Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1526:
Các phóng viên túc trực ở ngoài trường học càng thở phào nhẹ nhõm hơn.
Tiền này đúng là không dễ kiếm mà.
Suýt chút điếc tai bởi tiếng khóc.
Đám nhỏ quả thật muốn giết người khi bật khóc.
Cũng may mọi thứ đã dừng lại, họ có thể viết bài và đăng lên ngay lập tức rồi chờ nhận tiền.
Họ không biết tình hình cụ thể trong trường là như thế nào nhưng cứ làm theo ý muốn của chủ thuê là được, mọi thứ đều tập trung vào đám trẻ của nhà họ Hoắc, cứ gán chặt đám trẻ nhà họ Hoắc vào tội bắt nạt bạn học là được.
Tể Tể không hề biết bên ngoài trường có rất nhiều phóng viên, cô bé đảo đôi mắt to đen láy nhìn một vòng nhưng không nhìn thấy chú nhỏ.
Cô bé chạy lon ton đến trước mặt giáo viên Tôn, ngẩng cái đầu nhỏ lên nhìn giáo viên Tôn.
“Giáo viên Tôn ơi, chú nhỏ của Tể Tể đâu rồi?”
Giáo viên Tôn nở nụ cười ngượng ngùng.
“Tể Tể, trong lớp có quá nhiều bạn nhỏ khóc lóc, về sau toàn bộ bạn nhỏ của cả trường mẫu giáo đều muốn tìm con, chú nhỏ của con nói khô cả lưỡi rồi lại dỗ dành các bạn nhỏ đến mệt mỏi nên chú nhỏ của con đang nghỉ ngơi ở phòng nghỉ cạnh lớp.”
Tể Tể sửng sốt, sải đôi chân nhỏ mập chạy về phía trường mẫu giáo.
“Vậy Tể Tể đi xem chú nhỏ.”
Giáo viên Tôn vội vàng gật đầu.
“Ừ! Đi xem đi.”
Nếu không, các bạn nhỏ ở trường mẫu giáo lại quấy khóc khi thấy Tể Tể không đến trường mẫu giáo.
Lỡ như đến lúc đó không dỗ dành được, đám nhỏ lại khóc đến họ đau cả đầu thì đoán chừng lại phải giống như hồi nãy, tổ chức hoạt động ngoại khoá để dẫn đám nhỏ đến khoa tiểu học.
Tể Tể vừa đi được hai bước thì đám học sinh của lớp ba tám lập tức hét lớn.
“Tể Tể, không phải em nói hôm nay em sẽ ở lớp của các anh chị sao?”
“Tể Tể, em đi rồi vậy anh ba và anh Lục Hoài của em phải làm sao đây?”
Tể Tể: “…”
Tể Tể nhìn trái nhìn phải rồi lại cúi đầu xuống nhìn cơ thể nhỏ nhắn mũm mĩm của mình.
Hoắc Tư Thần và Lục Hoài da đầu tê dại khi thấy vậy, họ nhanh chóng lao ra khỏi lớp và vây lấy Tể Tể mặc cho các lãnh đạo nhà trường và các giáo viên đang ở đây.
Hoắc Tư Thần thấp giọng nói: “Tể Tể, đừng tách bản thân ra làm hai, như vậy sẽ dọa sợ các bạn nhỏ đấy.”
Lục Hoài nhỏ giọng nói.
“Đúng vậy! Lúc đó sẽ dọa đến họ hồn lìa khỏi xác, Tể Tể còn phải vỗ từng linh hồn về, như vậy sẽ rất phiền.”
Tể Tể: “Anh ba, anh Lục Hoài, Tể Tể biết mà, Tể Tể không định tách bản thân ra làm hai đâu.”
Suy cho cùng vì có nhiều người muốn chơi với cô bé như vậy, tách làm hai thì sao mà đủ?
Cô bé phải xé mình ra thành từng mảnh mới được!
Nhưng làm vậy sẽ rất rắc rối khi vá lại.
Sau khi khẳng định Tể Tể sẽ không tách bản thân ra thì Lục Hoài lập tức đi về an ủi các bạn cùng lớp.
Cũng không biết cậu ấy đã nói gì lại khiến đám học sinh lớp ba tám không còn khăng khăng giữ Tể Tể ở lại lớp mình nữa.
Hiệu trưởng Lý, giáo viên Tôn và các người khác trong trường mẫu giáo thở phào nhẹ nhõm, sợ đám học sinh của lớp tám ba sẽ đổi ý nên hiệu trưởng Lý dốc hết toàn lực, nén đến khuôn mặt đỏ bừng, thở hổn hển và vác Tể Tể lên chạy như điên.
Thớ thịt trên người Tể Tể đúng là không hề lãng phí!
Cái lưng già của ông ấy…
****
Tể Tể trở lại trường mẫu giáo, các bạn nhỏ mẫu giáo đều vui mừng, còn các giáo viên trường mẫu giáo thì như trút được gánh nặng.
Cuối cùng Tể Tể cũng trở về rồi!
Nếu không thì đúng là toi mạng mà!
Bất kể là bên phía trường mẫu giáo hay là bên khoa tiểu học, cả hai bên đều có một ngày hỗn loạn.
Mãi đến khi tan học, các lãnh đạo của trường mẫu giáo và khoa tiểu học vẫn luôn căng thẳng.
Họ sợ rằng lỡ như trong một phút bất cẩn, bọn trẻ lại khóc.
Đặc biệt là bên phía khoa tiểu học, hiệu trưởng đã chuẩn bị sẵn thuốc trợ tim tác dụng nhanh trong túi áo để dự phòng trường hợp khẩn cấp.
May thay sự an ủi của Tể Tể rất hiệu quả.
Khi xếp hàng tan trường, trường mẫu giáo và khoa tiểu học trông vẫn như thường lệ.
Các lãnh đạo nhà trường vỗ nhẹ vào lồng ngực và lau mồ hôi đi về, hiệu trưởng Lý vịn cái eo già lại chao ôi hai tiếng và gọi lấy hai thầy giáo đứng bên cạnh.
“Cái eo già này của tôi… phải đi bệnh viện thăm khám rồi, hai thầy một người đến dìu tôi, một người đi lái xe.”
Hai thầy giáo vội vàng gật đầu.
“Ôi!”
Hiệu trưởng Lý tự mình vác Tể Tể từ khoa tiểu học về lại trường mẫu giáo, ông ấy là người lập công của trường mẫu giáo đấy!
Còn Tể Tể bị vác về…
Tể Tể đã ngồi lên xe và đang kiểm tra tình hình của chú nhỏ Kế Nguyên Tu.
“Chú nhỏ, chú thế nào rồi?”
Kế Nguyên Tu xua tay, không lên tiếng.
Tể Tể càng lo lắng hơn.
“Chú nhỏ, chú thực sự vẫn ổn chứ?”
Kế Nguyên Tu gật đầu.
Tể Tể cau mày nhìn chằm chằm vào cậu ấy.
“Vậy tại sao chú nhỏ không nói gì cả?”
Kế Nguyên Tu: “…”
Kế Nguyên Tu chuyển động cổ họng nhưng cậu ấy vẫn khó mở lời do muốn để Tể Tể được yên tâm.
“Tể Tể, chú… không sao cả.”
Giọng nói khàn khàn kia khiến Tể Tể giật mình.
“Chú nhỏ, giọng của chú nhỏ bị sao vậy?”
Khuôn mặt nhỏ của Kế Nguyên Tu trắng bệch và đầy sợ hãi.
“Do dỗ đám trẻ kia đó.”
Tể Tể: “…”