Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1550:
Cô giáo Tôn vô cùng dịu dàng, nhưng bạn nhỏ Bạc Niên vẫn tiếp tục khóc không thể dừng lại được.
Cuối cùng thì Tể Tể cũng không thể chịu nổi được nữa.
Cô bé đi tới gần rồi nói với cô giáo Tôn.
“Cô Tôn ơi, Tể Tể muốn nói chuyện với anh Bạc Niên.”
Cô giáo Tôn hơi ngơ một lúc, có chút chần chờ.
Dù sao thì vừa rồi do Tể Tể nói nên Bạc Niên mới khóc.
Hơn nữa… Hình như dạo gần đây bọn nhỏ hay khóc đều là do Tể Tể gây ra.
Lúc cô giáo Tôn còn đang do dự thì Tể Tể kéo bạn nhỏ Bạc Niên đang khóc gào inh ỏi đi vào phòng nghỉ ở bên cạnh.
Một cô giáo khác ở trong lớp thấy thế thì vội vàng chạy theo.
Tương Tư Hoành thấy vậy cũng không ngồi yên nổi.
“Cô Tôn ơi, em cũng muốn đi giúp Tể Tể dỗ Bạc Niên.”
Cô giáo Tôn nghĩ một lúc rồi gật đầu.
“Được, em đi đi.”
Tương Tư Hoành nhanh chóng chạy vọt ra ngoài như bị lửa thiêu cái mông.
Cô giáo Tôn thấy thế thì cũng bị dọa sợ.
“Ôi chao, Tiểu Tương ơi, em đi chậm thôi, coi chừng té bây giờ.”
Cô giáo Tôn còn chưa nói xong câu thì Tương Tư Hoành đã đi khuất bóng rồi.
Kế Nguyên Tu ở bên cạnh nhìn thấy vậy thì yên lặng đứng dậy.
“Cô Tôn, để em đi xem thử xem sao.”
Cô giáo Tôn thấy bạn nhỏ Kế Nguyên Tu chững chạc, vừa định gật đầu đồng ý thì một cô bé con ngồi ở bên cạnh Kế Nguyên Tu đã kéo lấy ống tay áo của cậu ấy.
“Anh Nguyên Tu, anh đừng đi, em muốn chơi với anh.”
Kế Nguyên Tu nhíu mày, từ chối.
“Bạc Niên đang khóc, Tể Tể và Tiểu Tương đều đã đi qua đó dỗ, anh phải qua đó xem sao.”
Cô bé lại không đồng ý.
Môi trề ra, chuẩn bị khóc.
Đầu Kế Nguyên Tu đập thình thịch.
Có mấy cô bé ở trong lớp thấy thế cũng lập tức nói.
“Anh Nguyên Tu, anh ở lại học cùng với bọn em đi, bọn em thích học cùng với anh, anh ở lại chơi với bọn em đi. Không thì… bọn em khóc cho anh xem.”
Kế Nguyên Tu cũng muốn khóc.
Cậu ấy không dám nói gì, nhanh chóng đứng dậy rồi chạy vèo một cái ra khỏi lớp học.
Sau lưng là tiếng khóc oa oa của mấy cô bé con.
Cô giáo Tôn: “…”
****
Kế Nguyên Tu chạy vào trong phòng nghỉ, đồng thời cũng không quên đóng luôn cửa phòng lại.
Còn mấy bạn nhỏ đang khóc inh ỏi ở ngoài kia thì cậu ấy cũng bó tay chịu chết á.
Kế Nguyên Tu cảm thấy mình nên quay về lớp của mình.
Nhưng mà hình như lớp mình cũng không ổn lắm.
Mấy bạn nữ trong lớp đều luôn thích tới chỗ cậu ấy hỏi hết cái này tới cái kia, còn có rất nhiều bạn nữ muốn ôm cậu ấy nữa, Kế Nguyên Tu rùng mình cảm giác da gà nổi toàn thân.
Kế Nguyên Tu nghĩ một lúc rồi quyết định nhảy lớp lên cấp một.
Lúc Kế Nguyên Tu đang suy nghĩ lung tung thì Tể Tể đang nói chuyện với Bạc Niên.
“Anh Bạc Niên, tại sao tự nhiên anh lại bật khóc vậy?”
Bạc Niên đã hết khóc rồi, nhưng mà con nít mà, bụ bẫm, vừa khóc một tí thì hai mắt đã đỏ ửng, hai má hồng hồng.
Lúc này vẫn còn ươn ướt, nhìn giống như là vừa phải chịu gì đó oan ức lắm.
Tương Tư Hoành đứng ở bên cạnh, khuôn mặt đen thui trừng Bạc Niên.
Bạn nhỏ Bạc Niên cũng không vừa.
“Tể Tể, nãy giờ Tiểu Tương cứ trừng mắt anh đấy.”
Tể Tể: “Hả?”
Bạn nhỏ Tương Tư Hoành cũng không chịu thua.
“Ai bảo cậu thơm Tể Tể làm chi.”
Tể Tể: “Hở?”
Bạn nhỏ Bạc Niên hừ hừ.
“Tớ đã nói là vì tớ thích Tể Tể nên mới thơm em ấy. Nếu như là các bạn nhỏ khác thì còn lâu tớ mới thơm nhé.”
Tương Tư Hoành lập tức nổi giận.
“Nhưng mà Tể Tể là con gái, cậu là con trai, tớ đã nói với cậu là con gái với con trai khác nhau, cậu không thể thơm Tể Tể.”
Bạn nhỏ Bạc Niên cũng nổi giận.
“Cái gì mà con trai với con gái khác nhau chứ. Ở trong TV còn có một nam một nữ ôn thơm nhau cơ mà. Với lại hồi trước tớ cũng thấy cha tớ thơm má một cô người nước ngoài ở ngoài công viên nữa. Hơn nữa còn thơm rất nhiều cái nữa nhé.”
Tương Tư Hoành nghĩ tới hình ảnh đó thì đỏ mặt, lắp bắp nói.
“Cha cậu kỳ quá…”
Tể Tể nói xen vào.
“Anh Bạc Niên, vì sao cha anh lại thơm má với cái cô người nước ngoài đó? Mặc dù người Trung Quốc chúng ta nhiều nam hơn nữ nhưng mà cũng có nữ mà.”
Tương Tư Hoành lập tức hùa theo lời Tể Tể.
“Đúng đó.”
Bạn nhỏ Bạc Niên cũng không biết, ngơ ngác gãi gãi sau gáy.
“Anh đâu có biết đâu. Thì thấy cha anh thơm má cái cô người nước ngoài đó thôi.”
Tể Tể và Tương Tư Hoành đều cùng nhăn mày lại, hiển nhiên là không đồng ý với hành động đó.
Bạn nhỏ Bạc Niên thấy thế thì cũng có hơi lo lắng.
“Tể Tể không thích cha anh thơm má cái cô người nước ngoài đó hả?”
Tể Tể gật đầu.
“Bởi vì người Trung Quốc chúng ta cũng có nhiều cô xinh đẹp mà. Tại sao lại phải đi thơm cái cô người nước ngoài chứ? Lại còn thơm mấy cái luôn.”
Mặt Bạc Niên cũng hoang mang.
“Anh cũng không biết nữa. Tể Tể à, lát nữa tan học về anh sẽ đi hỏi cha anh rồi mai anh sẽ cho em biết câu trả lời nhé.”
Tể Tể còn chưa kịp nói gì thì bạn nhỏ Bạc Niên đã lập tức nói thêm.
“Tể Tể, em cứ yên tâm, anh sẽ bảo cha anh không được thơm mấy cô người nước ngoài nữa, dù có thơm thì cũng không được phép thơm nhiều cái.”
Tể Tể gật gật cái đầu nhỏ.
------------------------------
e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ