mò vào trong túi quần lục lọi, mãi một lúc mới lôi được cái hệ thống vẫn đang ở trong trạng thái chết máy ra được.

Thấy hệ thống thì người phụ nữ kia vô cùng kích động.

“Hệ thống! Hệ thống! Mau giúp tôi với.”

Tể Tể ồ một tiếng.

“Thì ra cái này gọi là hệ thống hả? Nó có thể giúp cô à?”

Người phụ nữ kia cũng không sợ Tể Tể biết lai lịch của cô ta, cô ta là người được hệ thống chủ chọn trúng, được phái tới xuyên vào trong cơ thể của Cốc An An.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free