Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1543:

Nhưng dựa vào độ nặng và âm khí lúc có lúc không của Thông bảo địa phủ, Cốc An An có thể khẳng định Minh Tể Tể luôn mang theo thứ này bên mình.

Nếu như vậy…

Minh Tể Tể là quỷ và cách tốt nhất để đối phó với quỷ chính là huyền thuật!

Bây giờ cô ta đã có thứ mà Minh Tể Tể luôn mang theo bên mình, thế là cô ta quyết đoán ra khỏi cửa.

Cốc An An rất cẩn thận, không đến thẳng nhà họ Kỷ mà cố tình ngã xuống trước mặt hai mẹ con Hoắc Khánh Từ và Thiệu Cảnh đang ở cùng một khách sạn.

“Cốc An An?”

Cốc An An lộ vẻ áy náy và rụt rè nói.

“Vâng… là cháu đây.”

Hoắc Khánh Từ nghĩ đến việc bà ba Hoắc khá quan tâm đến Cốc An An nên trên khuôn mặt cay nghiệt lộ ra nụ cười giả tạo.

“Đứa bé ngoan, mau đứng dậy đi.”

Cốc An An hốt hoảng bò dậy, đồng Thông bảo địa phủ to lớn lập tức xuất hiện trước mắt Hoắc Khánh Từ và Thiệu Cảnh.

“Đây là…”

Cốc An An mím môi và trông có vẻ hoảng sợ.

“Cháu… cháu cũng không biết đây là cái gì nữa, cháu định… định đem cho bà ba coi, nhưng mấy ngày nay bà ba đã về trang viên nhà họ Hoắc rồi, cháu…”

Thiệu Cảnh đã nhặt đồng Thông bảo địa phủ lên.

“Vừa đúng lúc anh đang chuẩn bị về trang viên nhà họ Hoắc, hay là anh giúp em mang thứ này về?”

Cốc An An rụt rè gật đầu.

“Vậy… vậy cảm ơn anh.”

Thiệu Cảnh cười, nắm lấy đồng Thông bảo địa phủ trong tay, đưa mắt nhìn nhau với Hoắc Khánh Từ rồi anh ta trở về phòng trước.

Sau khi Cốc An An trở về phòng mình thì mẹ con Thiệu Cảnh nhanh chóng rời khỏi khách sạn và đến thẳng nhà cũ của nhà họ Kỷ.

Hai mẹ con Hoắc Khánh Từ không hề biết rằng mọi hành động của họ đều đang bị giám sát.

Khi Hoắc Trầm Lệnh hay tin thì Tể Tể và ba đứa nhỏ khác vừa về tới trang viên nhà họ Hoắc không lâu.

Do đã tối muộn nên bọn nhỏ lo lắng sẽ làm phiền bà cụ nghỉ ngơi nên không quay về nhà cũ.

Hoắc Trầm Lệnh ôm con gái cưng đang ngủ say, ông vừa hôn cô bé vừa nghe điện thoại.

“Đi theo!”

“Vâng!”

“Sếp, bên phía La Vĩnh Châu, cha của La Tiến…”

“Để ông ta tung tin! Để ông ta phát điên! Để ông ta bóc phốt!”

Dứt lời, Hoắc Trầm Lệnh lại hỏi thêm một câu.

“Cậu đã xác định được nguyên nhân cái chết của vợ cũ cha Trương Dương, Trương Siêu chưa?”

Lăng Phong ở đầu dây bên kia ừm một tiếng.

“Xác định được rồi, tình huống hơi phức tạp.”

Hoắc Trầm Lệnh không lên tiếng, Lăng Phong hiểu ý và lập tức giải thích.

“Cha của Trương Dương, Trương Siêu và cha của La Tiến, La Vĩnh Châu là bạn bè của nhau. Sau khi Trương Liên Chi, vợ cũ của Trương Siêu qua đời vào ba năm trước thì Trương Siêu đã kết hôn với Dương Hiểu, người vợ hiện giờ.

Khi kết hôn thì Dương Hiểu đã mang thai được ba tháng.”

Nói đến đây, Lăng Phong ho khan một tiếng.

“Trương Phán Nam, em gái cùng cha khác mẹ của Trương Dương thật ra là con gái của La Vĩnh Châu.”

Hoắc Trầm Lệnh mặt không cảm xúc lắng nghe và không trả lời câu gì hết.

Lăng Phong nói tiếp.

“Sau khi chúng ta điều tra sâu vào thì phát hiện Dương Hiểu không chỉ được Thiệu Cảnh bao nuôi vào năm năm trước, mà còn là mối tình đầu của La Vĩnh Châu, hơn nữa, ả ta còn quen biết Kỷ Lăng trong nhà họ Kỷ của gia tộc Huyền Môn.”

Đáy mắt của Hoắc Trầm Lệnh lóe lên một tia lạnh lùng.

“Dương Hiểu biết Kỷ Lăng ư?”

“Vâng, hôm qua tôi mới biết chuyện này, do La Tiến như thể bị thứ gì đó hù dọa nên hôm qua Dương Hiểu đã dẫn La Tiến vào một câu lạc bộ tư nhân để gặp Kỷ Lăng.”

Nói đến đây, Lăng Phong dừng lại.

“Đúng rồi, sếp, chúng tôi vô tình điều tra được bà Trương Liên Chi, vợ cũ của Trương Siêu không phải chết một cách bình thường vào ba năm trước, mà là do bị giết chết.”

Tể Tể đang nép mình trong vòng tay của Hoắc Trầm Lệnh, cô bé vốn đang ngủ gà ngủ gật.

Ngay khi nghe thấy vài từ như Kỷ Lăng, La Tiến và bị giết chết thì cô bé không khỏi dụi mắt.

“Cha ơi, ai bị giết chết vậy?”

Hoắc Trầm Lệnh nhìn con gái cưng buồn ngủ đến không thể nhấc mí mắt lên thì ông lập tức hôn vào chiếc mũi thẳng tắp của cô bé.

“Không có gì đâu, Tể Tể ngủ đi, đây là chuyện của người lớn.”

Tể Tể mơ hồ hừ vài tiếng.

“Nhưng cha à, Tể Tể nghe thấy tên của anh Trương Dương.”

Hoắc Trầm Lệnh không còn cách nào khác ngoài mỉm cười cưng chiều.

“Mẹ của anh Trương Dương hẳn đã bị giết chết.”

Tể Tể lập tức không thấy buồn ngủ nữa.

“Thật ư?”

Hoắc Trầm Lệnh gật đầu.

“Chú Lăng Phong của con đã tự mình điều tra ra, không sai được đâu.”

Tể Tể hít một hơi và dụi đôi mắt to long lanh.

“Nếu anh Trương Dương biết được chuyện này thì anh ấy chắc chắn sẽ rất đau lòng.”

Hoắc Trầm Lệnh tựa vào trán của cô bé và dịu dàng an ủi cô bé.

“Thế thì cũng phải trả lại công bằng cho người đã khuất.”

Tể Tể gật đầu lia lịa.

“Ừm!”

Tử khí của anh Trương Dương đã hoàn toàn tan biến, cho dù cậu ấy có biết được nguyên nhân cái chết của mẹ mình thì cậu ấy cũng có thể chịu đựng được.

Hơn nữa, cậu ấy còn có cô bé, các anh và chú nhỏ ở bên cạnh.

Ngay khi nghĩ tới đây thì trong trang viên vang lên một tiếng hét thảm thiết chói tai và kinh hoàng.

“Ác!”

Tể Tể không rảnh giải thích với cha nuôi, cô bé nhân lúc mình đang trong vòng tay của cha nuôi khi chỉ có cô bé và cha nuôi ở phòng sách, cô bé lập tức biến mất và chạy thẳng đến nơi phát ra tiếng kêu thảm thiết.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free