Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1556:
Chứ đừng nói chi Tể Tể vốn không phải là người, sao có thể bế lên được cơ chứ.
Các học sinh lớp 9 không chịu.
"Chưa thử sao biết không được chứ?"
"Đúng đó."
"Mà anh nói trước nhé, nếu các anh chị có thể bế cô bé này lên được thì các em không được khóc đâu đấy nhé."
Tể Tể và Tương Tư Hoành đều cùng đồng thanh nói.
"Thế nếu các anh chị không bế lên được thì các anh chị sẽ khóc chứ."
Miệng Kế Nguyên Tu co giật liên hồi.
Cậu ấy nhỏ giọng nói thầm với Tể Tể và Tương Tư Hoành.
"Hai đứa có dám chắc chắn là bọn họ sẽ không bế được rồi sẽ khóc không?"
Tể Tể và Tương Tư Hoành đều cùng ngơ ra, vô ý thức lắc lắc đầu.
Hai đứa nhóc còn chưa nói gì thì đám học sinh lớp 9 đã cười ầm ầm.
"Ha ha ha!"
"Ha ha ha!"
...
"Được rồi, được rồi. Anh hứa nếu như bọn anh không bế em lên được thì toàn bộ học sinh lớp 9 của trường sẽ cùng nhau khóc. Được chưa nè?"
Tể Tể và Tương Tư Hoành còn định bảo không cần đâu thì mấy học sinh lớp 7, 8 đã đều đồng loạt nói.
"Được, chốt luôn."
"Đúng đó, chơi luôn."
Đến lúc đó, bế không được thì người khóc không chỉ làm học sinh lớp 7, 8 bọn họ nữa rồi.
Có người khóc cùng, nói ra cũng đỡ quê hơn nhiều.
Nhóm học sinh lớp vô cùng tự tin, mọi người đều cười ha ha đồng ý.
"Được rồi."
"Tới lúc đó mấy đứa nhớ dỗ ba đứa nhóc lớp mẫu giáo này nhé, đừng để bọn họ khóc nhè đó."
...
Tương Tư Hoành buông Tể Tể xuống, Tể Tể ngoan ngoãn đứng ở giữa sân bóng rổ, hai tay xoắn xuýt nhìn các anh các chị ở xung quanh.
Cứ như thế, trò chơi “bế Tể Tể” lại lần nữa được bắt đầu.
Một người!
Hai người!
...
Ba mươi học sinh lớp 9 ở đây đều tiến lên chơi thử!
Kết quả sau một hồi trầy trật, bàn chân của cô bé ba tuổi rưỡi vẫn y nguyên tại chỗ, hoàn toàn không xê xích được một chút nào.
Các học sinh lớp 9: “...”
Các học sinh lớp 7 và lớp 8 xung quanh đột nhiên yên tâm hẳn!
Không phải do bọn họ quá yếu!
Là do Tể Tể quá nặng thôi!
Cái gì, ban nãy Tương Tư Hoành bế được Tể Tể ấy hả? Xin lỗi, bọn họ quyết định mất trí nhớ có chọn lọc!
Vài phút sau, các học sinh lớp 9 bắt đầu hợp sức thử bế Tể Tể lên.
Kỳ lạ là, rõ ràng cô bé chỉ to chừng đó thôi, ấy thế mà cho dù có ba bốn cô cậu học sinh tụm lại dùng hết sức bình sinh thì vẫn không thể bế cô bé - người đang xoắn xuýt hai tay đứng ngay tại chỗ - lên được.
Các học sinh lớp 9: “...”
Các học sinh lớp 9 tham gia vào trò chơi “bế Tể Tể” này gồng tới mức gương mặt đỏ bừng, quai hàm căng chặt, thậm chí gân xanh trên cổ cũng nổi cộm cả lên, đáng tiếc dù có cố gắng cách mấy thì Tể Tể vẫn không hề xê dịch một xíu xiu nào.
Các học sinh lớp 9 đứng vây xem xung quanh lập tức reo hò cổ vũ cho họ.
“Cố lên! Cố lên!”
“Á đù! Cố lên nào! Mấy người làm gì vậy, bế em ấy lên đi chứ? Chưa ăn cơm hay gì? Đừng quên là nếu không bế nổi thì toàn bộ khối lớp 9 của chúng ta sẽ phải khóc đấy nhé!”
“Đúng đó! Mẹ tui nói từ lúc tui ba tuổi là tui đã không còn biết khóc là gì nữa rồi! Mấy người đừng để tui phải bật khóc chỉ vì chúng ta không thể bế nổi một bé con ba tuổi rưỡi lên à nha!”
“Đúng đúng! Dùng sức mạnh hơn nữa đi! Lề mề cái gì vậy mấy ní!”
“Trời đất ơi! Mấy người làm gì vậy hả? Rề rà thấy ớn luôn á!”
“Phải đó!”
...
Các học sinh lớp 9 tham gia trò chơi “bế Tể Tể” lập tức đình công!
“Mẹ nó chứ! Mấy người giỏi thì tự lên mà chơi!”
“Ừ! Tui nhường nè, lên đi!”
Các học sinh tham gia trò chơi giận điên người.
Các học sinh không tham gia trò chơi lại càng giận hơn nữa.
Hai bên đều cảm thấy đối phương mới là kẻ có vấn đề, thế là suýt nữa đã cãi nhau ỏm tỏi.
Cuối cùng vẫn phải nhờ Tể Tể đứng ra hòa giải: “Không cần gấp đâu ạ, Tể Tể đứng yên ở đây chờ mà, các anh các chị cứ từ từ bế, không sao hết.”
Các học sinh ban đầu không tham gia mà chỉ đứng cổ vũ lập tức vén tay áo xông lên.
“Xem bố mày ra tay này!”
“Coi đây!”
...
Không biết qua bao lâu, các học sinh lớp 9 đều đã lên thử hết, kết quả không một ai có thể bế Tể Tể lên được.
Tể Tể vẫn ngoan ngoãn nắm hai tay đứng tại chỗ, dùng đôi mắt to ngập nước tròn xoe nhìn bọn họ.
Các học sinh lớp 9: “...”
Các học sinh lớp 8 kêu lên: “Các đàn anh đàn chị! Khóc đi! Mau khóc đi nào!”
Các học sinh lớp 9: “...”
Kế Nguyên Tu ho khan một tiếng, mở miệng: “Thật ra cũng không cần...”
Các học sinh lớp 8 vội cắt ngang lời cậu ấy: “Vậy sao được? Đã chơi là phải chịu!”
“Đúng đó!”
“Đã hứa nếu không bế nổi thì phải khóc rồi mà!”
“Hơn nữa bọn họ còn chơi ăn gian nữa kìa, ban đầu còn xếp hàng từng người lên bế, đến cuối bắt đầu rủ cả đám lên, kết quả vẫn không bế nổi! Kiểu này thì bắt buộc phải khóc rồi, không nói nhiều!”
“Các đàn anh đàn chị ơi, mọi người là anh chị, là tấm gương của bọn em mà, mọi người đâu thể làm tấm gương xấu “nói không giữ lời” để bọn em noi theo đâu, đúng không?”
Các học sinh lớp 9: “...”
Các học sinh lớp 7 cũng hí hửng hùa theo, đúng kiểu chỉ sợ chuyện không đủ to.
“Phải đấy phải đấy! Các đàn anh đàn chị ơi, mọi người là tấm gương của bọn em mà!”