Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1548:
“Bạc Niên nói Tể Tể nuôi một con Thỏ Đen… Hu hu hu, tớ muốn xem!”
…
Tể Tể: “…”
Các phụ huynh: “…”
Các giáo viên: “…”
Không phải đã nín khóc hết rồi sao!
Sao bỗng nhiên lại khóc nữa!
Hơn nữa còn dữ dội hơn trước kia!
Các bạn nhỏ há to miệng, nhìn rõ cả cuống họng, giống như bản thân bị oan ức gì đó lớn lắm.
Phụ huynh bọn họ cũng sắp điên rồi!
Bạn nhỏ Tương Tư Hoành dùng thần thức nói chuyện với Tể Tể.
“Tể Tể, hay là chúng ta ngủ đi, xem tình hình này thì chốc lát cũng không ngừng khóc đâu.”
Tể Tể cũng muốn thế, nhưng Tể Tể là người rất có trách nhiệm.
“Tể Tể không thể đi ngủ được, hình như là sau khi Tể Tể nói xong các bạn mới khóc lớn dữ vậy!”
Tương Tư Hoành: “Vậy cũng không thể trách Tể Tể được, là phụ huynh của bọn họ không cho mang thú cưng tới trường mà!”
Tể Tể gãi gãi cái đầu bé xíu, gương mặt nhỏ đầy phiền muộn.
Khả năng khóc lóc của mấy bạn này cao siêu quá! Cô bé muốn tìm anh cả.
Cô bé không thể đi tìm anh ba và anh Lục Hoài, bạn bè của anh ba và anh Lục Hoài cũng khóc dữ lắm.
Tể Tể mím môi.
“Anh Tiểu Tương, chờ bọn họ không khóc nữa, giờ nghỉ trưa chúng ta đi tìm anh hai và anh Minh Tư nhé?”
Tương Tư Hoành không chút do dự gật đầu: “Được!”
Chỉ cần không phải nghe tiếng khóc lóc của đám nhóc này là được, đầu cậu ấy đau lắm rồi.
Giọng nói yếu ớt của Kế Nguyên Tu vang lên trong thần thức của hai đứa nhỏ.
“Chú cũng đi nữa!”
Tể Tể và Tương Tư Hoành quay đầu nhìn cậu ấy, cùng nhau gật đầu.
“Được!”
Hiệu trưởng Lý thật sự chịu không nỗi nữa, đứng trước cửa nhà trẻ, hai tay chống nạnh, la to.
“Bây giờ mời tất cả phụ huynh rời đi, nếu không xin mang con mình về rồi chuyển trường! Trường mẫu giáo sẽ trả toàn bộ học phí cả năm! Tất cả chi phí tổn thất phát sinh do chuyển trường đều có thể được nhà trường thanh toán! Tất cả các chi phí liên quan đều sẽ được công bố ở bảng thông báo trước cổng trường!”
Phụ huynh: “…”
Các phụ huynh còn chưa lên tiếng thì bọn nhỏ nghe thế lại khóc lớn.
“Con không muốn chuyển trường!”
“Tể Tể học chỗ nào thì con phải học chỗ đó!”
“Con cũng vậy!”
“Con phải học chung với Tể Tể!”
“Hu hu hu…”
Các phụ huynh trợn tròn mắt: “…”
Hiệu trưởng Lý vuốt mũi, xoa xoa huyệt Thái Dương, nhận lấy cái loa chủ nhiệm đưa tới, to giọng nói.
“Mặt khác, trường mẫu giáo quyết định tổ chức ngày hội thú cưng vào thứ sáu này, tất cả học sinh đều có thể mang thú cưng nhà mình tới trường mẫu giáo, mỗi bé có thể dẫn theo hai tới ba phụ huynh đi cùng!
Chủ nhiệm của từng lớp sẽ thông báo chi tiết tới từng lớp về các hoạt động trong ngày hội, cũng đồng thời dán thông báo ở bảng thông báo trước cửa chính của trường.
”
Các bạn nhỏ lớp cơm thường nghe không hiểu lắm, cứ gào họng lên khóc.
Học sinh lớp mầm cũng không hiểu rõ lắm, nhưng lớp chồi và lớp lá thì lại hoan hô.
“A! Tốt quá rồi!”
“Tớ thích ngày hội thú cưng!”
“Tớ cũng thích!”
“Tể Tể, ngày mai chúng ta đều có thể mang thú cưng tới! Cảm ơn Tể Tể, Tể Tể giỏi nhất!”
…
Nửa tiếng sau, những tiếng khóc lóc của bọn nhỏ rốt cuộc cũng dừng hẳn.
Các học trò nhỏ hoan hỉ vui mừng chạy vào lớp.
Lớp trang điểm của mấy người mẹ xốc xếch.
Quần tây của ông bố trẻ đầy nếp nhăn…
Ông bà đeo kính không biết kính rơi từ lúc nào…
Người mang tóc giả thì không biết tóc giả nằm đâu rồi.
Tổng kết một câu: Không có nhếch nhác nhất, chỉ có nhếch nhác hơn.
Hiệu trưởng Lý vươn tay đóng cửa trường mầm non lại, các phụ huynh có thế nào cũng chẳng liên quan gì tới bọn họ cả?
Chỗ của bọn họ là trường mầm non, không phải trường phụ huynh!
Bạn nhỏ Bạc Niên lặng lẽ nhích lại gần Tể Tể.
“Tể Tể, nhà anh không có thú cưng, anh có thể mượn của em một con không?”
Tể Tể tốt tính nói.
“Đương nhiên! Nhưng mà gà trống nhỏ và Chuột Bự không có nhà.”
Bạn nhỏ Bạc Niên cười hì hì.
“Tể Tể, anh muốn mượn… Thỏ Đen, anh thích thỏ.”
Tể Tể gật đầu.
“Không thành vấn đề, Thỏ Đen đang ở chỗ anh ba, buổi chiều chúng ta tập trung ở cửa trường mầm non, Tể Tể đưa Thỏ Đen cho anh.”
Bạn nhỏ Bạc Niên vui mừng khoa tay múa chân.
“Cảm ơn Tể Tể!”
Nói xong cậu ấy ôm lấy Tể Tể, hôn một cái chẹp lên gương mặt đầy thịt của cô bé.
Mặt Tương Tư Hoành tái mét.
*****
Lúc đi học, anh bạn nhỏ Bạc Niên phát hiện Tương Tư Hoành có gì đó là lạ.
Lạ chỗ nào nhỉ?
Anh bạn nhỏ Bạc Niên nghiêng cái đầu nhỏ nhìn chằm chằm Tương Tư Hoành, rồi lại nhìn sang Tể Tể, rồi lại nhìn ngược về lại Tương Tư Hoành, cuối cùng cũng phát hiện được lạ ở chỗ nào rồi.
Cậu ấy ngồi ở bên phải Tương Tư Hoành, Tể Tể ngồi ở bên trái Tương Tư Hoành.
Nếu cậu ấy muốn nói chuyện với Tể Tể thì phải chồm lên đằng trước hoặc là ngã ra đằng sau.
Lúc giờ giải lao thì không sao, nhưng lúc cô giáo đang dạy thì cậu ấy không dám đâu.
Thế nên anh bạn nhỏ Bạc Niên bập bẹ hỏi Tương Tư Hoành.
“Tiểu Tương, sao cậu lại ngồi sát Tể Tể thế?”
Gương mặt đẹp trai của Tương Tư Hoành nghiêm túc.
“Tớ thích thế.”
Anh bạn nhỏ Bạc Niên nhíu cặp chân mày nhỏ lại.
“Nhưng mà Tiểu Tương ơi, cậu ngồi sát Tể Tể như thế thì Tể Tể có bị khó chịu không?”
Tương Tư Hoành không thèm nhìn Bạc Niên, hai mắt cậu ấy vẫn nhìn thẳng tắp vào cô giáo đang giảng dạy ở trước mặt mình.