Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1542:

Tể Tể hừ vài tiếng.

“Bút Tiên?”

Bút Tiên vội vàng gật đầu.

“Cô chủ, tôi đang nghe đây. Vấn đề này… nói thế nào nhỉ, chỉ cần bản thân nghĩ thông suốt, không yêu đương mù quáng nữa, nếu không… sẽ rất khó giải quyết vấn đề từ mặt cơ bản.”

Tể Tể cảm thấy chán nản.

Hoắc Tư Thần cũng cảm thấy chán nản.

Lục Hoài mỉm cười an ủi ba người.

“Không sao, không phải tử khí đã tan biến đi rất nhiều sao? Chúng ta đợi thêm đi. Bây giờ Trương Văn Tịnh chưa đến Hoàng Hà tâm chưa chết, đợi dì ấy đụng đến sứt đầu mẻ trán…”

Tể Tể nhanh chóng ngắt lời của cậu ấy.

“Trên người dì Văn Tịnh có tử khí, không thể chịu nổi đâu!”

Lục Hoài: “…”

Hoắc Tư Thần đảo mắt và nảy ra một ý tưởng.

“Tể Tể, vừa nãy Hoắc Triệu Lâm nói ở bệnh viện Số Một, chú Cố cũng đang ở bệnh viện Số Một đấy. Lát hồi chúng ta trở về, chúng ta gọi điện cho chú Cố và nhờ chú Cố tìm người để mắt đến dì Văn Tịnh.”

Lục Hoài gật đầu.

“Được đấy. Bằng cách này, nếu có trường hợp khẩn cấp cũng có thể giải cứu ngay lập tức.”

Tể Tể nhìn Hoắc Tư Thần bằng đôi mắt sáng lấp lánh.

“Anh ba thật thông minh!”

Hoắc Tư Thần cười khúc khích.

“Tể Tể thông minh hơn!”

Hai anh em bắt đầu khen ngợi lẫn nhau.

Quỷ trụi lông bất chợt hỏi họ một cách không xác định.

“Cô chủ, ngày mai mọi người có cần đi học không?”

Hoắc Tư Thần: “…”

Tể Tể: “…”

Tương Tư Hoành: “…”

Lục Hoài: “…”

Bốn anh em đưa mắt nhìn nhau, cuối cùng hai đứa bé không phải người cảm thấy không có vấn đề gì lớn lắm, Lục Hoài tu luyện thuật Huyền Môn cũng cảm thấy không có vấn đề gì, thế là họ đồng loạt nhìn sang Hoắc Tư Thần, người bình thường duy nhất.

Hoắc Tư Thần: “…”

Bút Tiên cười khúc khích.

“Hơi tức rồi đấy!”

Tể Tể nhấc chân lên và dứt khoát đá Bút Tiên ra khỏi bức tường rào cao hai mét của chùa Hoa Vân.

Trong bầu trời đêm vang lên tiếng thét chói tai của Bút Tiên.

“┗|`O′|┛ Ối ~~”

****

Nhân lúc các tu sĩ của chùa Hoa Vân chưa bị đánh thức, Lục Hoài kéo đám người Tể Tể và nhặt quỷ trụi lông dưới đất lên nhanh chóng rời đi.

Trong màn đêm, có tiếng quạ kêu thảm thiết rùng rợn trong khu rừng phía xa.

Lúc này, họ đã ra khỏi chùa Hoa Vân, Lục Hoài nhặt rùa con Bút Tiên bị Tể Tể đá văng lên, mọi người nhanh chóng đến bên xe.

Chú tài xế đếm đầu người.

Không thiếu ai cả.

“Cô Tể Tể, bây giờ về nhà đúng không? Hiện đã tối muộn lắm rồi, ngày mai các cô cậu còn phải đi học.”

Tể Tể vốn muốn đến khu rừng phía xa xem thử nhưng ngay khi nghe thấy còn phải đi học thì cô bé lập tức mở cửa leo lên xe.

Hoắc Tư Thần là người thứ hai leo lên.

Cậu là một người bình thường!

Cậu không thể sánh bằng ba đứa nhỏ không phải người như Tể Tể!

Cho dù Lục Hoài có tu luyện thuật Huyền Môn thì sau một đêm hành xác như vậy, lúc này cậu ấy cũng vô cùng mệt mỏi nên lập tức leo lên xe.

Tương Tư Hoành và Lục Hoài đi phía sau, tất nhiên, hai rùa con được Lục Hoài nhặt lên cũng cùng lúc leo lên xe.

Chú tài xế thấy vậy thì không khỏi vui vẻ.

Hóa ra bốn đứa nhỏ chạy tới chùa Hoa Vân vào lúc nửa đêm là để bắt rùa con.

“Cô Tể Tể, đây là rùa con trong hồ ước nguyện của chùa Hoa Vân đúng không?”

Tể Tể cười tít mắt và gật đầu.

“Đúng vậy.”

Chú tài xế cười ha hả.

“Cô Tể Tể bắt chúng đi, lỡ như ngày mai các tu sĩ trong chùa phát hiện con ba ba nhỏ trong hồ ước nguyện mất tích rồi thì phải làm sao đây?”

Tể Tể ngây người.

“Chuyện này…”

Hoắc Tư Thần có kinh nghiệm về chuyện này.

“Không sao đâu Tể Tể, lát hồi về đến nhà nói với cha một tiếng, cha sẽ cho người mua ba ba nhỏ mới và đưa đến hồ ước nguyện của chùa Hoa Vân. Nếu thực sự vẫn không được thì xin cha quyên góp một khoản tiền cúng dường cũng được.”

Tể Tể chớp đôi mắt to và sờ túi.

“Tể Tể có tiền, không cần cha quyên góp tiền cúng dường, để Tể Tể quyên góp.”

Cô bé dùng bàn tay nhỏ mập lục lọi trong túi và lấy ra một đồng Thông bảo địa phủ.

Nhân lúc chú tài xế không để ý, Tể Tể giơ tay lên ném đồng Thông bảo địa phủ về phía chùa Hoa Vân.

Đồng Thông bảo địa phủ lặng lẽ xuyên qua cửa kính xe hơi và rơi chính xác xuống hồ ước nguyện.

Hai con quạ mãi canh giữ ở đằng xa nhìn thấy có thứ gì đó rơi xuống hồ ước nguyện, hơn nữa còn mang theo luồng âm khí quen thuộc, thế là chúng lập tức bay qua nhặt đồng Thông bảo địa phủ vừa rơi vào hồ ước nguyện lên, sau đó lặng lẽ rời đi.

Hai con quạ đậu trên bệ cửa sổ của một căn phòng nào đó của một khách sạn nào đó ở trung tâm thủ đô.

Cốc An An vốn đang nằm xuống thì nhìn thấy con quạ bay về, thế là tức tốc bò dậy khỏi giường và chạy đến bên bệ cửa sổ.

Cửa sổ vừa mở ra thì hai con quạ lập tức bay vào.

Cốc An An đưa tay ra, một con quạ trong đó nhả đồng Thông bảo địa phủ vào lòng bàn tay của cô ta.

Cốc An An mỉm cười.

“Vất vả rồi, đi chơi đi.”

Hai con quạ kêu lên một tiếng rồi bay đi.

Cốc An An nhìn đồng Thông bảo địa phủ tròn trịa rất có trọng lượng và mang theo chút âm khí, đáy mắt đen láy hiện lên vài tia lệ khí.

Cô ta chưa từng nhìn thấy hay biết đến Thông bảo địa phủ nên cô ta không biết thứ trong tay mình là gì.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free