Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1563:

Bạn đồng hành nở nụ cười: “Thế thì sao? Chờ con bé rơi vào tay chúng ta rồi thì muốn thế nào còn không phải chúng ta quyết định hay sao?”

“Anh nói đúng! Nào, đi xem nhà họ Kỷ bày trận pháo ra sao?”

Hai người họ đi vào khu nội trú, Tể Tể và Tương Tư Hoành vừa hay đi ngang qua chỗ hai người kia vừa mới trốn.

Tương Tư Hoành nhìn trời đang dần tối thì nói: “Tể Tể, giờ đã nhiều mây lắm rồi, chẳng mấy sẽ đến tối.”

Mắt Tể Tể sáng bừng: “Cho nên chúng ta mới tới đây đó.”

Tương Tư Hoành ngay lập tức hiểu được ý định của Tể Tể: “Tể Tể tới ăn cơm hả?”

Tể Tể cười hê hê: “Anh Tiểu Hoành thật là thông minh!”

Sau khi khen Tương Tư Hoành xong thì Tể Tể lại cười tủm tỉm bổ sung: “Nhưng cái chính vẫn là đến thăm chú Cố với dì Văn Tĩnh mà.”

Nhắc tới dì Văn Tĩnh, đột nhiên Tể Tể quay qua nhìn phía khu nội trú.

Tương Tư Hoành cũng quay qua nhìn về phía đó: “Tể Tể, chỗ kia…”

Tể Tể kéo tay cậu ấy vội chạy tới khu nội trú, tới chỗ không có ai có thể nhìn thấy thì hai nhóc con biến mất tại chỗ, chẳng mấy đã xuất hiện tại tầng đang xảy ra chuyện.

Vừa đến tầng đó, bỗng nhiên Tể Tể quay qua nhìn cửa thang máy.

Đằng sau thang máy Tống Đế Vương ẩn thân rũ mắt che đi sự khó chịu trong đáy mắt, chẳng mấy đã ngẩng mặt nở nụ cười với Tể Tể, làm bộ như bước ra từ thang máy mà đi tới trước mặt Tể Tể: “Công chúa nhỏ, lại gặp nhau rồi.”

Tể Tể ừ có lệ, nhìn về phía hai người nước ngoài đi cùng với ông ta.

Hai người bị Tể Tể nhìn có hơi đờ ra.

Không phải cô Minh đang ở trong hoa viên ở dưới tầng một hay sao?

Hai người nước ngoài liếc mắt nhìn nhau, quay đầu chạy thẳng.

Tầng này nhiều người bệnh, Tể Tể không tiện di chuyển tức thời nên Tương Tư Hoành đã vội chạy tới cửa thang máy, ôm lấy chân một tên quỷ hút máu khóc òa lên.

Nói dối trong chớp mắt: “Chú ơi chú không thể bắt nạt dì Thiên Thiên như thế rồi lại không chịu thừa nhận được! Hu hu hu… Giờ cô Thiên Thiên đã có thai với chú rồi, chú không thể mặc kệ không quan tâm được đâu!”

Quỷ hút máu bị ôm đùi: “…”

****

Không đợi quỷ hút máu đang bị ôm lấy phản ứng lại, Tể Tể đã chạy qua một lấy chân một con quỷ hút máu khác. Nước mắt bé đầm đìa, nghẹn ngào gào khóc.

“Chú, mấy chú không thể không quan tâm tới cục cưng và dì Thiên Thiên được.”

Tống Đế Vương bị Tể Tể vứt lại: “…”

Tống Đế Vương bị hành động của hai đứa nhóc gây kinh ngạc tới trợn mắt há mồm.

Ông ta hoàn toàn không ngờ một đứa trẻ ba tuổi rưỡi và bốn tuổi rưỡi lại có thể vu oan giá họa cho người khác ngay tại chỗ được.

Hai tên quỷ hút máu bị ôm lấy tối sầm cả mặt, quát ầm lên: “Buông ra! Nhóc buông bọn tôi ra! Chúng tôi không biết cô Thiên Thiên là ai hết!”

“Tôi cũng không biết!”

Trên hành lang có không ít người, mọi người nhìn hai đứa nhỏ xinh đẹp tinh xảo, còn hai người đàn ông bị bọn nhỏ ôm lấy là người nước ngoài thì lập tức vây quanh.

“Có chuyện gì thế?”

“Chuyện gì xảy ra thế?”

Tể Tể thấy bọn họ hỏi thăm như thấy được ngôi sao hy vọng, khóc hu hu giải thích.

“Các chú các bác giúp bọn cháu với, bọn họ là người xấu, bọn họ bắt nạt cô Thiên Thiên, cô ấy đang mang thai nhưng bọn họ lại không muốn chịu trách nhiệm.”

Người thân của các bệnh nhân khác vây xem giúp đỡ, mặc dù hai người kia là bạn bè nước ngoài, nhưng cũng không thể ăn hiếp người khác như thế.

“Trước tiên cản bọn họ lại, hỏi rõ tình hình đã.”

Có người hỏi thăm Tể Tể và Tương Tư Hoành:

“Phụ huynh của hai đứa đâu?”

Tương Tư Hoành khựng lại, Tể Tể quay đầu nhìn Tống Đế Vương đứng cách đó không xa: “Chú Tống!”

Nhóm người thân bệnh nhân đang vây xem nhanh chóng nhìn qua.

Tống Đế Vương định nhân cơ hội này chuồn đi: “…”

Tống Đế Vương không thể không đứng ra.

“Thật ngại quá, để các vị…”

Tể Tể yếu ớt nhìn ông ta chằm chằm:

“Chú Tống, lúc nãy chú đi cùng với bọn họ, có phải mọi người cùng đi với nhau không? Chú cũng muốn tìm cách giúp đỡ cô Thiên Thiên đúng không?”

Tống Đế Vương vô thức lắc đầu.

“Không, Tể Tể! Cháu nghe chú giải thích, chú…”

Ánh mắt Tương Tư Hoành lạnh lẽo: “Chú Tống, chẳng lẽ lại cùng một đám với bọn họ?”

Người thân của bệnh nhân vây xem như lọt vào sương mù. Có người nhanh chóng lên tiếng hỏi: “Chính chủ đâu rồi? Chính chủ đâu? Chúng ta hỏi rõ ràng trước mặt người trong cuộc đã!”

“Đúng!”

Tống Đế Vương vô thức nói ra số phòng: “Phòng bệnh 359.”

Tể Tể nheo mắt.

Đó là phòng bệnh của Ngô Thiên Thiên – người phụ nữ vượt rào với Hoắc Triệu Lâm.

Tống Đế Vương thấy ánh mắt Tể Tể càng lúc càng sâu hun hút, ông ta có dự cảm xấu, vội vàng khom lưng cúi người dỗ dành Tể Tể.

“Tể Tể, chú Tống tuyệt đối không chung phe với bọn họ.”

Tể Tể nghi ngờ nhìn ông ta chằm chằm

Tống Đế Vương nhỏ giọng, ghé sát vào tai cô nhóc để giải thích.

“Thật mà, Tể Tể phải tin tưởng chú Tống. Bản thân chú Tống là một trong Diêm Quân Thập Điện ở địa phủ, tuyệt đối không thể nào làm bạn với quỷ hút máu phương Tây!”

Tể Tể mím môi, cũng nhỏ giọng hỏi lại ông ta: “Vậy tại sao chú Tống và đám quỷ hút máu kia lại đi chung thang máy? Chú Tống không biết bọn họ là quỷ hút máu à?”

Tống Đế Vương muốn nói không biết, nhưng nói dối trước mặt Quy tắc Địa phủ, ông ta sợ rằng phản phệ còn mạnh hơn.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free