Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1530:
Bầy quạ hung hãn tấn công đến như thể mây đen đè thành và tòa thành sắp bị hủy diệt vậy.
Nào ngờ chúng còn chưa đến trước mặt Tể Tể thì đã bị lực hút bên phía Tể Tể hút đi linh hồn chỉ trong nháy mắt.
Kế Nguyên Tu đang lo lắng ở phía sau còn chưa tìm thấy đám người Tể Tể thì cậu ấy phát hiện bầy quạ che khuất bầu trời trên đỉnh đầu lập tức mất đi sự sống và lần lượt từ trên trời rơi xuống.
Kế Nguyên Tu: “…”
Không có con quạ nước ngoài nào có thể thoát khỏi lòng bàn tay nhỏ nhắn của Tể Tể.
Sau khi hút đi linh hồn của bầy quạ, nhân lúc bầy quạ vẫn chưa kịp phản ứng lại thì đôi tay nhỏ nhắn mũm mĩm của Tể Tể bắt đầu nhào nặn.
Vừa nhào vừa nặn, sau khi vo đến cỡ bằng một cơm nắm thì cô bé bắt đầu nuốt ừng ực.
Hoắc Tư Thần và Lục Hoài ở bên cạnh nhìn đến trợn mắt há hốc mồm.
Hoắc Tư Thần nuốt nước bọt.
“Tể Tể ơi, đó là… quạ đấy.”
Tể Tể vừa nuốt vừa trả lời hàm hồ.
“Tể Tể biết mà ~ Tể Tể sẽ không ăn chúng nếu đây không phải là quạ!”
Lục Hoài: “Do bầy quạ này đều nhìn thấy máu và mang theo tà khí sao?”
Tể Tể cười khúc khích và nuốt nhanh hơn.
“Đúng vậy! Linh hồn của loài quạ này đặc biệt bổ dưỡng với Tể Tể!”
Hoắc Tư Thần: “… Tể Tể, chẳng phải em chỉ ăn âm khí thôi sao?”
Tể Tể ăn rất ngon miệng.
Giọng nói ngây ngô nghe thật mềm mại.
“Không phải đâu, anh ba, Tể Tể cái gì cũng ăn được!”
Chỉ tùy vào cô bé có muốn ăn hay không thôi.
Hoắc Tư Thần: “…”
Khi Kế Nguyên Tu đi tới thì vừa hay Tể Tể đã nuốt hết linh hồn của bầy quạ.
Sau khi nuốt ngụm cuối cùng, cô bé vẫn không khỏi lè lưỡi ra liếm cái miệng nhỏ của mình.
Nhìn động tác nhỏ kia xem, như thể cô bé vẫn chưa ăn đủ và chẹp miệng nhớ lại mùi vị!
Kế Nguyên Tu: “…”
Một bé rồng gần hai ngàn tuổi như Kế Nguyên Tu có tâm trạng vô cùng phức tạp.
Cậu ấy không sợ những sinh vật như quạ nhưng nếu có thể không tiếp xúc thì cậu ấy vẫn sẽ tránh tiếp xúc.
Đặc biệt là bầy quạ, số lượng quá nhiều, một con há miệng ra kêu một tiếng, cả bầy quạ với số lượng khủng khiếp như vậy, con này kêu xong đến con kia kêu, đầu của cậu ấy sẽ nổ tung mất.
Vì vậy cậu ấy có thể tránh càng xa thì càng tốt.
Khi Kế Nguyên Tu đang thất thần thì Tể Tể sờ cằm với chút vẫn chưa thỏa mãn.
“Số lượng không nhiều lắm.”
Kế Nguyên Tu: “Cháu vẫn chưa ăn no à?”
Tể Tể gật đầu: “Chú nhỏ, bầy vừa nãy cùng lắm chỉ được xem là món khai vị!”
Kế Nguyên Tu im lặng một hồi rồi chậm rãi lên tiếng.
“Tể Tể, sức ăn của cháu có phải đã tăng lên rồi không?”
Tể Tể cúi đầu xuống nhìn cái bụng nhỏ phẳng lì của mình rồi lắc đầu.
“Không biết nữa.”
Dứt lời, cô bé lại hỏi Hoắc Tư Thần và Lục Hoài.
“Anh ba, anh Lục Hoài, hai anh cảm thấy thế nào?”
Hoắc Tư Thần và Lục Hoài đồng thanh nói: “Không có, sức ăn của Tể Tể không có tăng lên mà là bầy quạ vừa nãy có số lượng quá ít! Hoàn toàn không đủ ăn!”
Tể Tể cười khúc khích.
“Đúng vậy!”
Kế Nguyên Tu: “…”
Giọng nói ngây ngô của Tể Tể lại vang lên.
“Chú nhỏ, bầy quạ này đều bị quỷ hút máu phương tây dẫn dụ đến nhưng chẳng phải quỷ hút máu thường thích điều khiển dơi hút máu sao?”
Khi cô bé còn ở địa phủ thì cha Minh Vương đã nói với cô bé rằng kẻ không phải người hoạt động mạnh ở trần gian phương tây gọi là quỷ hút máu, thường thì những nơi có quỷ hút máu thì sẽ có dơi hút máu.
Hoắc Tư Thần gật đầu: “Đúng vậy! Trong tivi cũng chiếu như vậy.”
Lục Hoài: “Câu hỏi này của Tể Tể quả thật đáng để chúng ta suy nghĩ sâu sắc.”
Kế Nguyên Tu gật đầu, không chắc lắm.
“Có lẽ vì đàn dơi xuất hiện sẽ quá bắt mắt và có thể thu hút sự chú ý của người bình thường nhưng quạ có nhiều cỡ nào thì mọi người cũng sẽ chỉ cho rằng là điềm xui và không để ý lắm?”
Lục Hoài hai mắt sáng lên.
“Chú nhỏ nói rất có lý.”
Hoắc Tư Thần cũng đồng ý, cậu ấy nhìn biệt thự trống trải và cau hàng chân mày xinh đẹp lại.
“Nhưng bầy quạ này liên quan gì đến bác Tương và Tiểu Tương nhỉ?”
Tể Tể cũng không biết.
“Không sao, không sao, đợi đến khi chúng ta tìm được bác Tương và anh Tiểu Tương hỏi thử là biết ngay thôi.”
Hoắc Tư Thần: “Đúng vậy!”
Lục Hoài: “Nhưng chúng ta có thể tìm họ ở đâu đây?”
Họ không có trao đổi trước nên Tể Tể hơi sầu não khi tạm thời không thể liên lạc được với anh Tiểu Tương.
Cô bé nhìn sang Kế Nguyên Tu.
“Chú nhỏ, chú có thể liên lạc được với anh Tiểu Tương không?”
Kế Nguyên Tu lúng túng lắc đầu.
“Huyền Môn và tộc cương thi xưa giờ đều không ưa nhau thì sao có thể… liên lạc được chứ?”
Tể Tể khoanh tay lại, thò đầu nhìn quanh phòng khách ở lầu một biệt thự.
Khi Hoắc Tư Thần chuẩn bị đi lên lầu thì Tể Tể vội kéo lấy cậu ấy.
“Anh ba, chờ đã, ở đây khắp nơi đều là trận pháp, anh ba rất dễ bị lạc trong trận pháp đấy.”
Kế Nguyên Tu nói: “Chú sẽ loại bỏ những trận pháp đơn giản đi!”
Lục Hoài và Hoắc Tư Thần hỏi tiếp: “Thế còn những trận pháp phức tạp hơn thì sao?”
Kế Nguyên Tu ho khan một tiếng, gương mặt tuấn tú nén đến đỏ bừng.
Cũng may ánh sáng trong phòng vô cùng tối mờ, Hoắc Tư Thần và Lục Hoài lại nhỏ nên hoàn toàn không phát hiện ra.
------------------------------
e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ