Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1554:
“Tể Tể, em nói vậy làm anh hai đau lòng lắm đó?”
Tể Tể trợn to mắt, có chút hoang mang và bất an:
“Dạ?”
Hoắc Tư Tước thoắt cái đã thay đổi sắc mặt ngay, biến thành bộ dáng lã chã chực khóc: “Tể Tể, không ngờ em lại nghi ngờ anh lừa em.”
Tể Tể vội lắc đầu nguầy nguậy: “Không có không có, anh hai đừng buồn mà, Tể Tể sai rồi, Tể Tể... Tể Tể...”
Tể Tể nhìn các anh trai đang tức giận trừng mắt nhìn anh hai của mình, sau đó không chút chần chừ trừng ngược trở về, thậm chí còn nói một câu vô cùng nhói lòng đối với các thiếu niên tuổi dậy thì ở đây: “Các anh không được lườm anh hai em, anh hai em nói không sai, không phải Tể Tể mập, là do sức khỏe của các anh kém, do các anh quá yếu mà thôi!”
Như để chứng minh rằng những anh trai ở đây rất yếu, Tể Tể lập tức giơ nắm tay nhỏ lên: “Các anh còn không ôm nổi Tể Tể nữa, thật sự là siêu siêu siêu siêu yếu luôn á!”
Những học sinh nam lớp 8 xếp hàng muốn ôm Tể Tể kết quả lại không có ai thành công kiểu: “...”
Mẹ nó, câu này rõ ràng là đang công kích cá nhân bọn họ đây mà!
Nhưng nghiệt cái là bọn họ lại không thể phản bác được!
Đúng là bọn họ đã xếp hàng tính đi bế Tể Tể, chủ yếu là vì cô bé rất đáng yêu nên họ mới định trêu cô bé chơi một tí.
Kết quả…
Kết quả không biết có phải Tể Tể giấu cục tạ ngàn ký ở trong người hay không mà cô bé cứ đứng sừng sững như thế ở giữa sân thể dục, khối lớp 8 của bọn họ có tổng cộng 8 lớp, các bạn nam và nữ khỏe nhất của cả khối đều tới nhưng không ai có thể bế Tể Tể lên được.
Nhưng bọn họ vẫn chưa từ bỏ!
Thế là cả đám không ngừng cố gắng, vô cùng cố gắng…
Cuối cùng lại biến thành như thế này.
Bọn họ thở hồng hộc, sau đó không ít người mệt đến mức bật khóc.
Thật sự đấy!
Mệt tới mức bật khóc luôn!
Nếu không tự mình trải nghiệm chuyện này thì nói ra ai mà tin?
Ba người Dương Thận, Vương Tinh và Trương Lực đứng bên cạnh Hoắc Tư Tước không giống những người khác, bọn họ đã từng thử qua chuyện này ở trang viên của nhà họ Hoắc cho nên biết cô bé Tể Tể đáng yêu này nặng cỡ nào, bởi vậy cả ba cũng giống Hoắc Tư Tước và Bách Minh Tư, đều cười tới mức chảy cả nước mắt.
Ba người hùa theo Tể Tể: “Đúng thế! Không phải Tể Tể béo mà là do mấy anh trai này quá yếu thôi!”
Tể Tể nhớ đến chuyện đám người anh Dương Thận đều có thể bế được mình còn những anh trai này lại không bế nổi, thế là trạng thái tâm lý của cô bé đã từ nửa tin nửa ngờ đã biến thành tin 100% lời anh hai mình nói.
“Đúng vậy! Tể Tể không có mập! Là do các anh quá yếu thì có!”
Các học sinh nam và học sinh nữ lớp 8 mệt tới mức vừa khóc hu hu xong: “...”
“Dương Thận, mấy người… mấy người có giỏi thì tới ôm thử xem!”
Không đợi ba người Dương Thận nói chuyện, Tể Tể đã mềm giọng chen ngang: “Lần trước ba người anh Dương Thận đã từng bế Tể Tể rồi, bế nổi mà! Tể Tể có thể làm chứng á!”
Các học sinh nam và học sinh nữ lớp 8: “...”
Ba người Dương Thận, Trương Lực và Vương Tinh đồng loạt thở phào nhẹ nhõm, bọn họ sợ Tể Tể sẽ bảo mình đứng ra làm mẫu cho mọi người thêm một lần nữa.
Lần trước bế Tể Tể xong, khi về nhà bọn họ đều đau lưng nhức mỏi tận ba ngày mới bớt đấy!
Bọn họ không muốn được “trải nghiệm” cảm giác đó lần nữa đâu!
Vụ việc xảy ra trên sân thể dục lần này của các học sinh lớp 8 gây náo động rất lớn, bởi vậy các học sinh lớp 7 và lớp 9 đều chạy tới hóng chuyện.
Một số học sinh lớp 7 khỏe khoắn lập tức chen chúc đi tới trước mặt của Tể Tể.
“Em là Tể Tể nhỉ? Em có dám để anh thử không?”
Tể Tể ngẩng cái đầu nhỏ lên rồi ngoan ngoãn đáp: “Tể Tể dám chứ sao không ạ!”
Nam sinh A lớp 7: “Được! Vậy để anh bế em!”
Cậu ấy nổi tiếng là có sức trâu ở trong trường, học sinh lớp 9 mà còn vật tay thua cậu ấy nữa chứ đùa.
Kết quả lúc giơ tay thử bế Tể Tể thì...
Nam sinh A lớp 7: “...”
Cậu ấy nhìn cô bé con ở trước mặt - người chỉ mới cao đến eo mình, sau đó nhìn đôi tay gồng tới mức nổi gân xanh, cuối cùng lại chuyển sang nhìn đôi mắt tròn xoe đang chớp chớp của cô bé mập ú...
Nam sinh A lớp 7: “...”
Nam sinh B lớp 7 thấy cảnh này thì vội kéo cậu ấy ra: “Thôi thôi, cậu đứng qua một bên đi! Xem tớ này!”
Nam sinh A lớp 7 vốn định nói gì đó, kết quả bởi vì quá xấu hổ nên đã quyết định câm miệng.
Nam sinh B lớp 7 giơ tay bế thử, tía má ơi, cậu ấy cảm giác thứ mình bế không phải là một cô bé mập mà là một ngọn núi thì đúng hơn!
Nam sinh B lớp 7: “Không thể nào! Có phải em lén đeo vòng trọng lực ở trên người không vậy hả?”
Các nam sinh và nữ sinh lớp 8 ở bên cạnh nghe thế thì đồng thanh nói.
“Làm gì có! Cô bé chỉ là một bé con học mẫu giáo thôi, sao có thể nói dối được?”
“Phải đó! Không bế nổi thì nói đại ra đi, bọn tôi cũng không bế nổi đây này, nhưng bọn tôi đâu có đổ thừa là do Tể Tể gian lận đâu!”
“Đúng thế! Không bế nổi thì đứng qua một bên đi!”
“Đúng đúng đúng! Người tiếp theo!”
…
Các nam sinh lớp 7: “...”
Các nam sinh lớp 7 sao mà cam lòng cho được?