Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1565:

Vẻ mặt của Trương Văn Tịnh vô cùng xấu hổ.

“Tể Tể, dì...”

Tể Tể lắc lắc bàn tay mũm mĩm của mình: “Không sao đâu ạ, còn sống mới là chuyện quan trọng nhất mà.”

Trương Văn Tịnh rưng rưng gật đầu, như thể muốn xác nhận chuyện gì, cô ấy không nhịn được hỏi Tể Tể: “Tể Tể, đứa con trong bụng của Ngô Thiên Thiên… thật sự không phải là con của Triệu Lâm à?”

Tể Tể không biết chuyện này thật, bởi vì ban nãy cô bé cũng không nhìn kỹ.

Tương Tư Hoành chỉ nhắm mắt nói bừa, cũng may chó ngáp phải ruồi nên mới nói trúng mà thôi.

Hai đứa nhỏ em nhìn anh, anh nhìn em, cuối cùng chỉ đành gãi gãi đầu.

Tương Tư Hoành đứng ra giải thích: “Dì Văn Tịnh, chuyện này bọn cháu cũng không biết ạ.”

Tể Tể chớp chớp đôi mắt to bổ sung thêm: “Dì Văn Tịnh, chuyện này chúng ta cần phải… phải kiểm tra thì mới biết được ạ.”

Trên gương mặt ướt đẫm nước mắt của Trương Văn Tịnh lập tức lóe lên một tia hy vọng.

“Vậy... Vậy giờ chúng ta có thể nhờ bác sĩ kiểm tra cho Ngô Thiên Thiên không?”

Tương Tư Hoành đáp: “Nhưng dì Văn Tịnh à, chưa chắc cô Ngô sẽ đồng ý mà ạ?”

Tể Tể cũng gật đầu, tuy cô bé còn nhỏ nhưng những chuyện này cô bé vẫn có thể đoán ra được.

“Đúng vậy! Nếu em bé trong bụng cô Ngô không phải là con của Hoắc Triệu Lâm thì cô Ngô nhất định sẽ không chịu đi kiểm tra đâu ạ.”

Trương Văn Tịnh lập tức nắm lấy tay của Tể Tể, trên gương mặt lộ ra biểu cảm van nài: “Tể Tể, dì biết bệnh viện Số Một thuộc về tập đoàn nhà họ Hoắc của cha cháu, cháu nghĩ cách giúp dì được không cháu?”

Tể Tể chần chờ.

Trương Văn Tịnh lại bắt đầu rơi nước mắt: “Tể Tể à, dì xin cháu đấy.”

Tương Tư Hoành nghe đến đây lập tức khó chịu: “Dì Văn Tịnh, dì đang ép Tể Tể đó hả?”

Trương Văn Tịnh vội lắc đầu, hai mắt cô ấy đẫm lệ, bên trong đầy ắp cảm xúc tuyệt vọng.

“Không có, dì không hề ép Tể Tể, dì chỉ đang cầu xin Tể Tể thôi, dì... dì... dì chỉ muốn biết đứa bé trong bụng của Ngô Thiên Thiên có phải là con của Triệu Lâm hay không…”

Tể Tể không hiểu: “Nhất định phải biết sao ạ?”

Chuyện này có ý nghĩa với dì Văn Tịnh như vậy sao?

Nhưng đứa bé đó có phải là em bé của dì Văn Tịnh đâu cơ chứ.

Tương Tư Hoành từng trải nhiều hơn Tể Tể, cho nên cậu ấy lập tức liên tưởng ngay tới những thủ đoạn mà các mẹ kế trong phủ thường dùng để tranh sủng trong phủ lúc cậu ấy còn sống.

Tương Tư Hoành nghiêm mặt nhìn về phía Trương Văn Tịnh.

“Dì Văn Tịnh, có phải dì vẫn còn muốn gả cho Hoắc Triệu Lâm hay không?”

Tể Tể khó tin: “Sao cơ?”

Trương Văn Tịnh sửng sốt, sau đó không dám nhìn thẳng vào ánh mắt của Tương Tư Hoành nữa.

Tể Tể lẩm bẩm ra tiếng: “Dì Văn Tịnh, Hoắc Triệu Lâm đối xử với dì như vậy mà sao dì còn muốn… còn muốn gả cho chú ta vậy ạ? Dì không sợ những ngày tháng sau này của mình sẽ chìm trong cực khổ hay sao?”

Trương Văn Tịnh cúi đầu im lặng không nói.

Tể Tể nhìn tử khí ngày càng dày đặc trên người của cô ấy, có chút đau đầu nghĩ thầm.

Gả qua đó cũng đâu có cuộc sống tốt lành gì đâu!

Sao cứ cố chấp như vậy làm gì chứ?

Nhìn tử khí ngày càng nồng trên người của Trương Văn Tịnh, Tể Tể có hơi do dự, cô bé nghĩ một hồi, quyết định thử hỏi cha Minh Vương của mình xem sao.

Minh Vương đang xem xét sổ sách dưới địa phủ, khi chú ý tới hướng đi của Thông bảo địa phủ được viết trên đó thì ông ấy không khỏi nhướng mày.

Khóe miệng của ông ấy hơi nhếch lên, trong lòng vui mừng khen: “Tể Tể giỏi quá, còn biết buôn bán nữa!”

Có nhân viên công tác ôm một chồng tài liệu thật dày tiến vào.

“Vương ơi, kinh phí dự trù cho những tổn thất cũng như việc trùng tu lại thành Tội Ác đã có rồi ạ, mời Vương xem qua thử.”

Lại có nhân viên công tác khác ôm một chồng tài liệu tiến vào.

“Vương ơi, dã tâm của gia tộc quỷ hút máu vẫn chưa nguôi, bọn họ còn muốn đến gặp mặt Vương nữa đấy ạ, lần này còn chuẩn bị cả quà cáp, đây là danh sách quà tặng, mời Vương xem.”

Nhân viên công tác thứ ba tiến vào.

“Vương ơi, các tiền bối của nhà họ Kỷ tới rồi, nói là có chuyện quan trọng muốn gặp Vương, người dẫn dầu là tổ tiên đời thứ mười tám của nhà họ Kỷ.”

Gương mặt anh tuấn của Minh Vương lập tức đen thui như đáy nồi.

“Hết người này tới người khác, bộ không thấy bổn tọa đang bận à?”

Các nhân viên công tác lập tức cúi đầu.

Minh Vương còn đang định quát bọn họ thì giọng nói của con gái cưng đột nhiên vang lên trong đầu.

“Cha ơi~”

Minh Vương lập tức biến trở về bộ dáng dịu dàng như ban đầu, sổ sách trong tay cũng vứt vội lên bàn, thân thể ông ấy hơi ngửa ra sau, bày ra bộ dáng thong dong thoải mái nhất có thể.

“Sao vậy Tể Tể, nhớ cha hả con?”

“Vâng, Tể Tể nhớ cha lắm! Cha đã khỏe hơn chưa ạ?”

Trong mắt của Minh Vương lộ ra vẻ cưng chiều, tuy không được tận mắt nhìn thấy con gái, nhưng cả người ông ấy vẫn theo bản năng toát ra vẻ dịu dàng.

“Khỏe chứ, cha khỏe lắm.”

Ở đầu bên kia, Tể Tể lại hỏi thăm cha Minh Vương thêm vài câu, sau đó lập tức vào chuyện chính.

Tốc độ nói của cô bé rất nhanh, thoắt cái đã kể ra toàn bộ về mối quan hệ giữa ba người Trương Văn Tịnh, Hoắc Triệu Lâm và Ngô Thiên Thiên, thậm chí đến cuối còn nhấn mạnh thêm một câu: “Cha ơi, trước kia Mạnh Bà có từng kể một chuyện tương tự cho Tể Tể nghe rồi, bởi vậy con biết Hoắc Triệu Lâm không phải là đối tượng thích hợp để làm bạn đời!”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free