Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1533:
Tương Tư Hoành nghe thấy vậy thì ngây ngô cảm ơn.
“Cảm ơn Tể Tể, nhưng Tể Tể à, anh và cha vẫn ổn, bọn anh chỉ là đã đến lăng mộ của cha để anh lấy quà này cho Tể Tể đấy!”
Dứt lời, Tương Tư Hoành vỗ nhẹ vào nửa tấm ván quan tài được trang trí bằng vô số viên đá quý chói lọi, thế mà cậu ấy còn thấy hơi khó chịu.
“Chỉ tiếc là không lấy được nguyên tấm mà chỉ lấy được một nửa!”
Tương Uyên trước mắt tối sầm, suýt tức đến ngất đi.
Ha!
Chỉ tiếc không lấy được nguyên tấm à?
Có cần anh ấy gửi tặng nguyên một cái quan tài vàng không?
Anh ấy vốn dĩ đã bị nội thương do sự phá hủy của trận pháp, ngay cả ván quan tài cũng không thể giữ được mà cuối cùng còn bị con trai và bạn của con trai đâm vài nhát…
Một vua cương thi hùng vĩ có bao giờ thấy uất ức như vậy đâu?
Tể Tể hoàn toàn không biết những tấm ván quan tài có ý nghĩa gì với tộc cương thi, sau khi nghe anh Tiểu Tương nói vậy thì cô bé ngây ngô an ủi cậu ấy.
“Không sao, không sao, nhiều như vậy Tể Tể cũng thích lắm rồi.”
Tương Tư Hoành chẹp miệng.
“Nhưng cả tấm ván quan tài thì sẽ đẹp hơn! Càng có giá trị hơn!”
Tể Tể do dự.
“Vậy lát hồi anh Tiểu Tương lấy nốt một nửa còn lại cho Tể Tể à?”
Tương Tư Hoành không nhìn thấy khuôn mặt điển trai đen ngòm của cha mình, cậu ấy vô tâm mỉm cười đồng ý.
“Cái này được đấy!”
Trước khi Tể Tể lên tiếng thì bạn nhỏ Tương Tư Hoành lại ngây ngô nói thêm.
“Tể Tể, lần sau anh sẽ dẫn em đến địa cung của cha, trong đó có rất nhiều báu vật xinh đẹp, em lấy gì cũng được.”
Tể Tể hai mắt sáng lên.
“Được!”
Tương Uyên: “…”
Tương Uyên xây xẩm mặt mày, đầu óc trống rỗng.
Hoắc Tư Thần và Lục Hoài cùng lúc kinh ngạc kêu lên.
“Bác Tương!”
Tương Tư Hoành và Tể Tể vội vàng chạy tới đỡ lấy Tương Uyên đang lảo đảo muốn ngã.
“Bác Tương!”
“Cha ơi!”
Tương Uyên nhắm nghiền mắt lại, rõ ràng là đã giận đến ngất đi.
Tương Tư Hoành sờ vào trán của cha rồi không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
“Không sao, không sao, cha chỉ là bỗng nhiên ngủ thiếp đi thôi.”
Tể Tể không dám tin vào điều đó.
“Thật không?”
Tương Tư Hoành gật đầu: “Thật, vừa nãy anh đã thử rồi, cơ thể của cha không có vấn đề gì cả, linh hồn vẫn ở đây nên thật sự chỉ là ngủ thiếp đi thôi.”
Hai đứa nhỏ vừa nói vừa dìu Tương Uyên “đang ngủ” đến dựa vào ghế sofa bên cạnh.
Hoắc Tư Thần và Lục Hoài kinh ngạc.
“Sao đột nhiên lại ngủ thiếp đi vậy?”
Tương Tư Hoành sờ cằm, suy nghĩ một hồi rồi bổ sung một cách không chắc lắm.
“Có lẽ do ông ấy sau khi từ địa phủ trở về rồi đến địa cung, ông ấy đã ở đó khá lâu? Sau đó quá mệt?”
Tể Tể: “Có lẽ vậy đó, đôi khi cha Minh Vương cũng sẽ bất chợt ngủ quên, đó là do có quá nhiều công việc nên mệt.
”
Sự không chắc chắn trong lòng Tương Tư Hoành đã tan thành mây khói theo lời nói của Tể Tể.
“Cha của anh cũng mệt quá ngủ thiếp đi! Khi ở địa phủ, ông ấy đã đánh nhau với đám quỷ do hiểu lầm, sau đó trở về địa cung và gặp khá nhiều tộc nhân rồi xử lý một đống tài liệu lộn xộn.”
Hoắc Tư Thần sửng sốt.
“Tiểu Tương, bên em… còn có rất nhiều tộc nhân ư?”
Tương Tư Hoành gật đầu theo lẽ đương nhiên.
“Đúng vậy!”
Hoắc Tư Thần: “Vậy chúng…”
Tương Tư Hoành nở ra một nụ cười rất đẹp, lộ ra hai răng nanh nhỏ nhọn.
“Chúng luôn quanh quẩn trong cung điện và chắc chắn sẽ không đến trần gian.”
Hoắc Tư Thần thở phào nhẹ nhõm.
Cậu lại học thêm điều mới rồi!
Hóa ra cương thi có vùng đất của tộc cương thi và cũng có quy tắc riêng.
Nếu không, chúng nhảy tưng tưng ở trần gian, vậy trần gian chẳng phải sẽ rất hỗn loạn sao?
Khi đám nhỏ đang nói chuyện thì chỉ có Kế Nguyên Tu mãi im lặng.
Cậu ấy nhìn chằm chằm vào Tương Uyên “đang ngủ”, lặng lẽ thắp một ngọn nến cho anh ấy.
Quả nhiên nhân quả luân hồi, mọi thứ đều có số mệnh riêng.
Khi Tiểu Tương còn sống, cậu ấy không nhận được tình thương gì từ cha, sau khi Tiểu Tương trở thành cương thi thì Tương Uyên, người ngập tràn tình cha bắt đầu “trải nghiệm” “niềm vui chăm con”!
Khi Kế Nguyên Tu âm thầm thắp một ngọn nến cho Tương Uyên, Tể Tể liếc nhìn tấm ván quan tài vàng cao hơn mình và có khảm vô số đá quý, cô bé nghiêng đầu rồi bắt đầu cuộn.
Hoắc Tư Thần và Lục Hoài nhìn đến trợn mắt há hốc mồm.
Ngay cả Kế Nguyên Tu cũng hít một hơi lạnh.
“Tể Tể, cháu…”
Tể Tể gập cái eo mũm mĩm xuống, vểnh cái mông nhỏ lên rồi hì hục cuộn lấy tấm ván quan tài.
“Chú nhỏ, món quà của anh Tiểu Tương tặng hơi lớn, túi của Tể Tể không thể đựng được nên phải cuộn nó lại rồi mới nhét vào!”
Kế Nguyên Tu: “… Cái này cũng có thể cuộn được sao?”
Tể Tể cười khúc khích và tiếp tục hành động trên tay.
“Được mà!”
Dứt lời, cô bé lại tranh thủ ngẩng cái đầu nhỏ lên nhìn Kế Nguyên Tu.
“Chú nhỏ, bây giờ Tể Tể mạnh lắm đấy, cho dù chú nhỏ có biến thành hình dạng ban đầu thì Tể Tể cũng có thể cuộn chú lại và bỏ vào trong túi.”
Kế Nguyên Tu: “…”
Bị đả kích rồi!
Không!
Cùng là kẻ không phải người, cậu ấy bị thương, mỗi ngày cứ hễ có thời gian thì cậu ấy phải ngồi thiền tu luyện để dưỡng thương, còn Tể Tể thì ăn chơi ngủ nghỉ các kiểu, kết quả thì sao?
Cánh tay của cậu ấy thỉnh thoảng sẽ trở nên nửa trong suốt, còn sức mạnh của Tể Tể thì dường như đã trở về đỉnh phong!