Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1562:
Các thầy cô đều đã chuẩn bị sẵn tinh thần dỗ dành rồi, kết quả đám học sinh lại ngoan ngoãn ăn hết.
Có phụ huynh muốn đút cho con ăn, các bé cũng đã há miệng chờ ăn cả rồi xong lại quay qua nhìn về phía Tể Tể.
Tể Tể cầm thìa, cúi đầu tự đút cơm ăn đến là ngon lành.
Đến mức má còn dính cả hạt cơm. Hoắc Trầm Huy ngồi bên cạnh nhìn thấy thì cầm điện thoại lên chụp ảnh vô cùng đáng yêu của cả ba đứa nhỏ, nào là khóe miệng bóng dầu, hai má phình hết cả lên do ăn nhiều.
Đến nỗi cơm với dầu gì đó…
Ăn no rồi lau một thể sau!
Các bạn nhỏ khác nhìn thấy thì vội cầm thìa lên tự xúc ăn.
Các phụ huynh tính cho con ăn cơm: “…”
“Con đã học lớp chồi rồi, con tự ăn cơm được, mẹ không cần đút cho con đâu!”
“Bà ơi, con có thể tự ăn cơm được!”
“Cha ơi con có tay mà!”
…
Hiệu trưởng Lý cùng các thầy cô nhìn thấy mà vui vẻ.
Là giáo viên mầm non, bọn họ cũng không tán đồng với chuyện phụ huynh các nhà cứ chạy theo con đút cơm.
Tại vì số lượng giáo viên mầm non không nhiều nên không có khả năng đút cho từng đứa trẻ mà chỉ có thể giúp đỡ một số bạn nhỏ mới đến nhà trẻ, chưa quen với môi trường thôi.
Và sự thực là các bạn nhỏ nhập học từ tháng 9 đến bây giờ, gần như đã có thể tự ăn cơm được rồi, phụ huynh thật sự không cần chạy theo đút cơm nữa.
Trẻ con sẽ dần dần lớn lên, không thể ở dưới cánh chim của phụ huynh cả đời được.
Một ngày nào đó, các em sẽ có khoảng trời của riêng mình.
Còn phụ huynh cũng sẽ có thêm nhiều vết nhăn theo từng năm tháng trưởng thành của các em học sinh.
Ngày hội thú cưng kết thúc viên mãn.
Hiệu trưởng Lý cùng với các thầy cô thở phào nhẹ nhõm.
Viện trưởng Lý cảm khái: “Đúng là ngoài dự đoán thật đó!”
Các thầy cô khác cũng phụ họa.
“Đúng thế!”
“Trong lúc ăn cơm, các bạn nhỏ đều theo bản năng mà quay qua nhìn về phía Tể Tể.”
“Mà Tể Tể thì ăn ngon thật, tôi nhìn mà cũng đói theo!”
“Ha ha, tôi cũng thế!”
…
Tể Tể ngồi trên xe không biết các thầy cô đang bàn luận về mình. Tể Tể thu hồi sức mạnh hoàng quyền tuyệt đối ngay sau khi ngày hội sủng vật kết thúc, thế nên có hơi mệt mỏi.
Nhưng vẫn nói chuyện với Hoắc Trầm Huy đang lái xe: “Bác ơi, Tể Tể muốn tới bệnh viện Số Một, được không ạ?”
Hoắc Trầm Huy cười nói: “Tất nhiên là được rồi.”
Hoắc Trầm Huy biết Tể Tể lo là ở bên phía bệnh viện Số Một kia có quỷ hút máu.
Hơn nữa còn có người tên là Trương Văn Tịnh, người đầy tử khí.
Em hai Hoắc Trầm Lệnh vẫn luôn cho người quan sát bên bệnh viện Số Một cho nên cũng biết chuyện Trương Văn Tĩnh chính là hôn thê của cháu trai Hoắc Triệu Lâm của bà bà Hoắc ở thôn trang nhà họ Hoắc, nhưng Hoắc Triệu Lâm lại ngoại tình với Ngô Thiên Thiên, có cả con luôn rồi.
Chẳng mấy mà xe đã đi tới bệnh viện Số Một.
Sau khi xuống xe, Hoắc Trầm Huy còn chưa kịp nói gì thì Tể Tể đã tranh lời nói trước: “Bác cả, Tể Tể đi quan sát xung quanh xem thế nào, bác đi kiếm chú Cố nha?”
Tương Tư Hoành: “Cha ơi, con đi cùng với Tể Tể ạ.”
Kế Nguyên Tu nghĩ một lát rồi nói: “Anh cả, em đi cùng với anh.”
Hoắc Trầm Huy dở khóc dở cười: “Sao thế, Tể Tể lo bác cả chán hả?”
Tể Tể cười ngượng nói: “Dạ vâng.”
Hoắc Trầm Huy hết sức vui mừng.
Ông ấy xoa đầu Tể Tể, sau đó xách cặp sách của Kế Nguyên Tu đi tìm Cố Thích Phong.
Tể Tể và Tương Tư Hoành tự xách cặp sách của mình, bên trong cặp sách nhỏ là Cự Sâm Nhiêm cùng với Thỏ Đen – thú cưng mà bạn học Bạc Niên vô cùng lưu luyến nhưng vẫn quyết định đưa cho Tể Tể.
“Tể Tể, giờ chúng ta đi đâu đây?”
Tể Tể nhìn thoáng qua.
“Anh Tiểu Hoành, chúng ta nhìn quanh bệnh viện đi.”
Tương Tư Hoành không có ý kiến gì.
“Thế thì đi thôi.”
“Đi!”
Hai bé con tay trong tay, xuất phát từ bãi đỗ xe, bắt đầu đi từ bên phải.
Dạo một vòng, Tể Tể không nhìn thấy con quạ đen nào cả.
Tương Tư Hoành cũng không phát hiện ra có cái gì khác biệt.
“Tể Tể, bệnh viện Số Một này có quỷ hút máu thật hả?”
Tể Tể gật đầu: “Có!”
Nhưng thứ này không giống như ma quỷ, ma quỷ thì không che được âm khí trước mặt cô bé, tương đương với chuyện là không thể nào ẩn nấp.
Nhưng quỷ hút máu lại không được tính là không phải người. Chỉ cần bọn họ không hút máu thì nhìn qua không khác biệt gì với người bình thường.
“Đúng rồi, anh Tiểu Hoành, Tể Tể nhỡ rõ trước kia từng nghe thấy cha Minh Vương kể là quỷ hút máu sợ ánh mặt trời. Tuy không tới mức hôi phi yên diệt nhưng ánh mặt trời có thể khiến hoạt động của bọn họ trở nên chậm chạp, làm rát da của bọn họ.”
Tương Tư Hoành chê bai: “Yếu ớt thật đó!”
Tể Tể gật đầu: “Đúng là yếu ớt thật! Đám quỷ giỏi giang của Hoa Quốc chúng ta còn có thể hoạt động ban ngày được, bọn họ lại không làm được!”
Quỷ hút máu ẩn mình trong góc âm u tức tới mức hai mắt rực lửa.
Bạn đồng hành bên cạnh nhíu mày, kéo người này vào trong khu dành cho bệnh nhân nội trú.
“Bên trên đã nói, Tể Tể khá là mạnh, trong khi chúng ta không thể nào đánh bại được cô bé thì không cần hành động thiếu suy nghĩ nữa!”
Bạn đồng hành vẫn cứ khó chịu như cũ.
“Không được hành động thiếu suy nghĩ? Thế anh có nghe thấy những gì con bé đó mới nói không hả!”