Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1558:

“Ôi trời, không phải đã nói với mấy thầy cô rồi sao? Trông Minh Tể Tể ngây thơ, đáng yêu vậy thôi, chứ trên thực tế có thể khiến cả đám khóc hội đồng đấy!”

“Ồ hố! Sao khóc vậy? Mau nói cho tôi biết đi, nói ra để tôi vui sướng cái coi! Ha ha ha ha...”

Các giáo viên và ban lãnh đạo nhà trường: “...”

Khi đó bọn họ cười nhạo trường tiểu học như thế nào thì hiện tại những người trong trường tiểu học cười nhạo trường cấp hai của bọn họ như thế đó.

Hầy!

Chỉ có hơn chứ không kém!

Nguyên văn lời nói của đám thầy cô của trường tiểu học như sau: “Á ha ha! Mặc dù các em học sinh của trường tiểu học chúng tôi đều khóc, nhưng nhìn chung thì các em ấy vẫn mạnh mẽ hơn học sinh cấp hai của mấy thầy cô một chút!”

“Tại sao ư? Bởi vì các em ấy vẫn còn là học sinh tiểu học! Học sinh trường mấy thầy cô đã cấp hai rồi! Học sinh cấp hai bị ba đứa bé ba, bốn, năm tuổi chọc ghẹo khóc bù lu bù loa. Chuyện này mà đồn ra ngoài thì đúng thật là có hơi... ha ha ha ha...”

Lãnh đạo và giáo viên của trường cấp hai: “…”

Một giáo viên đề xuất: “Hiệu trưởng, tôi muốn đến trường tiểu học một chuyến!”

“Hiệu trưởng ơi, tôi cũng đi.”

“Thầy hiệu trưởng, tôi nữa.”

Hiệu trưởng Tào thấy vậy, nhẫn nhịn dữ lắm mới không xông thẳng đến trường tiểu học, nổi giận nhìn về phía ban lãnh đạo và các giáo viên đang tỏ ra đầy căm phẫn.

“Sao? Bị cười nhạo trong điện thoại còn chưa đủ hả, còn muốn vác cái mặt tới tận cửa cho người ta chế giễu tiếp à?”

Ban lãnh đạo và các giáo viên: “Hiệu trưởng, không phải chúng ta thích kiếm chuyện, mà là bọn họ bắt nạt người quá đáng!”

“Đúng vậy đó thầy hiệu trưởng, chúng ta là trường cấp hai không sai, nhưng chẳng lẽ học sinh cấp hai thì không phải là trẻ con sao?”

“Phải đó!”

Sắc mặt của Hiệu trưởng Tào đen như đáy nồi: “Trước đó người ta đã nhắc nhở trường cấp hai của chúng ta, bảo chúng ta đừng để Minh Tể Tể và mấy nhóc kia đến trường cấp hai rồi mà. Là do bản thân chúng ta không có biện pháp phòng tránh, các thầy cô còn có mặt mũi trách họ sao?”

Ban lãnh đạo và các giáo viên ngượng ngùng.

Hiệu trưởng Tào "hừ" một tiếng.

“Có bản lĩnh thì mấy thầy cô tìm ra kẻ chủ mưu đi!”

Trong phút chốc ban lãnh đạo và các giáo viên im lặng như tờ.

Ai dám làm chứ?

Tuy gần đây tập đoàn nhà họ Hoắc đang đứng trên đầu ngọn sóng, đám trẻ của nhà họ Hoắc cũng bị liên lụy, nhưng với tư cách là giáo viên nhà trường, họ biết rất rõ cách xử sự của đám trẻ nhà họ Hoắc ở trường như thế nào.

Mấy cái khác họ không dám nói, nhưng ít nhất về mặt bắt nạt bạn học, đám trẻ nhà họ Hoắc tuyệt đối sẽ không làm ra chuyện như vậy.

Kết quả là học sinh trường cấp hai sở khóc lóc ỉ ôi, ban lãnh đạo và các giáo viên tranh cãi gay gắt. Tin tức con nhà họ Hoắc bắt nạt bạn học một lần nữa leo lên bảng hot search.

Ban lãnh đạo và giáo viên các lớp 7, 8, 9 của trường cấp hai: “…”

Mấy người này có vấn đề về não à?

Hiệu trưởng Tào tức giận không thôi, ngay chiều hôm đó khi các em học sinh đang ngồi học trong lớp, nhà trường đã tổ chức buổi họp báo ngay tại hội trường.

Tại buổi họp báo, hiệu trưởng Tào đã khiến những phóng viên tung tin vu khống nhà trường có trường hợp hùa nhau bắt nạt bạn học không còn lời nào để nói.

Ông ấy trực tiếp tung video.

Các bạn nhỏ của trường mẫu giáo khóc như thế nào.

Các em học sinh của trường tiểu học khóc như thế nào...

Hôm nay trường cấp hai lại xảy ra chuyện gì, tại sao lại có làn sóng khóc hàng loạt...

Các phóng viên xem xong đều lần lượt im lặng.

Điều này cmn... hoàn toàn khác với những gì họ tưởng tượng.

Mà ba đứa nhỏ Tể Tể, Tương Tư Hoành và Kế Nguyên Tu đã khơi dậy phong trào khóc hội đồng trong nhiều ngày qua đã quay về trường mẫu giáo.

Tinh thần của ba bạn nhỏ vô cùng tốt, hoàn toàn không biết nhà trường đang tổ chức buổi họp báo.

Ngược lại là Bạc Niên bị bỏ lại ở trường mẫu giáo có chút hờn tủi.

Nhìn thấy Tể Tể thì lập tức sáp lại, cất giọng non nớt hỏi.

“Tể Tể, hồi trưa mọi người đi đâu vậy?”

Tể Tể: “Anh Tiểu Niên, chúng em đi tìm anh hai và anh Minh Tư.”

Bạn nhỏ Bạc Niên gật đầu.

“Tể Tể nè, lần sau em đi nhớ rủ anh nữa nhé.”

Tương Tư Hoành: “Chờ cậu có tên trong sổ hộ khẩu của bọn tớ rồi nói ha.”

Bạn nhỏ Bạc Nam lầm bầm: “Cậu đợi đó, sau khi tan học tớ lập tức đi tìm cha tớ, nhờ ông ấy đổi hộ khẩu liền!”

Cậu ấy chắc chắn sẽ vô chung hộ khẩu với Tể Tể!

Bạc Dịch Ninh vừa kết thúc cuộc họp thì bất thình lình hắt hơi một cái.

****

Đêm hôm đó, Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Lệnh về tới trang viên nhà họ Hoắc đã là mười một giờ.

Mấy ngày này bọn nhỏ đều ở trong trang viên bên này.

Tể Tể, Tương Tư Hoành và Kế Nguyên Tu đều chưa ngủ.

Hoắc Tư Thần và Lục Hoài không thức nổi, bởi đêm hôm qua hai cậu ấy đã thức đến gần nửa đêm, ban ngày còn suýt ngủ gục trong lớp, vì thế ăn xong bữa tối, hai cậu ấy tắm rửa, làm bài tập xong thì đi ngủ rồi.

Hai anh em Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Lệnh có hơi ngạc nhiên khi thấy ba bé con vẫn còn thức.

“Tể Tể, Tiểu Tương, Nguyên Tu, sao mấy con còn chưa ngủ nữa?”

Kế Nguyên Tu không nói gì, Tể Tể và Tương Tư Hoành đồng thanh đáp.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free