Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1564:
“Tể Tể, lúc đầu chú Tống không biết, sau khi vào thang máy rồi mới biết. Nhưng bọn họ đã vào rồi, người từ xa tới đều là khách, chú Tống cũng không thể cứ thể đánh bọn họ được?”
Tể Tể mở to mắt, nảy ra một chủ ý.
“Vậy chú Tống, lát nữa chú tìm cơ hội đưa bọn họ tới trước mặt bác Trần Kiến Đào đi, tới đó Tể Tể sẽ tin tưởng chú!”
Tể Tể không để Tống Đế Vương nói chuyện, giọng nói con nít hung dữ uy hiếp ông ta.
“Bằng không… Lát nữa Tể Tể sẽ nói cho cha Minh Vương biết!”
Tống Đế Vương: “…”
Ông ta sợ Phong Đô à?
Không! Cái ông ta sợ chính là đứa con nít trong lòng đây này!
“Được, chú Tống biết rồi, chuyện này cứ giao cho chú Tống.”
Tể Tể gật đầu, trượt xuống khỏi lòng Tống Đế Vương.
Hai tên quỷ hút máu muốn chạy, nhưng sức lực bọn họ không bằng, căn bản không thể nào rời đi được.
Tống Đế Vương ba hoa lừa gạt nhóm người nhà bệnh nhân, rồi dẫn theo hai tên quỷ hút máu tới căn phòng bệnh nào đó.
Tể Tể và Tương Tư Hoành đi theo sát phía sau, khi vừa tới cửa phòng bệnh 359 thì cửa đã bị ai đó mở ra từ bên trong.
Người đàn ông trẻ tuổi mặc tây trang, đeo giày da từ bên trong đi ra, dáng vẻ trông rất hung ác.
Tử khí trong phòng bệnh rất nặng.
Chính là căn phòng này!
Tể Tể nhanh chóng chạy vào.
Cô bé vừa đi vào đã thấy Trương Văn Tịnh nằm rạp trên mặt đất, ho khan dồn dập, nằm trên giường bệnh là một người phụ nữ xinh đẹp trẻ tuổi.
“Dì Văn Tịnh.”
Trương Văn Tịnh vừa ho khan vừa ngẩng đầu lên. Khi nhìn thấy Tể Tể, nước mắt cô ấy quanh quẩn nơi hốc mắt.
“Tể Tể…”
Tể Tể phát hiện mùi tử khí trên người dì Văn Tịnh còn nặng hơn lần trước nhiều, nếu bỏ mặc không quan tâm thì tuyệt đối không thể qua được đêm nay.
“Dì Văn Tịnh, dì thấy thế nào rồi?”
Ngô Thiên Thiên nằm trên giường bệnh nghe vậy mỉa mai nói: “Còn sao được nữa? Đương nhiên bởi vì cô ta không chăm sóc tốt phụ nữ có thai là tôi nên bị Triệu Lâm đánh chứ sao nữa!”
Tương Tư Hoành cũng đi vào trong.
“Tể Tể, trên cổ dì Văn Tịnh có vết bóp.”
Lúc này Tể Tể mới chú ý trên cổ dì Văn Tịnh có vết bóp cổ.
“Hoắc Triệu Lâm làm sao?”
Trương Văn Tịnh không khóc, thỉnh thoảng ho khan một tiếng, không nói nên lời.
Ngô Thiên Thiên nhìn thế càng cười châm chọc.
“Được rồi, nếu mấy người đã biết thì đưa cô ta về đi. Nhớ kỹ mười giờ tối mang canh cá tới cho tôi. Tôi không đói bụng nhưng đứa nhỏ của Triệu Lâm trong bụng đói đấy!”
Hoắc Triệu Lâm vừa đi đã quay lại.
Anh ta kinh ngạc vì trong phòng bệnh có thêm hai đứa nhỏ, bên ngoài phòng bệnh có thêm ba người xa lạ, trong đó có hai người là người nước ngoài.
Nhưng anh ta không để ý mà chỉ thuận theo ý của Ngô Thiên Thiên nói: “Đúng! Trương Văn Tịnh, không chết được thì cô cút ngay đi, mười giờ tối nhớ mang canh cá cô tự tay hầm tới cho Thiên Thiên.”
Tể Tể nhìn Ngô Thiên Thiên, rồi lại nhìn hai con quỷ hút máu ngoài cửa một chút, phát hiện hơi thở của hai người họ hỗn loạn.
Tể Tể bỗng nhiên nghĩ tới Tương Tư Hoành, cô bé nhìn về phía Tống Đế Vương nói”
“Chú Tống, cô Thiên Thiên nghi ngờ chú bên phải chính là cha của đứa bé trong bụng cô ấy!”
Hoắc Triệu Lâm và Ngô Thiên Thiên đều ngơ ngác.
Lúc này Ngô Thiên Thiên mới chú ý thấy trước cửa phòng bệnh có người, khi thấy rõ mặt một người trong đó, sắc mặt Ngô Thiên Thiên hơi tái nhợt đi.
Cô ta nhanh chóng cúi đầu, nở nụ cười yêu kiều yếu ớt nói: “Chồng ơi, em mệt quá, em muốn nghỉ ngơi. Anh để chị Văn Tịnh dẫn mấy người kia nhanh nhanh rời đi được không?”
Hoắc Triệu Lâm không chú ý tới sự thay đổi sắc mặt của Ngô Thiên Thiên, anh ta lo lắng cho đứa nhỏ trong bụng, nhẹ nhàng gật đầu nói: “Được!”
Tương Tư Hoành không ngờ rằng bản thân nói bậy nói bạ thế là lại thành hiện thực, đôi mắt sáng rỡ.
“Vậy không được! Cô Thiên Thiên nghi ngờ người này là cha của đứa nhỏ mà!”
Ngô Thiên Thiên kinh hãi.
“Cậu…”
Hoắc Triệu Lâm cũng nổi giận, tức giận nhìn Tương Tư Hoành: “Đồ nhà quê từ đâu tới thế này, đừng ở đây nói hươu nói vượn.”
Nói xong anh ta nhìn về phía Tống Đế Vương nói: “Ông là người nhà của hai đứa bé này à? Lập tức dẫn bọn nó đi, nếu không đừng trách tôi không khách sáo!”
Tống Đế Vương dùng thuật pháp ép quỷ hút máu bên phải phải mở miệng nói.
“Hây! Em yêu Thiên Thiên, sau đêm hôm đó ở khách sạn, anh vẫn mất hồn mất vía vì em, không ngờ lại có thể gặp lại em ở đây!”
Hoắc Triệu Lâm: “…”
Ngô Thiên Thiên: “…”
Mẹ Lâm của Hoắc Triệu Lâm – Mã Như Hoa vác theo cả túi đặc sản địa phương từ trang trại nhà họ Hoắc chạy tới, vừa tới cửa phòng bệnh đã nghe thấy lời của quỷ hút máu.
Mã Như Hoa tức giận tới cả người run lên, không nói hai lời đã cho Ngô Thiên Thiên đang nằm trên giường bệnh một bạt tai.
“Đồ tiện nhân không cần mặt mũi!”
Tể Tể và Tương Tư Hoành nhân lúc này đỡ Trương Văn Tịnh ra khỏi phòng bệnh, dùng thần thức dặn dò Tống Đế Vương ở lại xử lý mọi chuyện sau đó.
Tống Đế Vương: “…”
****
Tể Tể không thèm quan tâm Tống Đế Vương có đồng ý hay không, cô bé và Tương Tư Hoành dẫn Trương Văn Tịnh ra khỏi phòng bệnh, cả hai nhìn qua nhìn lại, cuối cùng tìm một căn phòng bệnh trống rồi đỡ Trương Văn Tịnh đi vào.
“Dì Văn Tịnh, dì đỡ hơn chút nào chưa ạ?”