Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1557:

“Mau khóc đi! Mau khóc đi!”

Ba đứa nhỏ Tể Tể, Tương Tư Hoành và Kế Nguyên Tu muốn ngăn cản, ngặt nỗi các anh chị học sinh lớp 7 và lớp 8 quá nhiều, giọng nói của họ hòa vào nhau át hết mọi tiếng động khác.

Hiển nhiên, giọng nói của ba đứa nhỏ cũng hoàn toàn bị nhấn chìm trong “làn sóng” hô hào này.

Các học sinh lớp 9: “...”

Các học sinh lớp 9 khóc thật, nhưng là khóc vì tức.

Các học sinh nam còn cố gắng đè thấp giọng khóc thật nhỏ, nhưng các học sinh nữ đâu thể chịu được sự tủi nhục này, thế là cả bọn òa lên khóc, tiếng khóc to tới nỗi… truyền tới khu văn phòng ở bên kia luôn.

Cũng vì thế nên mới có cảnh đám người hiệu trưởng Tào trợn mắt há hốc mồm trước cảnh tượng học sinh gào khóc tập thể này.

Hiệu trưởng Tào lập tức dẫn theo ban lãnh đạo và các thầy cô chạy như điên đến sân thể dục.

Các học sinh lớp 9 đang khóc bù lu bù loa, thấy đám người hiệu trưởng đến thì lại càng uất ức hơn.

Rõ ràng bọn họ chỉ có ý tốt muốn giúp đỡ, kết quả lại bị các đàn em lớp 7, lớp 8 ép tới mức bật khóc.

Tủi thân quá đi mất!

“Hiệu trưởng ơi, hu hu hu...”

Tể Tể: “...”

Không phải cô bé chọc bọn họ khóc đâu!

Thật á!

****

Mười phút sau, trong phòng họp của trường cấp hai.

Hiệu trưởng Tào từ sân bóng rổ trở về, tinh thần và thể xác đều kiệt quệ.

Ngay lúc ông ấy định nói chuyện với ba bé con chủ mưu, ngẩng đầu lên, lập tức cảm thấy khó thở.

Hoắc Tư Tước cười giải thích.

“Hiệu trưởng, Tể Tể, Tiểu Tương và chú nhỏ vẫn còn nhỏ, học cả buổi sáng, lại đùa nghịch gần hết nửa buổi trưa, mệt quá nên ngủ mất rồi.”

Đúng lúc này Bách Minh Tư hỏi.

“Hiệu trưởng, có thể tìm một chỗ nào đó cho mấy bé ngủ không?”

Hiệu trưởng Tào: “...”

Thầy Kha đi theo sau hiệu trưởng Tào: “…”

Chẳng lẽ hai em học sinh này không thấy hiệu trưởng Tào đang cực kỳ tức giận sao?

Thầy Kha gian nan mở miệng: “Hai em…”

Hiệu trưởng Tào giơ tay ngăn cản thầy ấy nói tiếp.

“Có, đương nhiên là có rồi.”

Dứt lời, hiệu trưởng Tào quay đầu lại nhìn về phía thầy Kha, ánh mắt sắc bén như dao găm.

“Thầy Kha, thầy mau qua phòng nghỉ bên cạnh dọn dẹp đi, để Tể Tể và hai bạn nhỏ kia được ngủ một giấc ngon lành. Đợi sau khi bọn trẻ tỉnh dậy, thầy nhớ đích thân đưa bọn trẻ về nhà trẻ nha chưa?!”

Thầy Kha có cảm giác như mình đã bị hiệu trưởng Tào ghim rồi.

“Vâng!”

Hoắc Tư Tước và Bách Minh Tư mỉm cười cảm ơn.

“Cảm ơn hiệu trưởng.”

Hiệu trưởng Tào bực dọc trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn cười ha hả.

“Nên mà, nên mà!”

Trong lòng nhiều lần nhắc nhở bản thân, phải nhịn!

Bắt buộc phải nhịn!

Một người là con của sếp lớn!

Một người là người thừa kế của gia tộc thông linh nhà họ Bách cực kỳ có uy tín trong Huyền Môn!

Đều là những nhân vật mà ông ấy không thể đắc tội được.

Còn về sự việc hôm nay... đều là do ban lãnh đạo và các giáo viên trường cấp hai của bọn họ không có biện pháp phòng bị thích đáng, không liên quan gì đến hai em học sinh này cả.

Tất nhiên càng không liên quan gì đến ba bé con đang ngáy ngủ khò khò kia.

Mới nghĩ đến đây thì trong phòng họp chợt vang lên tiếng gõ cửa.

Chẳng mấy chốc, chủ nhiệm khối, tổ trưởng khối và tất cả giáo viên chủ nhiệm của ba khối bảy, tám, chín đều đã đến.

Không những thế mỗi lớp còn cử hai học sinh đại diện.

Hiệu trưởng Tào thấy vậy cau mày.

“Các thầy cô...”

Thầy Kha đã bố trí xong phòng nghỉ và cho ba bé con vào chỗ nằm, ho khan một tiếng giải thích.

“Hiệu trưởng, là như vầy, hiện tại trong lòng của các em học sinh từ lớp 7 đến lớp 9 đều khó chịu, cảm thấy bản thân không hề sai.”

Thầy Kha vừa cất lời, giáo viên của các lớp cũng mở miệng giải thích.

“Đúng vậy! Học sinh lớp 9 của chúng tôi không ngừng khóc lóc nhấn mạnh rằng các em ấy thấy các em học sinh lớp 7 và lớp 8 bị ba bạn nhỏ học mẫu giáo bắt nạt nên mới đến giúp đỡ. Nào ngờ bị mấy em học sinh lớp 7, lớp 8 dắt mũi, còn bị ép phải khóc nữa chứ.”

“Mới đầu là khóc giả, nhưng khóc một hồi thì thành khóc thật luôn, cảm thấy ấm ức làm sao!”

Giáo viên chủ nhiệm lớp 9 vừa lên tiếng, các giáo viên chủ nhiệm lớp 7 và lớp 8 cũng không chịu thua.

Ai không biết bảo vệ đàn con của mình chứ?!

Kết quả là trong phòng họp, lúc mới đầu các thầy cô còn lịch sự nhã nhặn, về sau bắt đầu nói năng bốp chát không chịu nhượng bộ, rồi đến cuối cùng là mặt đỏ bừng bừng, nước miếng văng tứ tung...

Hoắc Tư Tước và Bách Minh Tư nhìn thấy cảnh tượng này, lặng lẽ chuồn sang phòng nghỉ bên cạnh xem ba bé con.

Hiệu trưởng Tào thấy vậy, muốn gọi hai cậu ấy lại.

Nhưng nghĩ đến việc gọi hai cậu ấy lại thì có ích lợi gì?

Hai cậu ấy đều là người mà ông ấy không thể đụng tới!

Chẳng bao lâu, phòng họp nghiêm túc lúc ban đầu đã biến thành một cái chợ chồm hổm, cực kỳ náo nhiệt.

Bí thư chi đoàn trường vừa cất lời.

“Mọi người…”

Các giáo viên cãi nhau đến mức mặt mày đỏ bừng để bảo vệ đàn con của mình: “Bí thư đợi một lát! Chúng tôi phải nói rõ ràng trước đã!“

Bí thư chi đoàn trường: “…”

Tiếp sau đó điện thoại của mọi người lần lượt reo lên.

Người gọi là giáo viên hoặc lãnh đạo của các trường mẫu giáo và tiểu học mà họ quen biết.

“Nghe nói mấy em học sinh của trường cấp hai đều khóc cả à?”

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free