Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1532:

“Là Tể Tể!”

Tương Uyên trợn to mắt.

“Không phải là con bé đó thì chính là tên chó Phong Đô kia!”

Tương Tư Hoành không còn quan tâm đến những điều này nữa, cậu ấy chắc chắn rằng cha chỉ là hộc máu nhưng đầu óc vẫn rất tỉnh táo, rõ ràng không có vấn đề nghiêm trọng gì cả.

Cậu ấy nhanh chóng xoay người đi, lon ton trở về đầu bên kia của tấm ván quan tài, tiếp tục kéo nửa tấm ván quan tài mà mình khó khăn lắm mới cắt ra được.

Khi Tương Uyên định thần lại thì con trai đã vác nửa tấm ván quan tài chạy như điên về phía cửa mộ.

Con ngươi của Tương Uyên sắp nổ tung.

“Tương Tư Hoành, đứng lại cho cha!”

Tương Tư Hoành không những không đứng lại mà còn chạy nhanh hơn.

Tương Uyên: “…”

Tương Uyên suýt tức đến tắt thở.

Nhưng anh ấy vẫn lập tức đuổi theo.

Tấm ván quan tài là sự cố chấp cuối cùng của anh ấy!

Trong lăng mộ dưới lòng đất rộng lớn, có biết bao vàng bạc châu báu, con trai lấy cái gì cũng được nhưng sao cứ khăng khăng nhắm trúng tấm ván quan tài của anh ấy vậy!

Đây đúng là…

Ngay khi Tương Uyên sắp đuổi kịp con trai thì Tương Tư Hoành đã vác nửa tấm ván quan tài đến phòng khách trong biệt thự.

“Tể Tể! Tặng cho em nè!”

Tể Tể suýt mù bởi ánh sáng vàng chói lóa.

Cô bé không lập tức nhận lấy nửa tấm ván quan tài mà lao thẳng về phía Tương Tư Hoành.

“Anh Tiểu Tương!”

Cô bé lao tới như một viên đạn đại bác và ập thẳng qua đó.

Tương Tư Hoành đặt tấm ván quan tài sang một bên, đứng yên tại chỗ dang rộng đôi tay bé nhỏ, một bên chân còn theo bản năng lùi về phía sau nửa bước để làm điểm tựa.

Cậu ấy cười toe toét đến thấy răng không thấy mắt.

“Tể Tể!”

Tể Tể lao chính xác vào vòng tay của Tương Tư Hoành, dùng đôi tay nhỏ mập ôm chặt lấy cổ của Tương Tư Hoành, thân mật cạ vào khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu ấy.

“Anh Tiểu Tương, anh đã đi đâu rồi, Tể Tể nhớ anh quá!”

Tương Tư Hoành vui đến mức vội vàng nghiêng đầu nhìn nửa tấm ván quan tài mà mình đặt sang một bên.

“Tể Tể, anh Tiểu Tương đi lấy quà cho em đấy!”

Tể Tể tò mò.

“Quà gì?”

Tương Uyên đã đến nơi và vội vàng lấy đi nửa tấm ván quan tài.

“Không có quà cáp gì cả, anh Tiểu Tương của cháu…”

Anh ấy còn chưa nói xong thì phát hiện mình không thể nhấc nửa tấm ván quan tài lên được.

Tương Tư Hoành đã buông Tể Tể ra, hai tay ôm chặt lấy đầu bên kia của tấm ván quan tài, ngước cái đầu nhỏ lên nhìn chằm chằm anh ấy bằng đôi mắt to sâu thẳm.

“Cha…”

Tương Uyên mím môi, dịu dàng giải thích.

“Tư Hoành à, cái này…”

Tương Tư Hoành rũ mắt xuống, khóe miệng cũng trễ xuống.

Khi cậu ấy ngẩng mắt lên nhìn Tương Uyên lần nữa thì đáy mắt đã rơm rớm nước mắt.

Tương Uyên: “…”

Tương Uyên sợ đến mức lập tức buông tay.

Tương Tư Hoành vội vàng giật lấy nửa tấm ván quan tài từ tay cha mình và ôm đến trước mặt Tể Tể.

“Tể Tể, quà nè.”

Tể Tể nhìn tấm ván vàng rực và một lần nữa suýt bị chói đến mù mắt.

Nó không chỉ sáng lấp lánh mà còn có rất nhiều những đá quý xanh xanh đỏ đỏ trên đó.

Trong biệt thự có ánh sáng mờ ảo nhưng những viên đá quý lại sáng lấp lánh dưới ánh trăng về đêm.

Tể Tể ngạc nhiên.

“Wow! Đẹp quá!”

Cô bé ngẩng đầu lên nhìn Tương Tư Hoành và ngây ngô cảm ơn.

“Anh Tiểu Tương, Tể Tể rất thích món quà này, đẹp quá!”

Hơn nữa nó còn mang theo chút âm khí.

Tể Tể càng thích hơn.

Tương Uyên còn chưa kịp lên tiếng thì Tể Tể đã há cái miệng nhỏ nhắn ra nuốt chửng âm khí nồng nặc đã hơn ngàn năm trên tấm ván quan tài.

Tương Uyên: “…”

Mẹ kiếp, trái tim của anh ấy đang rỉ máu!

Đó là chiếc quan tài vàng được đặt làm mà anh ấy đã tốn hàng chục năm và tiêu hao vô số thợ thủ công lành nghề để tạo ra, mỗi một viên đá quý trên đó đều là kiệt tác trần gian.

Giọng nói vui vẻ của Tể Tể vẫn tiếp tục vang lên.

“Cảm ơn anh Tiểu Tương, Tể Tể thích anh Tiểu Tương nhất!”

Tương Tư Hoành cười khúc khích, cười như một kẻ ngốc nặng hai trăm năm mươi cân vậy.

Tương Uyên liếc nhìn mà chỉ cảm thấy cay mắt.

Cảm giác như có thêm một mũi tên bắn vào tim vậy.

Hoắc Tư Thần và Lục Hoài ở bên cạnh bất lực.

“Tể Tể, vậy bọn anh thì sao? Em không thích bọn anh à?”

Tể Tể nhìn và ngây ngô mỉm cười giải thích.

“Thích, thích chứ, Tể Tể thích hết, Tể Tể thích các anh nhất!”

Kế Nguyên Tu: “Thế không thích chú nhỏ à?”

Tể Tể quên mất chuyện này nên nhanh chóng cứu vãn.

“Tể Tể cũng thích chú nhỏ nhất!”

Tuy Tể Tể nói vậy nhưng cả Hoắc Tư Thần, Lục Hoài lẫn Kế Nguyên Tu đều cảm thấy mình nên tìm cái gì đó cho Tể Tể, nếu không thì họ sẽ bị Tương Tư Hoành đánh bại.

Khi ba đứa nhỏ đang suy nghĩ thì Tương Uyên nhìn Tể Tể, u ám nói.

“Tể Tể, những trận pháp Huyền Môn ở nhà bác đều do cháu phá hủy à?”

Tể Tể ưỡn ngực tự hào và gật đầu.

“Đúng vậy! Bác Tương, bọn cháu tưởng bác và anh Tiểu Tương đã bị bắt đi bởi những trận pháp do người Huyền Môn mưu tính đặt ra, cho nên Tể Tể đã lập tức phá hủy những trận pháp này và chuẩn bị đi cứu hai người đấy.”

Tương Uyên: “…”

****

Tương Uyên chỉ cảm thấy như có thứ gì đập mạnh vào lồng ngực của mình vậy.

Một cục tức bị nén ở trong lòng, không lên nổi mà cũng không xuống được.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free