Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1552:
Hai mắt Tể Tể lập tức sáng lên, cô bé ngước khuôn mặt bụ bẫm lên nhìn bác bảo vệ dọa dẫm nói.
“Bác bảo vệ, nếu giờ mà bác không cho chúng cháu vào trong thì cháu sẽ khóc cho bác xem đó nha.”
Bác bảo vệ: “…”
Tương Tư Hoành cũng gật đầu lia lịa.
“Đúng đó. Chúng cháu sẽ khóc cho bác coi.”
Nói xong còn nghiêng đầu nhìn về phía Kế Nguyên Tu.
Kế Nguyên Tu nghĩ ra chiêu này nên cũng khá xấu hổ, cố gắng giữ vững đội hình.
“Chúng cháu sẽ khóc cho bác xem.”
Bác bảo vệ: “…”
Khi bác bảo vệ bị ba bé con uy hiếp, khóe mắt của bác ấy vô tình nhìn thấy một bóng người quen thuộc, vừa hay lúc này đối phương cũng quay đầu lại, thế là cả hai bốn mắt nhìn nhau.
Bác bảo vệ vội hô: “Chủ nhiệm Từ, chủ nhiệm Từ, anh qua bên đây chút đi, có chuyện này...”
Chủ nhiệm Từ vừa nhìn thấy Minh Tể Tể đã vội vã quay đầu bỏ đi, tốc độ nhanh đến mức cứ như chỉ cần chậm chân một tí là sẽ bị lửa đốt lên người vậy, thậm chí còn vừa đi vừa lấy điện thoại ra như đang gọi cho ai đó.
“Hả? À à! Được rồi, tôi hiểu rồi, tôi sẽ sang đó ngay!”
Chủ nhiệm Từ tới nhanh mà đi lại càng nhanh hơn.
Bác bảo vệ: “...”
Bác ấy cúi đầu xuống, lập tức nhìn thấy ba đôi mắt đang nhìn mình một cách đầy chờ mong.
Sự dễ thương này làm trái tim của bác bảo vệ như muốn nhũn ra, nhưng bác ấy vẫn không quên lời dặn của hiệu trưởng.
“Tể Tể à, chuyện này...”
Tể Tể mềm giọng nhắc nhở bác ấy: “Bác bảo vệ, hay là bác gọi điện cho hiệu trưởng hỏi thử xem sao?”
Bác bảo vệ vỗ đùi cái đét, lập tức gật đầu: “Ừ nhỉ! Bác quên mất là mình còn có thể gọi điện thoại!”
Bác ấy không thể tự mình quyết định, nhưng dẫu gì ba đứa nhỏ cũng đã tới rồi…
Nếu tổng giám đốc của tập đoàn nhà họ Hoắc mà biết một người bảo vệ quèn như mình mà lại đi ngăn cản không cho bọn trẻ vào trong trường học thì mệt lắm.
“Mấy đứa chờ một chút nhé, bác sẽ đi gọi điện thoại ngay.”
Tể Tể không hề nóng nảy: “Vâng, vậy bác gọi đi, bọn cháu sẽ chờ ạ.”
Thấy ba bé con ngoan ngoãn đứng chờ ở cổng lớn, bác bảo vệ vội xoay người nhấc điện thoại bàn lên gọi đi.
Cách một sân bóng rổ, hiệu trưởng Tào đang đứng bên cửa sổ trong văn phòng cầm kính viễn vọng nhìn chằm chằm tình hình ở cổng lớn, khi thấy cảnh này thì ông ấy lập tức cảm thấy có điềm chẳng lành.
Quả nhiên, ngay giây tiếp theo, điện thoại bàn trên bàn làm việc của ông ấy lập tức đổ chuông.
Hiệu trưởng Tào: “...
”
Tới rồi!
Quả nhiên đã tới rồi!
Trong lúc hiệu trưởng Tào đang do dự xem có nên bắt máy hay không thì ba bé con Tể Tể, Tương Tư Hoành và Kế Nguyên Tu đang đứng ở cổng lớn đồng thời ngẩng đầu lên.
Ba đôi mắt to đen nhánh không nghiêng không lệch nhìn thẳng về phía hiệu trưởng Tào.
Hiệu trưởng Tào đang cầm kính viễn vọng lập tức “đối diện” với ba đôi mắt đen láy của bọn trẻ.
Hiệu trưởng Tào: “...”
À thì…
Sao cứ có cảm giác như ba bé con kia đang nhìn mình thật vậy nhỉ?
Trong lúc hiệu trưởng Tào còn đang do dự, Tể Tể đứng ở cổng lớn bỗng nhiên nghiêng đầu nhìn ông ấy rồi nhoẻn miệng cười thật ngọt, nụ cười này làm lộ ra mấy chiếc răng bé xinh, thậm chí đôi mắt của cô bé cũng cong lên nữa chứ.
Tương Tư Hoành học theo, cũng nghiêng đầu nở nụ cười khoe ra mấy chiếc răng nanh nhòn nhọn.
Kế Nguyên Tu: “...”
Kế Nguyên Tu quá ngại để tỏ vẻ đáng yêu như thế này, bởi vậy chỉ đành đứng chết trân như bức tượng gỗ kế bên hai đứa nhỏ.
Hiệu trưởng Tào: “...”
Hiệu trưởng Tào sợ tới mức suýt làm rơi kính viễn vọng xuống đất, thế là vội vàng bắt máy lên.
“Alo, tôi là Tào Kim Quốc đây!” Không chờ bác bảo vệ nói chuyện, hiệu trưởng Tào đã vội bổ sung: “Anh thật là, sao lại ngăn cản các cậu chủ và công chúa của nhà họ Hoắc ở bên ngoài như thế chứ? Mau mở cửa mời họ vào trong đi!”
Sau khi nghe bác bảo vệ đồng ý, Tào Kim Quốc mới cúp điện thoại, nhưng để tránh cho “cơn bão khóc lóc” đổ ập tới bên khu cấp hai, Tào Kim Quốc lại vội vàng gọi điện cho chủ nhiệm khối, sau đó bảo chủ nhiệm khối liên lạc với tổ trưởng khối và chủ nhiệm lớp của hai học sinh Hoắc Tư Tước và Bách Minh Tư.
Chờ Hoắc Tư Tước và Bách Minh Tư dẫn ba đứa nhỏ là Tể Tể, Tương Tư Hoành và Kế Nguyên Tu vào trong trường, chủ nhiệm lớp của bọn họ - thầy Kha - đã sắp xếp xong hết cả.
Khi nhìn thấy năm người Hoắc Tư Tước từ xa, thầy ấy nhanh chóng chạy tới đón.
“Tư Tước, Minh Tư, nghe nói em trai, em gái và chú nhỏ của mấy em tới chơi hả?”
Hoắc Tư Tước cười ha hả: “Dạ vâng, Tể Tể, Tiểu Tương và chú nhỏ tới tìm bọn em.”
Ba đứa nhỏ ngoan ngoãn chào hỏi: “Chúng em chào thầy Kha~”
Thầy Kha vừa gặp đã vô cùng kinh ngạc trước sự xinh xắn đáng yêu của ba bé.
Không hổ là người nhà họ Hoắc, đứa nào đứa nấy đều đẹp khỏi phải bàn.
Đặc biệt là cô bé này, trên đầu thắt hai cái bím nhỏ làm lộ ra phần trán to đầy đặn, vóc người thì trắng trẻo mềm mại như cục bột nếp, vừa nhìn đã muốn nhào tới ôm ôm, hôn hôn và xoa nắn gương mặt tròn mum múp kia ngay.
Thầy Kha xoa xoa hai tay, sau đó không nhịn được ngồi xổm xuống chuẩn bị ôm Tể Tể.