Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1566:

Khóe miệng của Minh Vương lập tức xụ xuống: “Mạnh Bà còn nói những chuyện như vậy với con à?”

Tể Tể trả lời tỉnh bơ: “Vâng ạ! Mạnh Bà nói chuyện tình yêu cần phải được dạy dỗ từ nhỏ, nếu không sau này khi Tể Tể lớn thì sẽ dễ bị bọn đàn ông cặn bã kia lừa gạt lắm!”

Minh Vương nghiến răng nghiến lợi: “Bà ta nghĩ hơi bị xa rồi đấy!”

Phải năm trăm năm nữa con gái cưng của ông ấy mới trưởng thành mà!

Lúc này con bé mới ba tuổi rưỡi thôi!

Bộ bà ta không thấy lo từ bây giờ có hơi xa hay sao?!

Tể Tể không biết cha Minh Vương đang suy nghĩ cái gì, thế là ngây thơ hỏi ông ấy: “Cha ơi, cha cảm thấy Tể Tể có nên giúp không ạ?”

Minh Vương không chút nghĩ ngợi đáp: “Giúp chứ! Kiểu người mà đầu óc suốt ngày chỉ toàn yêu với đương như Trương Văn Tịnh, nếu cô ta chưa nếm mùi thì sẽ chưa chịu sáng mắt ra đâu! Nếu mà cô ta có chết thì cũng là duyên số rồi, Tể Tể không cần phải cảm thấy tiếc nuối đâu con.”

Không chờ Tể Tể nói chuyện, Minh Vương đã bổ sung thêm một câu: “Trong đầu chỉ toàn yêu với đương là không tốt! Nhẹ thì hại người hại mình, nặng thì cửa nát nhà tan. Chờ một ngày nào đó khi cô ta đến địa phủ “báo danh” và đi đầu thai, cha nhất định sẽ đổi cho cô ta một cái đầu khác biết suy nghĩ hơn!”

Tể Tể cảm thấy cha Minh Vương nói vô cùng đúng đắn, có điều cô bé vẫn nhỏ giọng giải thích: “Cha ơi, Tể Tể không cảm thấy tiếc nuối, Tể Tể chỉ sợ cha phải làm việc nhiều hơn thôi ạ.”

Minh Vương vô cùng cảm động: “Làm gì có! Tể Tể cứ yên tâm, hiện giờ cha rảnh lắm, có việc gì cha đều giao cho các Diêm Quân của mười điện làm hết!”

Nói tới đây, Minh Vương lại cười tủm tỉm bổ sung: “Dù sao hiện tại cha cũng đang “bị thương” mà, vẫn cần được nghỉ ngơi cho lại sức.”

Tể Tể vui vẻ: “Cha ơi, cha thông minh thật đó!”

Được con gái cưng khen, Minh Vương lập tức cười ha ha.

“Ha ha ha!”

Ba nhân viên công tác: “...”

Tầm mắt của Minh Vương vô tình đảo về phía bọn họ, nụ cười trên mặt lập tức tắt ngúm.

Ba nhân viên công tác: “...”

Đúng vậy!

Chúng tôi và nụ cười là kẻ thù không đội trời chung đó, được chưa!

Trong thức hải, Tể Tể đã có được đáp án cho nên lập tức nói tạm biệt với Minh Vương, thậm chí còn không chờ ông ấy kịp nói chuyện đã vội vàng “cúp máy”.

Minh Vương: “...”

Minh Vương tức giận trừng mắt nhìn ba nhân viên công tác kia.

“Hối hối hối! Suốt ngày chỉ biết hối! Bổn tọa làm việc mệt chết thì có lợi gì cho các người hả?”

Ba nhân viên công tác cực kỳ tủi thân: “Vương ơi, bọn tôi... bọn tôi có mở miệng nói tiếng nào đâu ạ.

Minh Vương cười lạnh: “Ừ! Các người không mở miệng, nhưng từ đầu đến chân, từ trong ra ngoài, trong từng kẽ tóc từng khớp xương đều toát ra mấy chữ to “sao Vương còn chưa chịu đi làm nữa”, đúng chứ!”

Ba nhân viên công tác yên lặng cúi đầu, kiên quyết không lên tiếng.

Giỡn hoài ní!

Cho dù đó là thật thì bọn họ cũng tuyệt đối không dám thừa nhận đâu!

Vương mà nổi giận thì đáng sợ lắm đó!

So với Minh Vương đang tức giận thì Tể Tể ở nhân gian lại rất nhẹ nhàng.

Bởi vì đã có đáp án, sau khi ngắt kết nối với cha Minh Vương xong, Tể Tể lập tức ngoan ngoãn nói chuyện với Trương Văn Tịnh - người đang nhìn mình với ánh mắt van nài.

“Dì Văn Tịnh, Tể Tể đồng ý giúp dì ạ.”

****

Tương Tư Hoành kinh ngạc nghiêng đầu nhìn Tể Tể.

Tể Tể chú ý tới chuyện này nên cũng nhoẻn miệng cười với Tương Tư Hoành.

“Không sao đâu anh Tiểu Tương, Tể Tể có hỏi cha rồi ạ.”

Tương Tư Hoành tỉnh ngộ.

Hèn gì ban nãy trông Tể Tể như đang ngẩn người, hóa ra em ấy đang “gọi điện thoại” với chú Minh.

Nếu chú Minh không có ý kiến thì đương nhiên cậu ấy cũng không có ý kiến gì.

Chỉ cần là chuyện Tể Tể muốn làm thì cậu ấy chỉ cần phụ trách giúp đỡ là được.

“Tể Tể, em ở đây chăm sóc cho dì Văn Tịnh nhé, anh sẽ đi tìm chú Cố tới giúp mình.”

Tể Tể cười tủm tỉm gật đầu: “Vâng ạ.”

Trương Văn Tịnh mừng đến phát khóc, cô ấy dùng một tay ôm Tể Tể vào lòng: “Tể Tể, cảm ơn cháu!”

Tể Tể non nớt nhắc nhở cô ấy: “Nhưng dì Văn Tịnh à, Tể Tể không biết được kết quả cuối cùng, cho nên cũng không biết đến lúc đó dì có chấp nhận nổi hay không đâu đấy.”

Nhân quả của chuyện này phải do người trong cuộc tự mình gánh vác.

Trương Văn Tịnh vừa gật đầu vừa rơi nước mắt, đôi mắt tuyệt vọng ban nãy nay đã lóe lên ánh sáng hy vọng: “Dì biết, cảm ơn Tể Tể nhé, cho dù kết quả có ra sao thì dì cũng vô cùng cảm ơn Tể Tể.”

Tể Tể gật đầu, sau đó im lặng không nói gì nữa.

Có lẽ là do đã thấy được hy vọng, Trương Văn Tịnh sờ sờ cần cổ vẫn còn hơi đau nhức của mình, sau đó chậm rãi mở miệng: “Thật ra dì cũng biết mình không nên tiếp tục ở bên cạnh Triệu Lâm nữa, nhưng cháu biết không Tể Tể, dì và anh ấy đã quen nhau từ hồi cấp ba cho tới tận khi tốt nghiệp đại học, sau đó lại cùng nhau bước vào xã hội.

Ròng rã suốt tám năm trời ấy, bọn dì cũng từng chia tay vì cô gái khác, nhưng không bao lâu bọn dì đã làm hòa và quay về bên nhau rồi. Triệu Lâm vừa đẹp trai lại vừa dí dỏm hài hước, hơn nữa còn có quan hệ gia đình với nhà của các cháu, cho nên xưa giờ bên cạnh anh ấy không thiếu gì phụ nữ.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free