Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1551:
“Vâng ạ”
Tương Tư Hoành cũng bổ sung thêm.
“Thế nên sau này cậu cũng không được phép thơm Tể Tể nữa.”
Mặc dù Tể Tể không hiểu vì sao anh Tiểu Tương lại nói thế nhưng mà nghĩ nghĩ rồi cũng gật đầu đồng ý.
“Đúng thế.”
Bạn nhỏ Bạc Niên lại tiếp tục rung rung nước mắt.
“Tại sao chứ? Tể Tể không thích anh sao?”
Tể Tể chớp chớp đôi mắt tròn.
“Thích chứ.”
Bạn nhỏ Bạc Niên lại hỏi: “Vậy thì vì sao không cho anh thơm em? Mà anh đâu có thơm mỗi ngày đâu, chỉ có lúc nãy vui quá nên mới thơm em một cái thôi chứ mấy.”
Tể Tể cũng không biết vì sao, thế là hai đôi mắt của Tể Tể và Bạc Niên nhìn về phía Tể Tể, ngơ ngác hỏi Tương Tư Hoành.
“Đúng ha, anh Tiểu Tương, anh Bạc Niên vui quá nên mới thơm Tể Tể một cái, cũng không phải là ngày nào cũng thơm, vì sao không cho thơm thế?”
Mặt bạn nhỏ Tương Tư Hoành lại đen.
“Anh đã nói là con trai với con gái khác nhau mà.”
Tể Tể giải thích: “Nhưng mà anh Tiểu Tương ơi, anh Bạc Niên cũng là anh của Tể Tể mà.”
Bạn nhỏ Bạc Niên cũng dùng sức dậm chân một cái, dù hai mắt còn đỏ ửng và rung rung nước mắt thì lưng cũng thẳng tắp.
“Đúng đó. Tớ cũng là anh của Tể Tể, vì sao lại không cho tớ thơm Tể Tể chứ.”
Bạn nhỏ Tương Tư Hoành bị câu hỏi làm cho mắc nghẹn, không biết phải trả lời như thế nào, cuối cùng cũng chỉ có thể nói.
“Bởi vì hai người không phải là người một nhà, không có cùng tên trong một sổ hộ khẩu. Dù gọi là anh nhưng cũng là một con trai khác, không thể thơm.”
Bạn nhỏ Bạc Niên không chờ Tể Tể nói thì đã phất tay một cái.
“Thế thì lát nữa tan học về tớ sẽ bảo cha tớ dời tên tớ vào sổ hộ khẩu của Tể Tể.”
Tương Tư Hoành hừ hừ: “Được thôi, nếu như cậu và Tể Tể ở cùng chung một sổ hộ khẩu thì tớ sẽ không cản cậu thơm Tể Tể nữa.”
Bạn nhỏ Bạc Niên hếch cằm lên.
“Cậu cứ chờ đấy. Cha tớ sẽ nhanh chóng để cho tớ và Tể Tể ở cùng chung một sổ hộ khẩu, tớ nhất định sẽ thơm được Tể Tể.”
Tể Tể vỗ vỗ vai Bạc Niên.
“Anh Bạc Niên, cố lên.”
Bạc Niên cười hì hì, lộ ra hàm răng trắng đều.
Tương Tư Hoành ở gần đó nhìn thế thì rất khó chịu.
Nhưng mà… nếu như Bạc Niên và Tể Tể thực sự ở cùng trên một sổ hộ khẩu thì Tể Tể có thể cho mấy người anh bọn họ thơm cô bé thì cũng có thể để cho Bạc Niên thơm cô bé.
Bạn nhỏ Tương Tư Hoành có chút buồn rầu.
Nghiêng đầu sang một bên thì thấy chú nhỏ nhà mình đang suy nghĩ gì đó.
“Chú nhỏ.”
Lúc này Kế Nguyên Tu mới rút tinh thần ra khỏi dòng suy nghĩ.
Cậu ấy nhìn Tương Tư Hoành, lại nhìn về phía Tể Tể đang nói chuyện với Bạc Niên ở đằng sau.
“Bạc Niên đã hết khóc rồi à?”
Bạn nhỏ Bạc Niên đang cười, nhìn trông khờ khờ.
“Hết khóc rồi ạ, Tiểu Tương nói Tể Tể không thích các bạn nhỏ chỉ biết gào khóc cho nên cháu không thể khóc trước mặt Tể Tể được.”
Tương Tư Hoành hừ một cái.
“Nói cứ như người vừa nãy khóc trước mặt Tể Tể không phải là cậu ấy.”
Bạn nhỏ Bạc Niên: “…”
Kế Nguyên Tu thấy cái miệng nhỏ của Bạc Niên có dấu hiệu bắt đầu trề ra, sợ cậu ấy lại khóc nữa nên vội vàng nói.
“Nếu đã hết khóc rồi rồi thì đi rửa mặt đi rồi chúng ta về lớp học tiếp.”
Bên kia chắc mấy cô đã dỗ xong mấy bạn nữ kia rồi nhỉ.
Trận ồn ào náo nhiệt này cuối cùng cũng đã qua.
Buổi trưa, Tể Tể Tương Tư Hoành và Kế Nguyên Tu quyết định chạy qua trường cấp hai.
Bạn nhỏ Bạc Niên cũng muốn đi.
Nhưng mà lúc sáng bạn nhỏ Bạc Niên đã khóc một trận lớn, còn chưa tan học thì đã nằm dài trên bàn ngủ mất rồi, thế nên đã bỏ lỡ cơ hội này.
Ba đứa nhóc tới trước cổng trường cấp hai, còn đang nghĩ làm sao để vào thì Tể Tể đã nhanh mắt thấy được Hoắc Tư Tước và Bách Minh Tư đang đi về phía cổng lớn.
“Anh hai ơi ~ Anh Minh Tư ơi ~!”
Giọng của cô bé kêu vang dội.
Hoắc Tư Tước và Bách Minh Tư đều bật cười cùng lúc, nhanh chóng bước tới phía cổng.
“Tể Tể. Tiểu Tương, chú nhỏ (chú Nguyên Tu).”
Bác bảo vệ canh cổng không có ý định mở cửa.
Bác ấy cầm tấm ảnh của Tể Tể do thầy Hiệu Trưởng đưa tới gấp vào lúc nửa đêm xem đi xem lại.
Xác định con nhóc trước mặt chính là người trong ảnh.
Không thể cho vào.
Hoắc Tư Tước và Bách Minh Tư đang chuẩn bị đi qua nhà trẻ xem ba đứa nhóc thế nào, lại không ngờ rằng ba người họ lại tự mò qua đây trước.
“Bác bảo vệ ơi, đâu là chú nhỏ và các em của cháu, bác cho bọn họ vào đi.”
Bác bảo vệ nhỡ tới lời dặn của các lãnh đạo trong trường thì lắc lắc đầu.
“Không được, trường học có quy định là không phải học sinh của trường, trước khi được nhà trường đồng ý thì không được phép ra vào trong trường.
Hoắc Tư Tước và Bách Minh Tư cùng nhớ tới công tích vĩ đại của Tể Tể ngày hôm qua ở trường tiểu học.
Đây là sợ Tể Tể cũng làm cho cả trường cấp hai khóc luôn hả?
Sao có thể chứ.
Mấy bạn nhỏ ở nhà trẻ và tiểu học đều là mấy đứa còn nhỏ, chỉ biết khóc là vì mấy đứa nó còn quá nhỏ.
Học sinh cấp hai sẽ không dễ khóc nhè tới vậy.
Hai người còn chưa kịp nói gì thì Kế Nguyên Tu đã truyền âm cho Tể Tể.
“Tể Tể, nói cho bác bảo vệ là nếu bác ấy không cho mình vào thì mình sẽ đứng đây khóc cho bác ấy xem.”