Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1555:
“Bọn em có lý do nghi ngờ đàng hoàng chứ bộ!”
“Đúng đó!”
“Một đứa bé ba tuổi rưỡi thì làm gì mà nặng dữ vậy được? Chuyện này không khoa học!”
Các học sinh lớp 8: “Không khoa học? Không khoa học chỗ nào? Chứng cứ đâu?”
“Không có chứng cứ thì đừng nói chuyện lung tung!”
“Đúng!”
...
Các nữ sinh lớp 7 cũng chạy tới, khi nghe các đàn anh đàn chị lớp 8 nói nặng nói nhẹ các bạn học nam của mình thì bọn họ lập tức khó chịu ngay, thế là bắt đầu “bật” lại liền.
“Nè nè nè! Mấy anh mấy chị nói gì vậy? Chứng cứ gì cơ? Sao lại vô duyên vô cớ bôi nhọ các bạn học nam của bọn em như vậy ạ?”
“Đúng đó! Đàn anh đàn chị gì mà kỳ vậy!”
“Phải đấy! Đừng tưởng mấy anh mấy chị lớn hơn bọn em một tuổi thì có thể coi trời bằng vung như thế nhé!”
…
Đương nhiên cũng có người thuộc phe trung lập ra sức khuyên bảo hai bên.
“Rồi rồi, đừng cãi nhau nữa mà, trên người của Tể Tể thật sự không có đeo vòng trọng lực đâu.”
“Đúng đó! Hơn nữa không phải không có ai bế nổi Tể Tể, ít nhất Hoắc Tư Tước và mấy bạn học của cậu ấy đều bế nổi mà.”
...
Vẫn có học sinh không tin chuyện này.
“Mấy người gặp qua rồi hay gì? Chưa thấy tận mắt thì đừng có bô bô cái miệng như thế nhé!”
“Nhiều khi là Tể Tể gạt chúng ta đó!”
Hoắc Tư Tước và Bách Minh Tư nghe tới đây thì lập tức nhảy dựng lên!
Những người này muốn nói bọn họ thế nào cũng được, nhưng tuyệt đối không thể nói xấu Tể Tể!
Kết quả không chờ bọn họ ra tay, Tương Tư Hoành - người quá đau đầu vì “cái chợ” xung quanh - đã tranh thủ tìm cơ hội đi tới bế bổng Tể Tể lên, hơn nữa còn nâng lên hạ xuống mấy cái cho mọi người xem.
Động tác của cậu ấy thong dong và nhẹ nhàng khỏi phải bàn...
Đừng nói là học sinh lớp 7, ngay cả các học sinh lớp 8 đều sững sờ!
Một hành động lặng im như thế lại có thể át qua hết thảy tiếng cãi vã ở xung quanh!
Mặt của mọi người bị vả bép bép rõ to!
****
Các học sinh lớp 9 đang chạy về phía đó.
Từ đằng xa đã thấy các em trai em gái học sinh lớp 7 và lớp 8 đang đứng lộn xộn, còn có một vài các em trai lớp 8 còn đang lau nước mắt, đám học sinh lớp 9 đều vô cùng khó hiểu.
Thân là các anh chị lớn nhất trong trường cấp hai, nhóm anh chị học sinh lớp 9 thấy thế thì lập tức đi nhanh hơn, có người còn chạy nữa.
Khi bọn họ tới sân trường thì phát hiện lúc nãy mấy em trai em gái học sinh lớp 7 và lớp 8 vừa nãy còn đang đánh nhau 7 giờ đều im lặng không một ai nói gì.
Bọn họ cứ như là bị gì đó kích thích vậy.
Đám học sinh lớp 9 khó hiểu.
"Đã có chuyện gì xảy ra vậy?"
"Chẳng lẽ có chuyện gì nghiêm trọng rồi sao?"
"Tớ nhớ hình như thầy cô đã dặn các học sinh phải ở lại trong lớp nghỉ trưa, không được phép rời lớp học hoặc là ký túc xá cơ mà nhỉ?"
"Ôi dào, thì thông báo nó thế, nhưng chắc chẳng có ai thèm nghe chứ gì. Xem cái sân bóng rổ này đông người như thế, phòng ký túc xá của đám lớp 7 và lớp 8 chắc chẳng còn ai đâu."
"Mau mau chạy qua xem thử đã có chuyện gì."
...
Sau khi đến thì các học sinh lớp 9 lập tức chia việc cho nhau, mỗi người đều tự tìm các em lớp dưới hỏi thăm tình hình.
Sau khi có được câu trả lời thì cả đám đều không dám tin đó là sự thật.
Đám học sinh lớp 9: "Thật á?"
Đám học sinh lớp 7 và lớp 8 gật đầu như giã tỏi: "Đúng thế ạ."
Phản ứng của đám học sinh lớp 9 đều là:
"Anh không tin!"
"Chị cũng không tin."
"Đúng đó, trừ phi cho bọn anh xem thì bọn anh mới tin."
"Đúng đó, một đứa bé ba tuổi rưỡi ở trường mầm non thì nặng được bao nhiêu chứ. Mập lắm thì ba bốn mươi ký là cùng."
"Cho dù là năm mươi ký thì tớ cũng có thể bế lên được."
"Đúng đó, đi thôi, chúng ta vào đó xem thử xem."
"Đúng vậy, không thể nào không thể bế lên được."
"Đúng đó."
...
Nhóm học sinh lớp 7 và lớp 8 nghe các anh chị lớp 9 nói thế thì đều vô cùng tự giác đứng xê ra hai bên, nhường ra một con đường đi.
Các anh chị học sinh lớp 9 nhanh chóng đi về phía trước theo con đường đó, bọn họ rất nhanh đã gặp được mấy người Tể Tể.
Tể Tể nhìn sang thì thấy có một nhóm các anh chị lớn mà cô bé chưa gặp qua bao giờ, cô bé vỗ nhẹ lên đầu Tương Tư Hoành.
"Anh Tiểu Tương, mau thả Tể Tể xuống đi."
Tương Tư Hoành quay đầu nhìn một cái, khuôn mặt có chút khó chịu.
Cậu ấy bế Tể Tể còn chưa đã thèm mà.
"Các anh các chị ơi, các anh chị tới để thi bế Tể Tể hả?"
Nhóm học sinh lớp 9 cười ha hả gật đầu.
"Đúng thế."
"Em còn có thể bế được, bọn anh sao có thể không bế nổi chứ?"
"Đúng thế. Để cho mọi người không hiểu lầm thành bọn anh bắt nạt đám nhóc mẫu giáo các em thì bên bọn anh sẽ cử ra một chị lên thi đấu nhé, anh bảo đảm là chị ấy sẽ bế em lên còn cao hơn đứa bé này vừa bế em nữa đó."
Khóe miệng Tương Tư Hoành co giật.
"Anh ơi, không được đâu, em nói thật đó."
Kế Nguyên Tu bị ồn đến mức muốn hồn lìa khỏi xác lúc này cũng nói.
"Đúng vậy đó anh. Các anh đừng thử nữa, bế lên không nổi đâu."
Chỉ với cái quan tài được tạo ra bằng vàng ròng và đá quý đang được cất trong yếm của Tể Tể thì dù toàn bộ mấy đứa nhóc này đều lên chắc cũng không thể nhấc cô bé lên được.