Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1531:
“Sức mạnh của chú sẽ hồi phục rất chậm sau khi bị tổn thương, cho dù chú là Tổ Linh của Huyền Môn, ở đây có vài trận pháp đã sử dụng pháp khí lợi hại nên chú cũng bất lực.”
Tể Tể gật đầu.
“Nếu vậy thì chú nhỏ ơi, Tể Tể phá hủy hết toàn bộ thì sao?”
Kế Nguyên Tu lo lắng: “Liệu có làm đám người Tiểu Tương bị thương không?”
Tể Tể lắc đầu: “Không, không đâu, chú nhỏ cũng nói đây là trận pháp Huyền Môn, bác Tương và anh Tiểu Tương thuộc tộc cương thi nên không thể làm ra những trận pháp này.”
Người có thể lập ra những trận pháp này chắc chắn là người trong Huyền Môn.
Nghĩ tới đây, Tể Tể chợt nhớ ra điều gì đó.
“Chú nhỏ, liệu bác Tương và anh Tiểu Tương có bị người trong Huyền Môn bắt đi không?”
Con người của Kế Nguyên Tu co rút lại: “Tể Tể, chú đến khu đất cấm của Huyền Môn xem trước nhé?”
“Chú nhỏ nhớ chú ý an toàn!”
Kế Nguyên Tu gật đầu, xoay người đi ra ngoài và nhanh chóng biến mất trong màn đêm.
Tể Tể liếc nhìn tất cả trận pháp mà cũng lười giơ tay lên.
Tể Tể bảo vệ anh ba và anh Lục Hoài trong kết giới của mình, sau đó đôi chân mũm mĩm đạp mạnh ngay tại chỗ và miệng nhỏ lẩm bẩm.
Hoắc Tư Thần và Lục Hoài chỉ cảm thấy núi sông nứt ra, biệt thự sắp sập rồi, toàn thân lảo đảo muốn ngã.
Thấy vậy, Tể Tể cười tít mắt nhìn hai người.
“Anh ba và anh Lục Hoài đừng sợ, có Tể Tể ở đây!”
Có quá nhiều trận pháp, hơn nữa còn vài pháp khí lợi hại làm mắt trận của những trận pháp được đặt ra, cho nên việc đất núi rung chuyển khi phá hủy chúng cũng là điều bình thường.
Trong ngôi mộ sang trọng nằm dưới lòng đất vài trăm mét ở dãy núi vô danh, hai cha con Tương Uyên và Tương Tư Hoành đang giằng co bởi tấm ván quan tài đều cùng lúc ngẩng đầu lên.
Một lớn một nhỏ lộ rõ vẻ ngơ ngác.
Tương Uyên nổi giận.
Đệt!
Ai đang phá nhà của anh ấy vậy?
****
Bạn nhỏ Tương Tư Hoành nhìn nửa tấm ván quan tài mà mình đang ôm lấy rồi lại liếc nhìn tầng đất đang rung chuyển dữ dội ở phía trên địa cung.
“Cha ơi, hay là cha về nhà coi thử đi?”
Tương Uyên đương nhiên muốn về nhà rồi.
Nhưng mà…
Anh ấy vô cùng đau đầu khi nhìn nửa tấm ván quan tài của mình đang trong tay con trai.
“Tư Hoành à, con nghe cha nói này, cái gì cũng có thể đem cho Tể Tể được nhưng cái này thì không.”
Tương Tư Hoành lắc đầu.
“Cha à, con chỉ muốn cái này thôi!”
Tương Uyên nghiến răng.
“Thật sự không được.”
Tương Tư Hoành kiên quyết và hơi uất ức.
“Tể Tể cái gì cũng có, chỉ có cái này là không.”
Tương Uyên nghẹn họng, nghiến răng nghiến lợi giải thích.
“Thì đó! Con bé ngay khi vừa sinh ra đã là đứa con của địa phủ, sao có thể có ván quan tài chứ? Ván quan tài chỉ dành riêng cho người chết thôi!”
Tương Tư Hoành gật đầu như gà con mổ thóc vậy.
“Đúng! Vì Tể Tể không có nên con mới muốn tặng cái này cho Tể Tể.”
Tương Uyên: “…”
Trong các vật chôn theo, thanh kiếm Thái A bắt đầu khẽ rung lên.
Tương Uyên thấy vậy thì khóe miệng lập tức co giật.
Anh ấy cố gắng nắm lấy đầu bên kia của tấm ván quan tài.
“Tư Hoành, ngoan nào, cái gì cũng được nhưng cái này thật sự không được, nếu làm mất cái này thì cha của con sẽ trở thành trò cười của cả tộc cương thi đó!”
Tương Tư Hoành: “Nhưng Tể Tể đang thiếu cái này!”
Tương Uyên còn chưa kịp lên tiếng thì Tương Tư Hoành ngẩng cái đầu nhỏ lên hỏi anh ấy bằng giọng điệu ngây ngô.
“Cho nên những gì cha nói với con rằng cha rất nhớ con, cái gì cũng có thể cho con là cha đang gạt con đúng không? Nửa tấm ván quan tài cũng không quan trọng bằng sĩ diện của cha?”
Tương Uyên: “… Không! Tư Hoành, con nghe cha giải thích, ý của cha là…”
Tương Tư Hoành dùng một tay nắm chặt lấy nửa tấm ván quan tài, tay còn lại thì bịt tai lại.
“Con không nghe, con không nghe!”
Tương Uyên cảm thấy linh hồn của mình đang run rẩy.
Thanh kiếm Thái A run rẩy dữ dội hơn.
Đây là trận pháp lớn nhất trong biệt thự trần gian bắt đầu xảy ra vấn đề.
Ngay khi Tương Uyên vừa định khuyên con trai nữa thì lồng ngực đau nhói, vừa mở miệng ra thì lập tức phun máu.
“Phụt!”
Tương Tư Hoành giật mình, vội ném nửa tấm ván quan tài đi và chạy tới xem Tương Uyên.
“Cha ơi, cha sao vậy?”
Tương Uyên xua tay: “Cha không… phụt!”
Tương Tư Hoành vô cùng sợ hãi.
“Cha ơi, rốt cuộc cha bị sao vậy?”
Tương Uyên hít sâu một hơi, nuốt hết toàn bộ máu lại muốn trào lên xuống.
Một lúc sau, anh ấy mới chậm rãi lên tiếng.
“Cha không sao, chỉ là… những trận pháp Huyền Môn mà cha đã đặt ở biệt thự trần gian… không biết bị tên khốn nào phá rồi!”
Tương Tư Hoành không thể tin được.
“Cha ơi, không phải cha nói rằng Huyền Môn giờ đây đã suy tàn, không còn bậc thầy Huyền Môn nào có thể phá được trận pháp của cha sao?”
Tương Uyên quả thật đã nói như vậy và đây cũng là sự thật không thể chối cãi được.
Trừ phi những người trong gia tộc lớn Huyền Môn kia không muốn sống nữa, hiến tế nguyên thần để liều mạng với anh ấy.
Nhưng bây giờ…
Hình như không phải tình trạng đó.
Anh ấy không hề cảm nhận được chính khí Thiên Cương của Huyền Môn.
Thay vào đó… âm khí nồng nặc…
Thần kinh của Tương Uyên chợt khựng lại, đồng tử mở to hết cỡ, vẻ mặt đầy sự khó tin.
“Minh…”
Anh ấy vừa nói ra một chữ, Tương Tư Hoành lập tức đoán được, trên mặt đầy vẻ hưng phấn vui mừng.