Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1549:
“Cậu đâu phải Tể Tể đâu, sao cậu biết Tể Tể khó chịu chứ?”
Anh bạn nhỏ Bạc Niên gãi gãi sau gáy, cẩn thận ngẫm nghĩ một lúc rồi mới nói.
“Bởi vì nếu như tớ bị lấn như thế thì tớ sẽ cảm thấy rất khó chịu.”
Giọng nói của bạn nhỏ Tương Tư Hoành lạnh lùng, đôi mắt cậu ấy vẫn luôn nhìn về phía trước.
“Nhưng Tể Tể thích thế.”
Anh bạn nhỏ Bạc Niên: “…”
Cậu ấy không tin đâu nhé.
Lúc trước cậu ấy chơi cùng với các bạn nhỏ ở lớp khác, chỉ cần đứng gần nhau một tí là bạn nhỏ nào cũng cảm thấy chen lấn rất khó chịu.
“Tiểu Tương à, hay là cậu hỏi Tể Tể giúp tớ đi? Tớ không tin lời cậu nói.”
Mặt Tương Tư Hoành không hề thay đổi.
“Hiện tại đang là giờ học, tớ muốn nghe cô giáo giảng bài.”
Bạn nhỏ Bạc Niên: “…”
Không biết vì sao, cuối cùng thì bạn nhỏ Bạc Niên cũng đã cảm nhận ra cậu bạn Tương Tư Hoành của mình có gì đó không được bình thường cho lắm.
Nhưng mà vì sao nhỉ?
Bạn nhỏ Bạc Niên không hiểu được.
Cậu ấy nhăn mặt nhăn mũi, môi trề ra bĩu bĩu, khuôn mặt khó hiểu hỏi Tương Tư Hoành.
“Tiểu Tương, cậu bị làm sao thế?”
Tương Tư Hoành: “Tớ rất khỏe.”
Bạn nhỏ Bạc Niên tin mới là lạ.
“Tớ thấy cậu không bình thường một tí nào hết á.”
Bạn nhỏ Tương Tư Hoành trả lời.
“Thế thì đừng có nói chuyện với tớ, hiện tại tớ đang rất là khó chịu.”
Bạn nhỏ Bạc Niên lại càng khó hiểu hơn.
“Tại sao thế hả Tiểu Tương?”
Bạn nhỏ Tương Tư Hoành vẫn đang cố gắng nén giận.
Nhớ tới cảnh Bạc Niên thơm Tể Tể một cái chụt lên gương mặt tròn ủm của cô bé thì Tương Tư Hoành lại càng tức.
Nhìn Tể Tể vẫn đang chăm chú nghe cô giáo giảng bài, khuôn mặt nhỏ tròn tròn phồng phồng, cái mũi nhỏ hơi hếch, cặp lông mi nhỏ cong cong, Tương Tư Hoành lại nhìn về phía chú nhỏ ở bên cạnh Tể Tể cũng đang vô cùng nghiêm túc chăm chú nghe giảng bài.
Được rồi.
Chú nhỏ không có để ý tới cậu ấy không có đang nghiêm túc nghe cô giáo dạy.
Thế là bạn nhỏ Tương Tư Hoành nghiến răng.
Cậu ấy nghiêng đầu về phía Bạc Niên, lộ ra hàm răng cương thi.
“Ai cho phép cậu thơm Tể Tể!”
Bạn nhỏ Bạc Niên bị dọa giật cả mình.
Cũng may là cậu ấy cũng được xem là người gặp qua nhiều trường hợp lớn, lại biết Tương Tư Hoành là một cương thi cho nên mới không có la lớn lên.
Bạc Niên lùi ra sau một bước, khuôn mặt nhỏ cứng đờ bối rối lắp bắp nói.
“Tại vì tớ thích Tể Tể á.”
Không thích thì thơm làm gì chứ.
Khuôn mặt Tương Tư Hoành lại càng đen hơn.
“Thích cũng không được thơm.”
Bạn nhỏ Bạc Niên lại càng khó hiểu.
“Tại sao chứ? Thích thì phải thơm chứ?”
Không thơm Tể Tể thì làm sao Tể Tể biết mình thích em ấy chứ.
Làm sao Tể Tể biết mình muốn chơi với em ấy cơ chứ.
Hơn nữa Tể Tể còn cho cậu ấy mượn thú cưng mà nhà em ấy nuôi nữa, Thỏ Đen không phải là một con thỏ bình thường đâu nhé.
Chỉ một chuyện đó thôi là cần phải thơm một cái rồi.
Bạn nhỏ Tương Tư Hoành lại càng tức hơn nữa, cảm thấy mình nói chuyện như nước đổ đầu vịt, hàm răng cương thi muốn dài ra thêm.
“Thế thì cũng không được phép thơm. Nam nữ khác nhau.”
Bạn nhỏ Bạc Niên nhẹ nhàng nhắc nhở cậu ấy.
“Tiểu Tương, răng…”
Cô giáo Tôn đang nói những vấn đề cần phải chú ý cho tiết học thủ công tiếp theo, nhìn xuống thấy bạn nhỏ Bạc Niên đang nói chuyện thì gọi cậu ấy đứng dậy hỏi bài.
“Bạc Niên, em hãy cho cô biết vừa rồi cô đã nói cần phải chú ý những vấn đề gì?”
Bạn nhỏ Bạc Niên giật mình kinh ngạc trợn tròn mắt.
“Hả?”
Cô giáo Tôn lại nhìn về phía Tương Tư Hoành.
“Tiểu Tương, em có biết câu trả lời không?”
Tương Tư Hoành gật đầu.
Mặc dù giọng nói còn non nớt nhưng phát âm tròn chữ rõ ràng.
“Thưa cô biết ạ, cô nói là khi cắt giấy thì phải chú ý không được đụng vào miệng kéo, bởi vì nó có thể làm mình bị thương. Các bạn làm nhanh xong rồi thì có thể giúp đỡ các bạn làm chậm chưa xong, khi dán nếu như hồ dán không đủ thì phải giơ tay báo cáo với cô để xin thêm ạ.”
Cô giáo Tôn khá bất ngờ, cô ấy tặng cho Tương Tư Hoành một ngón cái.
“Rất tốt, bạn học Tiểu Tương nghe được rất nghiêm túc.”
Bạn nhỏ Bạc Niên: “…”
Bạn nhỏ Bạc Niên chỉ muốn khóc.
Tương Tư Hoành nhìn thấy thế thì nhỏ giọng nhắc nhở cậu ấy.
“Tể Tể không thích mấy người hay khóc nhè.”
Bạc Niên với đôi mắt đang ngấn lệ chuẩn bị trào ra: “…”
Cậu ấy mím thật chặt cái miệng nhỏ, cố gắng nỗ lực nghẹn nước mắt lại vào trong.
Đúng lúc này thì Tể Tể nghiêng cái đầu nhỏ nhìn sang, kinh ngạc nhìn cậu ấy.
“Anh Bạc Niên, anh sao thế?”
Tể Tể không nói thì còn tốt, Tể Tể vừa mới mở miệng hỏi thì bạn nhỏ Bạc Niên lập tức không nhịn được mà òa khóc lên.
Tể Tể: “…”
Khóe miệng Tương Tư Hoành giật giật.
“Bạc Niên, cậu…”
Bạn nhỏ Bạc Niên lại càng tủi thân hơn.
“Oa oa oa!”
“Hu hu hu!”
…
Cô giáo Tôn: “…”
Cô giáo Tôn vội vàng đi xuống xem xét.
Bạn nhỏ Bạc Niên chỉ biết há miệng gân cổ khóc òa lên, mặc kệ cô giáo Tôn có hỏi sao thế, có chuyện gì thế, thì cậu ấy vẫn không thèm để ý tới.
Cô giáo Tôn chỉ cảm thấy nhức nhức cái đầu.
“Bé Niên à, em có vấn đề gì có thể nói cho cô Tôn biết, để cô Tôn xem thử có thể giúp em giải quyết được không nha, mình đừng khóc nữa nha, có được không nè? Khóc không tốt cho sức khỏe đâu đó.”