Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1525:
Trời ạ!
Sao lại khóc lóc ầm ĩ nữa vậy?
Lại còn là những bé nhỏ như vậy…
Các lãnh đạo nhà trường chạy ra và ai nấy đều nhức đầu.
Khi đối mặt với các học sinh tiểu học, ngoài các bạn nhỏ lớp một và lớp hai ra thì hầu hết các giáo viên đều tỏ ra rất nghiêm túc.
Các lãnh đạo nhà trường càng hơn thế, ai nấy đều đứng thẳng người với vẻ mặt nghiêm túc.
Các bạn nhỏ mẫu giáo khóc lóc đi tới, bọn trẻ đã khóc cả chặng đường nên đã khóc mệt rồi.
Có nhiều bạn nhỏ thậm chí đã ngừng khóc.
Nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc của các giáo viên, phần lớn các bạn nhỏ mẫu giáo đã ngừng khóc lại òa khóc.
“Hu hu hu! Giáo viên tiểu học dữ quá! Con không muốn học tiểu học đâu!”
“Con muốn về trường mẫu giáo, giáo viên Vương của tụi con là tốt nhất và hiền nhất!”
“Con muốn tìm giáo viên Tưởng!”
“Con muốn giáo viên Tống… hu hu hu…”
…
Các giáo viên và lãnh đạo khoa tiểu học: “…”
Những bạn nhỏ mẫu giáo ở phía trước gào khóc muốn về trường mẫu giáo, còn những bạn nhỏ ở phía sau vẫn chưa nhìn thấy các giáo viên và lãnh đạo của khoa tiểu học còn đang gào khóc muốn tìm Tể Tể, muốn sờ rắn.
Cả sân trường của khoa tiểu học trở nên hỗn loạn.
Đừng thấy những bạn nhỏ trường mẫu giáo nhỏ bé nhưng đứa nào đứa đó cũng khóc rất lớn tiếng.
Đặc biệt là những bạn nhỏ mẫu giáo chạy ở đằng trước, toàn bộ suy sụp sau khi nhìn thấy các giáo viên tiểu học.
Chúng khóc đến xé ruột xé gan.
“Hu hu hu! Con không muốn học tiểu học!”
“Giáo viên tiểu học dữ quá!”
“Dữ hơn mẹ của con nữa!”
“Dữ hơn lúc cha của con giận dữ muốn đánh con nữa!”
“Ánh mắt thật đáng sợ!”
“Đáng sợ hơn cả con rắn của Tể Tể!”
…
Các giáo viên và lãnh đạo khoa tiểu học: “…”
Xong rồi!
Việc tuyển sinh của tháng chín năm sau sẽ khó làm lắm đây!
Tể Tể: “…”
Đầu của Tể Tể kêu lên ong ong bởi tiếng khóc.
Nhìn thấy các bạn mẫu giáo đang khóc lóc ầm ĩ, cô bé vốn muốn trở về trường mẫu giáo chợt không muốn về nữa.
Ồn quá!
Người này khóc lớn tiếng hơn người kia.
Thính lực của cô bé quá tốt nên cô bé cảm thấy đầu của mình như muốn vỡ tung.
Vì vậy Tể Tể hít sâu một hơi, giọng nói hùng hồn nhưng lại mang theo vẻ ngây ngô mềm mại của một đứa bé ba tuổi rưỡi.
“Đừng khóc nữa ~ đừng khóc nữa ~ bổn Tể Tể đang ở đây này!”
Các bạn nhỏ trường mẫu giáo ngay khi nghe được giọng nói của Tể Tể, tập thể hức hức một tiếng và ngừng khóc.
Có một số thậm chí còn dùng bàn tay nhỏ bé mập mạp của mình che miệng lại, rưng rưng nước mắt nhìn chằm chằm vào Tể Tể đang được Chu Tùng bế lên.
Tể Tể thở phào nhẹ nhõm, nhanh chóng nói tiếp.
“Những bạn hôm qua không xếp hàng được thì hôm nay xếp tiếp.
”
Các bạn nhỏ mẫu giáo vui mừng reo hò.
“Tể Tể thật tốt!”
“Tể Tể ơi, tớ thích cậu nhất!”
…
Nghe vậy, Tể Tể nở ra nụ cười ngây ngô.
Cô bé nhanh nhẹn tuột khỏi vòng tay của Chu Tùng, gãi ót và hơi lúng túng.
“Nhưng mà… có lẽ không gặp được rắn đâu.”
Các bạn nhỏ trường mẫu giáo còn chưa kịp lên tiếng thì hiệu trưởng Lý, giáo viên Tôn và mười giáo viên lẫn lãnh đạo mẫu giáo đồng loạt bất ngờ.
“Tể Tể, sao vậy?”
Các bạn nhỏ há to miệng, tập thể muốn khóc.
Tể Tể cứng họng, đảo mắt qua lại và liên tục nói dối.
“Con rắn… con rắn bị bệnh và được đưa đi… chữa trị rồi.”
Các bạn nhỏ kêu gào và khóc thét lên.
“Tể Tể, tớ muốn sờ rắn!”
“Tớ cũng muốn sờ rắn!”
…
Tể Tể vội vàng dỗ dành.
“Sờ, sờ, sờ! Sờ được tất! Không sờ được rắn thì có thể sờ con chuột lớn cùng rùa con!”
Các bạn nhỏ mẫu giáo gào khóc vừa nức nở vừa hỏi cô bé bằng giọng điệu ngây ngô.
“Thật không? Ở đâu? Con chuột lớn và rùa con có ngoan ngoãn như rắn không? Chúng có cắn người không?”
“Tể Tể ơi, bà nội của tớ nói rằng chuột thích trốn dưới ống cống nên chúng rất hôi và rất bẩn.”
“Đúng, đúng, đúng! Năm ngoái cha tớ đã bị rùa cắn đấy!”
…
Khi đang nói thì các bạn nhỏ lại muốn khóc nữa.
Tể Tể khí tụ đan điền, hét lớn bằng giọng nói ngây ngô.
“Rắn cũng cắn người đấy nhưng rắn của Tể Tể lại ngoan vô cùng!”
Đám bạn nhỏ: “…”
Hình như chuyện đúng là như vậy.
Tể Tể nói tiếp.
“Con chuột lớn đã được anh của Tể Tể dẫn ra ngoài rồi, còn rùa con… Tể Tể quên mất đã ném nó vào hồ ước nguyện nào rồi, Tể Tể phải tìm lại nhưng trễ nhất là ngày mai có thể cho các cậu thấy được chúng, các cậu thấy vậy có được không?”
Đám bạn nhỏ rất thất vọng.
Tể Tể hai tay chống nạnh và ngây ngô nói.
“Nếu không được thì thôi, đừng xem hay sờ vào cái gì nữa!”
Đám bạn nhỏ đồng loạt lắc đầu.
“Không không không! Tể Tể, ngày mai thì ngày mai vậy!”
“Đúng! Ngày mai, bọn tớ đều muốn xem và sờ vào con chuột lớn và rùa con!”
“Đừng là con chuột lớn dơ bẩn đấy! Nếu không tớ về nhà sẽ bị cha tớ đánh đít đó!”
…
Tể Tể trả lời từng người một.
Hiệu trưởng Lý, giáo viên Tôn và những người khác thở phào nhẹ nhõm.
Cuối cùng bọn trẻ cũng được xoa dịu rồi.
Tiếng khóc dần dần lắng xuống.
Các giáo viên và lãnh đạo của khoa tiểu học cũng thở phào nhẹ nhõm.
Cuối cùng cũng yên tĩnh rồi.
Đám nhỏ mẫu giáo khi khóc còn đáng sợ hơn cả đám học sinh tiểu học trong căn tin.
Có vài bạn nhỏ khóc đến thở không ra hơi, lỡ như chúng khóc đến xảy ra mệnh hệ gì thì làm sao giải thích với các phụ huynh đây?