Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1567:

Tể Tể: “...”

Cô bé hoàn toàn không thể hiểu được, có điều cô bé vẫn yên lặng nghe cô ấy kể.

Có lẽ Trương Văn Tịnh cũng chỉ cần một người nghe mình tâm sự mà thôi, cho nên cô ấy không ngại việc Tể Tể im lặng mà vẫn tiếp tục nói: “Dì biết mọi sở thích của Triệu Lâm, thậm chí ngay cả gu phụ nữ của anh ấy là gì dì cũng biết, cho nên dì cố gắng thay đổi bản thân, biến thành bộ dáng mà anh ấy thích. Nhưng mà... Triệu Lâm lại có một khuyết điểm trí mạng… anh ấy rất trăng hoa.”

Tể Tể tròn xoe mắt.

Trăng hoa là hoa gì?

Cô bé chưa thấy qua loài hoa này bao giờ cả.

Có điều cô bé vẫn ngoan ngoãn không mở miệng.

Trương Văn Tịnh tiếp tục lải nhải, trong mắt chứa chan tình yêu.

Tuy Tể Tể không hiểu những chuyện này, nhưng cô bé cảm thấy câu chuyện này cứ khó chịu kiểu gì ấy.

Thế là nhân lúc Trương Văn Tịnh lau nước mắt, cô bé lập tức rón rén tránh xa khỏi cô ấy một ít.

Chờ nhìn kỹ lại, Tể Tể phát hiện tử khí trên người của Trương Văn Tịnh đã tan bớt kha khá.

Thấy cảnh này, cô bé sửng sốt không thôi.

Mãi cho đến khi Tương Tư Hoành trở về, Trương Văn Tịnh vẫn còn đang kể về những lần chia tay và làm hòa giữa mình và Hoắc Triệu Lâm.

Nhìn thấy Tương Tư Hoành trở về, Tể Tể lập tức thở phào nhẹ nhõm.

“Anh Tiểu Tương, anh trở lại rồi ạ.”

Trương Văn Tịnh không nói nữa mà dùng ánh mắt chờ mong nhìn về phía Tương Tư Hoành: “Tiểu Tương, sao rồi cháu?”

Tương Tư Hoành gật đầu: “Đang kiểm tra rồi ạ, chú Cố nói sẽ dùng con đường ưu tiên đặc biệt, chừng ba tiếng nữa sẽ có kết quả ngay.”

Trương Văn Tịnh ngồi trên sô pha trong phòng bệnh, trái tim nãy giờ như muốn nhảy ra khỏi cổ họng cuối cùng cũng trở về vị trí vốn có.

“Chỉ cần đứa bé kia là con của người khác thì Triệu Lâm nhất định sẽ chia tay với Ngô Thiên Thiên!”

Tể Tể và Tương Tư Hoành không hề quan tâm tới chuyện này, thấy chuyện mình hứa đã được làm xong, hai đứa nhỏ lập tức vẫy tay chào tạm biệt Trương Văn Tịnh rồi chuẩn bị rời đi.

Trương Văn Tịnh vội vàng nắm tay Tể Tể và nói tiếng cảm ơn lần nữa.

“Tể Tể, cảm ơn cháu, thật sự rất cảm ơn cháu. Dì... dì cũng không biết nên làm gì để báo đáp cháu nữa.”

Tể Tể nghĩ một hồi, cuối cùng quyết định nghiêm túc nhắc nhở cô ấy lần cuối.

“Dì Văn Tịnh ơi, nếu dì thật sự muốn cảm ơn Tể Tể thì chờ sau khi có kết quả xong, dù kết quả là tốt hay xấu thì dì hãy cứ chia tay với Hoắc Triệu Lâm đi, cháu chỉ cần có thế thôi.”

Sắc mặt của Trương Văn Tịnh lập tức trắng bệch.

Tể Tể phiền muộn thở dài một hơi, sau đó ra vẻ ông cụ non khoát tay với cô ấy, cuối cùng mới nắm tay của Tương Tư Hoành chậm rì rì đi ra ngoài.

Ra khỏi cửa phòng bệnh, Tể Tể vừa liếc mắt một cái là đã có thể nhìn thấy bác cả, chú nhỏ và chú Cố đang đứng ngoài hành lang.

“Chú Cố ơi~”

Tể Tể buông bàn tay đang nắm Tương Tư Hoành ra, sau đó nhanh chóng chạy về phía Cố Thích Phong.

Quầng thâm dưới mắt của Cố Thích Phong hơi đậm, mấy ngày nay lượng bệnh nhân cần giải phẫu có hơi nhiều.

“Tể Tể!”

Giơ tay bế cô bé lên xong, Cố Thích Phong thuận thế hôn cái chụt lên gương mặt mũm mĩm của cô bé.

“Cháu có nhớ chú Cố không nè?”

Tể Tể gật đầu lia lịa như gà mổ thóc: “Nhớ chứ, sao có thể không nhớ được ạ~”

Một lớn một nhỏ bắt đầu lảm nhảm về những chuyện vặt vãnh, bất thình lình, Cố Thích Phong đột nhiên đè thấp giọng hỏi Tể Tể.

“Tể Tể, bác cả của cháu nói trong bệnh viện của chúng ta có không số quỷ hút máu, trừ hai người đã bị tên họ Tống kia mang đi thì Tể Tể có biết những con quỷ còn lại đang ở đâu không?”

Tể Tể lắc đầu: “Tạm thời vẫn chưa biết, bọn họ nấp rất kỹ không chịu ló mặt ra, hơn nữa trên người cũng không có âm khí, trừ khi Tể Tể chịu khó đi quan sát từng người một trong bệnh viện chứ không thì sẽ khó tìm ra lắm ạ.”

Cố Thích Phong nghe tới đây lập tức tỏ thái độ: “Vậy thôi không cần đâu cháu, dù sao trong bệnh viện cũng có quá nhiều người, Tể Tể nhìn cả đêm cũng chưa nhìn hết được đâu.”

Tương Tư Hoành nghe được bọn họ nói nên cũng bổ sung thêm một câu: “Hơn nữa bọn họ có chân nên vẫn có thể chạy trốn, mà như thế thì lại càng khó tìm và bắt hơn.”

Cố Thích Phong bật cười: “Đúng vậy!”

Tể Tể nghĩ một lát, sau đó tháo chiếc cặp trên lưng xuống nhét vào trong lòng của Cố Thích Phong.

“Vậy chú Cố cứ để Cự Sâm Nhiêm ở lại trong bệnh viện để canh gác đi ạ, lúc cần thì có thể dùng nó làm khiên thịt!”

Cự Sâm Nhiêm: “...”

Cự Sâm Nhiêm tự thôi miên bản thân.

Không giận!

Không thể giận!

Không đánh lại người ta là do mình cùi bắp thôi!

Tức giận sẽ trở nên xấu xí, tức giận sẽ làm sức mạnh yếu đi, tức giận là không tốt...

Đây là lần đầu tiên Cố Thích Phong tiếp xúc cự ly gần với Cự Sâm Nhiêm như thế này, cho dù còn cách một cái cặp nhưng anh ấy vẫn cảm thấy hơi sợ.

“Tể Tể, có thể đổi cho chú “con khác” được không cháu?”

Tể Tể trầm ngâm một lát rồi lắc đầu một cách bất đắc dĩ: “Không đổi được đâu chú Cố. Gà trống nhỏ và Chuột Bự đều bận đi theo các anh trai rồi, Bút Tiên và Quỷ Trụi Lông thì đang mất sức chiến đấu, có thể nói bây giờ tụi nó yếu xìu như cọng bún thiu luôn ấy ạ...”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free