Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1568:

Tể Tể dừng một chút rồi lại bổ sung thêm một câu: “Trừ phi quỷ hút máu thích ăn rùa hầm thì chúng nó mới có thể kéo dài thêm một chút thời gian, nếu không...”

Bút Tiên và Quỷ Trụi Lông trong ba lô của Kế Nguyên Tu: “...”

Mẹ nóa, đời rùa này như cớt vậy!

Cố Thích Phong: “...”

Tể Tể thấy chú Cố lộ ra vẻ hoảng sợ thì không nhịn được cười rộ lên.

“Chú Cố đang lo là Cự Sâm Nhiêm sẽ không nghe lời ạ? Chú Cố cứ yên tâm đi, Cự Sâm Nhiêm đã từng đến trường mẫu giáo rồi, các bạn nhỏ đều thích nó, nó ngoan lắm, thật đó!”

Cố Thích Phong thầm cười lạnh.

Cháu biết sao nó ngoan không?

Là do có cháu ở đó đấy.

Nếu Tể Tể không ở bệnh viện thì có quỷ mới biết thái độ của con rắn lớn này sẽ như thế nào.

Nhưng nghĩ đến tình hình bây giờ, cuối cùng Cố Thích Phong chỉ đành cười tủm tỉm nhận lấy.

Thấy đã tới giờ, Cố Thích Phong lập tức dẫn đám người Hoắc Trầm Huy và Tể Tể đi ăn cơm.

Đồ ăn là do trợ lý tự mình đẩy xe đẩy đưa tới, hơn nữa còn có tận hai chiếc xe đẩy.

Tể Tể miễn cưỡng ăn no, cô bé định sẽ đi quanh quan sát bệnh viện một vòng trước khi trở về.

Lỡ như may mắn tìm ra con quỷ hút máu nào thì sao?

Kết quả cô bé may mắn thật!

Bởi vì cô bé đã đụng trúng một con quỷ hút máu!

Con quỷ hút máu kia không phải ai khác, đúng là cậu ấy từng dẫn theo một con quạ đen xuất hiện ở trường mẫu giáo vào ban ngày.

Tể Tể nuốt nước miếng, không nhịn được nghiến nghiến răng.

Cậu ấy không hề sợ Tể Tể, ngược lại còn dùng giọng nói non nớt của mình cẩn thận giải thích: “Tể Tể, anh chưa từng giết người, cũng chưa từng trực tiếp hút máu người sống bao giờ cả. Anh biết hiện giờ Cốc An An đang ở đâu, cô ta đang hút máu người khác đấy, Tể Tể, em có muốn đi theo anh không?”

****

Tể Tể chưa kịp mở miệng thì Tương Tư Hoành cùng với Tể Tể một lần nữa đi vòng quanh bệnh viện đã trực tiếp đấm thẳng vào mặt cậu ấy.

Đánh xong cậu ấy còn chưa hả giận, nghiến răng nanh nhỏ lạnh lùng cảnh cáo.

“Tên xấu xa có hàm răng dỏm kia! Đừng hòng lừa gạt Tể Tể!”

Một bên mắt của cậu ấy đã sưng lên.

Nhưng thần kỳ là giây tiếp theo, bên mắt vốn đang sưng đỏ đó gần như trong phút chốc trở về vẻ nhợt nhạt như trước.

Tể Tể cau mày.

Tương Tư Hoành cũng cau mày.

“Anh…”

Cậu ấy sờ mắt, vẻ mặt có chút bất an.

“Anh... thức tỉnh huyết mạch của tổ tiên đời thứ nhất rồi.”

Tể Tể ngớ người.

“Đời thứ nhất ư?”

Tương Tư Hoành không hề nghiên cứu nhiều về quỷ hút máu. Cậu ấy chỉ nghe nói qua và biết được rằng sức mạnh của quỷ hút máu hiện giờ kém xa quỷ hút máu đời thứ nhất.

Cậu ấy gật đầu.

“Phải, đời thứ nhất.”

Đôi mắt đen láy của Tể Tể dần trở nên sáng lấp lánh, sáng đến mức gần như che khuất vô số vì sao trên bầu trời đêm.

Cô bé cất giọng non nớt hỏi.

“Anh trai ơi, đánh nhau không?”

Cậu ấy ngỡ ngàng.

“Hả?”

Tể Tể đã bắt đầu xắn tay áo lên.

“Đánh nhau á!”

Tương Tư Hoành hiểu ý của Tể Tể, cô bé muốn xem thử sức mạnh của quỷ hút máu đời thứ nhất là như thế nào.

“Đánh đi!”

Cậu ấy: “Hả?”

Khuôn mặt của cậu ấy tinh xảo và có chiều sâu, con ngươi màu xanh xám tràn đầy kinh ngạc.

“Anh... anh không đánh nhau.”

Tể Tể cau mày.

“Tại sao?”

Cậu ấy vội vàng giải thích, dáng vẻ giống như là sợ giải thích trễ một giây thì sẽ không nói rõ ràng được nữa.

“Bởi vì... anh là quỷ hút máu, mà dưới chân anh là đất của Hoa Quốc. Phụ hoàng từng nói đừng tùy tiện đặt chân đến Hoa Quốc, nếu đã đến rồi cũng đừng dễ dàng làm bại lộ thân phận quỷ hút máu, càng không được tùy ý sử dụng vũ lực.”

Tể Tể cảm thán.

“Phụ hoàng của anh tốt thật đấy.”

Trong mắt của cậu ấy tràn ngập sự đau đớn.

“Ừ, phụ hoàng vô cùng tốt bụng, đáng tiếc là ông ấy mất quá sớm.”

Tể Tể ngây người.

“Phụ hoàng của anh...”

Cậu ấy nhìn Tể Tể, giọng nói rất dịu dàng nhưng cũng rất buồn bã.

“Tức là… anh không còn phụ hoàng nữa, anh trở thành trẻ mồ côi rồi.”

Tể Tể: “...”

Tương Tư Hoành vô thức lên tiếng.

“Cho dù anh là trẻ mồ côi thì gia đình chúng tôi cũng không nhận nuôi anh đâu!”

Tể Tể nhanh chóng nhìn về phía Tương Tư Hoành.

Ánh mắt của Tương Tư Hoành lập lòe, quay đầu đi chỗ khác không nhìn Tể Tể, có điều vẫn cất giọng non nớt giải thích.

“Tể Tể à, anh ta là quỷ hút máu, thức tỉnh huyết mạch của quỷ hút máu đời đầu chẳng khác nào một quả bom hẹn giờ! Tuyệt đối không thể ở lại nhà họ Hoắc.”

Nhắc đến nhà họ Hoắc, Tể Tể lại lập tức tập trung sự chú ý lên người của Cốc An An.

Một tay của Tể Tể nắm lấy cổ tay của cậu ấy, tay còn lại nắm tay của Tương Tư Hoành.

“Anh trai ơi, chuyện còn lại sau này hẳn nói tiếp nha. Chúng ta đi tìm Cốc An An trước đã!”

Khóe miệng của cậu ấy nhếch lên.

“Được!”

Tương Tư Hoành thấy vậy, đi vòng sang phía bên kia của Tể Tể, để Tể Tể nắm lấy tay mình, tiếp đó Tương Tư Hoành lại mạnh mẽ giật tay của cậu ấy ra khỏi bàn tay nhỏ của Tể Tể rồi tự mình nắm lấy.

“Tể Tể, anh nắm tay của anh ta là được rồi!”

Tể Tể không có ý kiến.

“Được! Để Tể Tể nói với chú nhỏ một tiếng, kêu bác cả và chú ấy không cần đợi chúng ta, xử lý Cốc An An xong, chúng ta tự mình quay về.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free