Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1540:
Khi nó còn sống, nó làm đủ mọi thứ trừ việc hẹn hò với phụ nữ!
Bút Tiên: “Hồi đó tôi… từng hẹn hò rồi, nhưng động thân chứ không động tâm, vấn đề này…”
Tể Tể vẫn không hiểu lắm.
“Bút Tiên, cái gì gọi là động thân không động tâm?”
Bút Tiên lại bị tùng xẻo bởi ánh mắt của ba đứa con trai nhà họ Hoắc.
Bút Tiên rúc cái đầu nhỏ về và không dám thò đầu ra nữa.
Trương Văn Tịnh dần dần bình tĩnh lại, nhìn bốn đứa trẻ từ ba tuổi đến tám tuổi và hai rùa con, cô ấy lập tức cảm thấy xấu hổ khi nghĩ lại những gì mình vừa nói.
Cô ấy là một người lớn nhưng lại nói về vấn đề của người lớn với mấy đứa trẻ.
Trương Văn Tịnh lúng túng xin lỗi.
“Xin lỗi, đây đều là vấn đề riêng của dì, khiến các cháu phải lo lắng rồi.”
Tể Tể và ba đứa nhỏ khác đồng thời lắc đầu.
Hoắc Tư Thần: “Không! Chuyện liên quan đến bà ba Hoắc thì cháu nhất định phải lo.”
Tương Tư Hoành: “Tể Tể lo thì cháu cũng sẽ lo.”
Lục Hoài: “Đây là chuyện liên quan đến tính mạng.”
Nghe vậy, Tể Tể quan sát cẩn thận Trương Văn Tịnh.
Ừm!
Quả thật là chuyện liên quan đến tính mạng.
Trên người Trương Văn Tịnh được bao quanh bởi luồng tử khí mờ nhạt.
Nếu luồng tử khí này không tan biến thì cô ấy sẽ muốn nhảy lầu giống như anh Trương Dương tối qua, cuối cùng sẽ chết do tự tử.
Đối với những cư dân đến địa phủ điểm danh theo phương pháp này thì địa phủ sẽ có hình phạt nghiêm trọng và khắc nghiệt nhất dành cho họ.
Tể Tể chưa từng tận mắt chứng kiến điều đó nhưng Mạnh Bà nói rằng đám quỷ đó ước gì có thể tan thành mây khói.
Nhưng linh hồn của chúng đã trở về địa phủ, ngay cả việc muốn tan thành mây khói cũng không phải là điều có thể tự mình quyết định.
Cô bé đã tìm thấy hai rùa con rồi, còn trường hợp của Trương Văn Tịnh…
Tể Tể suy nghĩ một hồi rồi ngây ngô hỏi cô ấy.
“Dì Văn Tịnh, dì có muốn về nhà họ Hoắc chơi vài ngày với bọn cháu không?”
Trương Văn Tịnh được sủng ái mà lo sợ.
“Dì, cùng các cháu… về nhà họ Hoắc ư?”
Tể Tể gật đầu.
“Đúng vậy.”
Trương Văn Tịnh vội vàng xua tay và mỉm cười từ chối.
“Không không không, dì…”
Tể Tể đối xử rất nhiệt tình với Trương Văn Tịnh vì để bớt đi một cư dân cho địa phủ.
“Đi đi, đi đi mà, dì Văn Tịnh.”
Tuy Hoắc Tư Thần và Tương Tư Hoành không biết tại sao Tể Tể lại đột nhiên mời Trương Văn Tịnh đến nhà ở vài ngày nhưng hai cậu ấy đều là sủng muội cuồng ma.
Tể Tể đã lên tiếng rồi thì họ phải phụ họa theo.
Tương Tư Hoành: “Dì Văn Tịnh, đi đi, đi đi mà.”
Hoắc Tư Thần gật đầu.
“Đúng vậy, dì Văn Tịnh, trang viên lớn lắm, dì có thể xem như là đi giải sầu cho khuây khỏa!”
Lục Hoài biết Tể Tể muốn loại trừ tử khí trên người Trương Văn Tịnh nên cậu ấy cũng rất đồng ý.
“Đi đi.”
Khi Trương Văn Tịnh đang do dự thì Hoắc Triệu Lâm gọi đến.
Cô ấy vô tình đụng phải loa ngoài, thế là đám người Tể Tể đều nghe rất rõ ràng lời nói bất mãn của Hoắc Triệu Lâm.
“Trương Văn Tịnh, cô chạy đi đâu rồi?”
Ngay khi Trương Văn Tịnh đang định lên tiếng thì lời nói của Hoắc Triệu Lâm lại vang lên.
“Thiên Thiên bị động thai và đang trong bệnh viện, sức khỏe của mẹ tôi không tốt nên không thể nào chăm sóc cô ấy được, cô hầm chút canh gà và mua một số món tráng miệng mà Thiên Thiên thích ăn rồi đến bệnh viện chăm sóc cô ấy đi!”
Khuôn mặt vốn không có nhiều sức sống của Trương Văn Tịnh lập tức trở nên tái nhợt, toàn thân căng thẳng đến run lên và hỏi.
“Hoắc Triệu Lâm, anh ngoại tình, tôi nhịn, Ngô Thiên Thiên mang thai, tôi cũng nhịn, bây giờ cô ta động thai thì dựa vào cái gì bảo tôi đi chăm sóc cô ta?”
Hoắc Triệu Lâm lập tức nổi giận.
“Trương Văn Tịnh, ông đây nể mặt cô lắm rồi phải không? Nếu không phải nể tình cô thích tôi nhiều năm nay thì cô tưởng tôi sẽ cho cô vinh dự được đi chăm sóc cho Thiên Thiên sao?”
Trương Văn Tịnh giận đến mức thở hổn hển, đầu óc trống rỗng.
Tam quan của hai con ba ba nhỏ quỷ trụi lông và Bút Tiên đều nổ tung.
Quỷ trụi lông không thể nào tin được.
“Trời đất ơi, ngoại tình rồi làm tiểu tam có thai, thế mà còn mặt mũi đi bảo vợ sắp cưới đi chăm sóc cho tiểu tam đang mang thai?”
Bút Tiên thò cái đầu nhỏ ra thán phục.
“Mẹ kiếp! Đúng là sống đủ lâu có thể thấy được mọi thứ!”
****
Tuy Tể Tể không hiểu những điều đó nhưng cô bé cũng biết hành vi của Hoắc Triệu Lâm là sai.
Mấy bạn nhỏ không ưa cách làm của anh ta.
Mấy bạn nhỏ ngây ngô hừm vài tiếng vào điện thoại.
“Dì Văn Tịnh phải chơi với bổn Tể Tể rồi, không rảnh qua đó đâu, chú tự nghĩ cách đi!”
Hoắc Triệu Lâm ở đầu dây bên kia tức giận.
“Trương Văn Tịnh, cô đang ở đâu vào đêm hôm khuya khoắt vậy? Tại sao có nhiều người vậy, thậm chí còn có vài người đàn ông nữa? Cô dám cắm sừng tôi à?”
Trương Văn Tịnh há miệng ra, còn chưa kịp lên tiếng thì giọng nói bực bội của Hoắc Triệu Lâm lại vang lên.
“Tôi nói cho cô biết, Trương Văn Tịnh à, tôi có thể gọi điện cho cô có nghĩa là trong lòng tôi ít nhiều vẫn còn vị trí dành cho cô, cô chớ có không biết điều mà ở đó giở trò!”
“Nếu cô thật sự dám cắm sừng tôi thì cô có tin ngày mai tôi đá văng cô đi không?”
Lục Hoài không nhịn được nữa.
------------------------------
e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ