Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1541:
“Có thể chia tay ngay bây giờ luôn không?”
Hoắc Tư Thần hùa theo.
“Đúng! Chia tay ngay và liền!”
Tương Tư Hoành: “Mau lên đi! Nếu không thì cháu sẽ khinh thường chú đấy!”
Quỷ trụi lông và Bút Tiên lập tức tâng bốc.
“Nói hay lắm, thật tuyệt vời, đỉnh của chóp!”
Tể Tể: “Dì Văn Tịnh, hay là dì nói đi. Mạnh Bà từng nói rằng cóc ba chân khó tìm chứ đàn ông hai chân thì có đầy!”
Dứt lời, Tể Tể lại phổ cập khoa học cho Trương Văn Tịnh.
“Theo địa… số liệu bên bọn cháu hiển thị thì hiện trên trần gian, tỷ lệ nam nữ mất cân bằng nghiêm trọng, sau này sẽ có một số đàn ông không thể cưới được vợ!”
Tương Tư Hoành gật đầu lia lịa.
“Đúng! Đá chú ta đi đi, đổi người mới, cho dù dì có mỗi ngày đổi một người mới cũng không sao!”
Khóe miệng của Lục Hoài co giật.
Tưởng bạn trai là đồ ăn à, còn ở đó mỗi ngày đổi một người cũng không sao.
Nhưng do đang khịa tên cặn bã Hoắc Triệu Lâm kia nên Lục Hoài không lên tiếng chỉnh sửa.
Tể Tể hừ vài tiếng.
“Một tiếng đồng hồ đổi một người cũng được!”
Tương Tư Hoành: “Đúng! Trên trần gian có đầy đàn ông!”
Hoắc Triệu Lâm giận đến bốc khói.
“Đây là chuyện của người lớn, mấy đứa trẻ thì biết cái gì? Tránh xa ra!”
Trước khi đám người Tể Tể kịp lên tiếng thì Hoắc Triệu Lâm lại lẽ thẳng khí hùng nói.
Giọng điệu giống như ra lệnh vậy.
“Trương Văn Tịnh, sáng mai tám giờ rưỡi, đem theo canh gà đã nấu sẵn và món tráng miệng yêu thích của Thiên Thiên đến bệnh viện Số Một, số phòng bệnh là 359!”
Ở đầu dây bên kia vang lên tiếng làm nũng của người phụ nữ.
“Chồng ơi, em khó chịu quá~”
Trương Văn Tịnh không thể nghe tiếp được nữa nên cúp máy cái rụp.
Tể Tể vừa ngẩng đầu lên thì phát hiện tử khí xung quanh dì Văn Tịnh lại nhiều hơn.
Như vậy không được!
“Dì Văn Tịnh, dì…”
Sắc mặt của Trương Văn Tịnh trắng bệch, không biết từ khi nào đã nước mắt đầm đìa.
Cô ấy lắc đầu với hai mắt vô hồn, xoay người lại và chậm rãi đi về phía cổng chùa Hoa Vân.
Tể Tể không đuổi theo.
Lục Hoài cũng không nhúc nhích.
Tương Tư Hoành nhìn xung quanh và cũng không nhúc nhích.
Hoắc Tư Thần tức giận.
“Trạng thái của dì Văn Tịnh… có vẻ không ổn lắm.”
Quỷ trụi lông vô cùng thẳng thắn.
“Lời hay khó khuyên quỷ đáng chết!”
Bút Tiên thở dài.
“Yêu đương mù quáng thật đáng sợ!”
Hoắc Tư Thần vừa cuống cuồng lại lo lắng.
“Nói thì nói vậy, nhưng… chẳng phải tên cặn bã là Hoắc Triệu Lâm sao? Tại sao dì Văn Tịnh phải nghĩ quẩn như vậy?”
Quỷ trụi lông và Bút Tiên nhìn nhau.
“Đợi cậu lớn lên, hẹn hò đi rồi cậu sẽ biết thôi.”
Hoắc Tư Thần xua tay.
“Hẹn hò thì có gì tốt lành chứ! Ông… tôi mới không hẹn hò đó!”
Quỷ trụi lông cười khúc khích.
“Bây giờ cậu nói vậy thôi chứ sau này lớn lên thì không đâu.”
Bút Tiên: “Cậu sẽ thích con gái đó!”
Hoắc Tư Thần khịt mũi coi thường.
“Thích cái rắm! Nhà chúng tôi có con gái, đó chính là Tể Tể! Tôi thích một mình Tể Tể là đủ rồi! Những cô gái khác…”
Trong đầu Hoắc Tư Thần hiện lên những cô gái trong trường ăn nói nũng nịu hoặc hở cái là hai mắt đỏ hoe muốn khóc, cậu vội vàng lắc đầu để xóa bỏ những hình ảnh đó đi.
“Họ rất phiền và làm màu! Chỉ sẽ làm trì hoãn sự nghiệp của tôi thôi!”
Bút Tiên và quỷ trụi lông: “…”
Một học sinh tiểu học lớp ba như cậu thì sự nghiệp cái rắm gì chứ!
Tể Tể nghe một hồi nhưng cũng không để ý lắm.
Sự chú ý của cô bé vẫn đổ dồn trên người dì Văn Tịnh đang rời đi.
Tử khí trên người dì Văn Tịnh vẫn đang từ từ tăng lên.
Với tốc độ này, dì Văn Tịnh có lẽ sẽ ra đi trong vòng chưa tới một tuần.
Cô ấy chỉ mới hai mươi bốn tuổi thôi.
Tể Tể cau mày, suy nghĩ một hồi rồi sải đôi chân nhỏ ngắn đi theo.
Điện thoại của Trương Văn Tịnh lại vang lên.
Vẫn do Hoắc Triệu Lâm gọi đến.
Tể Tể chớp đôi mắt to và chăm chú lắng nghe.
Mãi đến khi dì Văn Tịnh cúp máy, Tể Tể ngẩng đầu lên thì kinh ngạc phát hiện tử khí trên người dì Văn Tịnh đã tan biến đi rất nhiều.
Mặc dù vẫn còn nhưng vẫn ổn trong vòng một tuần tới.
Tể Tể hoang mang.
Vừa đúng lúc Hoắc Tư Thần, Tương Tư Hoành và Lục Hoài đi tới.
Quỷ trụi lông và Bút Tiên cũng đi theo ở phía sau, vung những cái chân ngắn ngủi của mình bằng tốc độ nhanh nhất.
Tể Tể nghiêng đầu hỏi Hoắc Tư Thần.
“Anh ba, tại sao tên Hoắc Triệu Lâm đó nói vài câu dỗ ngọt với dì Văn Tịnh, sau đó hôn một cái thì tử khí trên người dì Văn Tịnh lập tức biến mất đi rất nhiều vậy?”
Hoắc Tư Thần bối rối.
“Sao cơ?”
Vào giây tiếp theo, Hoắc Tư Thần không nhịn được chửi thề.
“Tên ngốc đó còn mặt mũi gọi cho dì Văn Tịnh, mà còn hôn một cái nữa à?”
Hoắc Tư Thần ôm ngực muốn ói.
Bút Tiên rất có kinh nghiệm, nó lại thở dài.
“Cho nên đấy, yêu đương mù quáng thực sự không thể làm tổn thương được!”
Tể Tể cúi đầu xuống nhìn nó.
“Mày hiểu rõ về điều này?”
Bút Tiên lập tức bày ra dáng vẻ nghiêm chỉnh nhất.
“Cô chủ, tôi không được xem là hiểu rõ nhưng tôi đã thấy cảnh tượng này rất nhiều rồi.”
Tể Tể: “Vậy thông thường phải làm sao trong trường hợp như vậy? Tử khí trên người dì Văn Tịnh không hoàn toàn tan biến, cuối cùng dì ấy vẫn sẽ đến địa phủ điểm danh khi còn trẻ.”
Bút Tiên muốn gãi đầu.
Kết quả vừa giơ tay lên nhìn thì mẹ kiếp đó là cái chân ngắn của con ba ba.