Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1539:
Tâm trạng của cô ấy luôn rất suy sụp, do bệnh trầm cảm trở nên nghiêm trọng, nếu không thì cô ấy cũng sẽ không cố tình né tránh camera giám sát và các tu sĩ trong chùa Hoa Vân, nửa đêm nửa hôm ngồi tâm sự với hai con ba ba nhỏ ở hồ ước nguyện.
Sau khi Tể Tể nói chuyện xong với quỷ trụi lông và Bút Tiên thì cô bé mới sải đôi chân nhỏ mập đi đến trước mặt người phụ nữ.
“Dì ơi, cháu là Minh Tể Tể, dì tên gì?”
Con ngươi của người phụ nữ hơi co lại, không dám tin nhìn cô bé mũm mĩm trắng nõn, tinh xảo đáng yêu như búp bê trong tranh Tết vậy.
“Cháu là… Minh Tể Tể?”
Tể Tể gật đầu.
“Đúng vậy. Dì ơi, dì tên gì vậy? Những chuyện mà vừa nãy dì nói với bọn trụi lông, bọn cháu đều có thể giúp được.”
Đáy mắt của người phụ nữ có thêm chút ánh sáng hiếm thấy.
Cô ấy quá mức tiều tụy trông vô cùng gầy gò, giọng nói không lớn lắm, thậm chí hơi khàn.
“Tể Tể, dì tên là Trương Văn Tịnh, là vợ chưa cưới của Hoắc Triệu Lâm, năm nay hai mươi bốn tuổi.”
Nói đến đây, cô ấy hơi lúng túng nhìn Tể Tể rồi lại chậm rãi nói thêm.
“Bà ba Hoắc hẳn đã đến nhà các cháu rồi, Hoắc Triệu Lâm là cháu cả của bà ta, cha tên là Hoắc Chí Khôn, mẹ tên là Mã Như Hoa. Hoắc Chí Khôn có hai người em trai, một người tên là Hoắc Chí Hoa, một người tên là Hoắc Chí Dũng. Nghe Hoắc Triệu Lâm nói chú nhỏ Hoắc Chí Dũng đang đi làm ở tập đoàn nhà họ Hoắc.”
****
Tể Tể và ba bạn nhỏ khác đã hiểu rồi.
Đây là cháu dâu chưa cưới của bà ba Hoắc.
Nhưng có vẻ như…
Có lẽ không thể cưới được nữa rồi.
Hoắc Tư Thần cảm thấy điều này rất tốt.
“Dì Văn Tịnh, dì và Hoắc Triệu Lâm chưa kết hôn thật ra là một điều tốt đấy!”
Tương Tư Hoành gật đầu đồng ý.
“Đúng!”
Tuy Lục Hoài còn nhỏ nhưng ăn nói lại vô cùng già dặn.
“Hoắc Triệu Lâm không phải là một người bạn đời tốt!”
Tể Tể nghĩ đến vận khí chung mà mình đã nhìn thấy ở trên người bà ba Hoắc và Hoắc Chí Dũng, cô bé gật đầu và mềm mại nói.
“Đúng! Vận khí của gia đình họ không được, thậm chí còn nợ Tể Tể năm trăm triệu. Dì Văn Tịnh à, nếu dì gả cho Hoắc Triệu Lâm thì dì sẽ là người của gia đình họ, thế thì khoản nợ năm trăm triệu sẽ phân chia cho dì Văn Tịnh.”
Trương Văn Tịnh không thể nào tin được.
“Năm trăm triệu?”
Sao cô ấy không biết đến chuyện năm trăm triệu này vậy?
Tể Tể chép miệng, ngây ngô giải thích.
“Đúng! Năm đồng Thông bảo địa phủ tương đương với năm trăm triệu nhân dân tệ, nếu không trả nợ thì không chỉ ảnh hưởng đến vận khí và tuổi thọ, thậm chí còn ảnh hưởng đến những chuyện như sau này đầu thai.”
Trương Văn Tịnh lộ rõ vẻ hoang mang.
Trẻ con thời nay ăn nói… đều khó hiểu đến vậy sao?
Cái gì mà Thông bảo địa phủ, cái gì là ảnh hưởng đến vận khí và tuổi thọ?
Cô ấy bị đẩy vào thế đường cùng nên mới đến chùa Hoa Vân thử vận may, nào ngờ lại gặp phải hai rùa con biết nói chuyện.
Tể Tể nắm lấy tay của Trương Văn Tịnh, ngây ngô an ủi cô ấy.
“Dì Văn Tịnh à, dì phải tin bọn cháu, gia đình nhà Hoắc Triệu Lâm thực sự không được đâu.”
Trương Văn Tịnh cười khổ.
“Cho dù dì có đồng ý gả qua thì người ta cũng không đồng ý cưới dì đâu.”
Tể Tể: “…”
Cảm thấy hơi bực!
Hình như dì Văn Tịnh hoàn toàn không nghe lọt tai điều gì cả.
Khoản nợ năm đồng Thông bảo địa phủ thật sự không dễ trả đến vậy đâu, đặc biệt là tài vận của gia đình bà ba Hoắc sắp cạn kiệt, cuộc sống sau này sẽ chỉ càng ngày càng tệ.
Quỷ trụi lông và Bút Tiên lại nổi giận.
Quỷ trụi lông lên tiếng trước.
“Mẹ kiếp! Vậy nếu đồ bỏ đi Hoắc Triệu Lâm gì đó đồng ý cưới cô thì cô vẫn đồng ý gả qua à?”
Bút Tiên tiếp lời.
“Chẳng phải cô nói Hoắc Triệu Lâm và người tình nhỏ của anh ta bị cô bắt gian tại trận sao?”
Tể Tể ngay lập tức nhìn Bút Tiên.
“Bút Tiên, bắt gian tại trận là gì?”
Ngay khi Bút Tiên vừa định giải thích thì hai con mắt trên cái đầu ba ba nhỏ vươn cao phát hiện ra ba đứa con trai nhà họ Hoắc đang nhìn nó chằm chằm bằng ánh mắt hung dữ.
Bút Tiên: “…”
Trương Văn Tịnh để ý thấy Tể Tể chỉ mới ba tuổi rưỡi, đề tài này không thích hợp với trẻ con nên cô ấy vội vàng cười ngượng ngùng.
“Tể Tể, điều đó không quan trọng, điều quan trọng là… Hoắc Triệu Lâm không phải là một người tốt.”
Thế thì Tể Tể càng khó hiểu hơn.
“Không là người tốt, thế tại sao dì Văn Tịnh vẫn muốn kết hôn?”
Trương Văn Tịnh hít sâu một hơi, đôi mắt khóc đến hơi sưng tấy hiện lên vẻ phức tạp.
Một lúc sau, Trương Văn Tịnh mới chậm rãi nói.
“Có lẽ do… không cam tâm nhiều hơn chăng!”
Đôi mắt to đen láy của Tể Tể trở nên bối rối.
Cô bé nhìn Tương Tư Hoành với ánh mắt nhờ giúp đỡ.
Tương Tư Hoành nửa hiểu nửa không.
“Chính là… cho dù có kết hôn hay không thì vẫn sẽ nhung nhớ.”
Hoắc Tư Thần gãi ót và cũng không hiểu lắm.
“Có lẽ… gần giống như… hẳn là ý như Tiểu Tương nói.”
Lục Hoài biết chuyện này nhưng cậu ấy cảm thấy tạm thời không cần cho Tể Tể biết những thứ này.
Tể Tể chỉ mới ba tuổi rưỡi thôi!
Biết những thứ kia để làm gì?
Thế là bốn đứa trẻ đồng loạt nhìn quỷ trụi lông và Bút Tiên.
Quỷ trụi lông cảm thấy đau đầu.
“Cái đó… cô chủ à, tôi… tôi đây là người tu hành đấy!”