Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1527:

Khi nghĩ đến khả năng khóc lóc của đám trẻ trường mẫu giáo thì Tể Tể cũng thấy đau đầu.

Vì vậy Tể Tể ôm lấy Kế Nguyên Tu, ngây ngô an ủi cậu ấy.

“Chú nhỏ đã vất vả rồi.”

Kế Nguyên Tu cũng ôm lấy Tể Tể, sợ cô bé sẽ chạy mất.

“Tể Tể, ngày mai cháu nhất định phải đến trường mẫu giáo cùng với chú nhỏ, nếu không…”

Tể Tể vội vàng gật đầu.

“Chắc chắn mà, chú nhỏ yên tâm đi.”

Lúc này Kế Nguyên Tu mới thấy yên tâm.

“Chú nhỏ ngủ một lát, Tể Tể coi chừng thời gian nhé, lát hồi chúng ta sẽ đến khoa tiểu học để đón anh ba và anh Lục Hoài của cháu.”

Tể Tể vỗ ngực: “Chú nhỏ yên tâm đi.”

Tể Tể sẽ không quên đi chuyện liên quan đến sự an toàn của hai người anh.

Kế Nguyên Tu ngủ một hồi rồi chợt mở to hai mắt.

Tể Tể tưởng cậu ấy cảm thấy khó chịu ở đâu nên cô bé vội vàng sờ trán của cậu ấy.

“Chú nhỏ, sao vậy?”

Kế Nguyên Tu nhìn chằm chằm vào Tể Tể rồi nhàn nhạt nói.

“Tể Tể, cháu đã nói với bọn trẻ mẫu giáo rằng ngày mai cháu dẫn chúng đi xem con chuột lớn và rùa con ư?”

Tể Tể: “…”

Được rồi!

Vừa nhìn thấy vẻ mặt của Tể Tể thì Kế Nguyên Tu biết rằng những gì đám trẻ mẫu giáo nói đều là thật.

Kế Nguyên Tu thở dài và hơi sầu não nhìn Tể Tể.

“Tể Tể à, con chuột lớn không phải đang đi theo anh Tư Lâm của cháu sao? Cháu tạm thời gọi nó về sao? Thế còn sự an toàn của anh Tư Lâm thì sao?”

Hiện giờ vẫn chưa biết rõ thực lực của kẻ địch, có yêu quái giúp đỡ bảo vệ người của nhà họ Hoắc chính là cách tốt nhất.

Tể Tể chột dạ lập tức không thấy áy náy nữa và bắt đầu cười khúc khích.

“Không sao, không sao, Tể Tể đã nói trước với các bạn nhỏ rồi, con chuột lớn đã bị anh trai của Tể Tể đưa đi, còn rùa con… Tể Tể sẽ tìm thử, chắc hẳn có thể tìm được nó.”

Kế Nguyên Tu: “Rùa con nào? Tại sao chú không biết?”

Tể Tể gãi trán, nhìn chú tài xế đang lái xe ở đằng trước, sau đó hạ thấp giọng giải thích với Kế Nguyên Tu.

“Nó vốn dĩ là một con quỷ trụi lông nhưng nó quá hư và có quá nhiều tâm tư nhỏ, sau đó nó đã đầu thai trở thành con ba ba nhỏ trong hồ ước nguyện.”

Kế Nguyên Tu: “…”

Một con quỷ trụi lông có nhiều tâm tư nhỏ lại chủ động đầu thai thành con ba ba nhỏ trong hồ ước nguyện sao?

Cậu ấy không tin!

Kế Nguyên Tu trở nên hơi lo lắng.

“Tể Tể, liệu nó có thừa cơ trả thù cháu không?”

Tể Tể không hiểu.

“Tại sao phải trả thù Tể Tể?”

Kế Nguyên Tu: “Bởi vì người bình thường sẽ không chọn đầu thai thành con ba ba nhỏ trong hồ ước nguyện.”

Tể Tể bó tay và ngây ngô giải thích.

“Đó là do nó tự lựa chọn, Thỏ Đen có thể làm chứng!”

Kế Nguyên Tu không dám tin vào điều đó.

“Bộ não nó úng nước à?”

Tể Tể lắc lư cái đầu nhỏ, chớp đôi mắt to long lanh và lắc đầu.

“Chú nhỏ, Tể Tể cũng không biết chuyện này.”

Khi hai chú cháu đang nói chuyện thì họ đã đến khoa tiểu học.

Nhưng hiện vẫn chưa đến giờ tan trường nên cả hai và chú tài xế cùng nhau chờ đợi trên xe.

Kế Nguyên Tu chợp mắt, Tể Tể tạo ra một kết giới nhỏ rồi triệu hồi sổ sinh tử và giếng Luân Hồi đến kiểm tra, sau đó xác định vị trí cụ thể của con ba ba nhỏ mà quỷ trụi lông đã đầu thai thành.

Cô bé sử dụng sổ sinh tử và giếng Luân Hồi, Minh Vương ngay lập tức cảm nhận được hành động này.

Thế là ông ấy lập tức liên lạc với con gái cưng của mình bằng thức hải.

“Tể Tể, có phải con đã gặp phải khó khăn gì không?”

Ngay khi nghe thấy giọng nói của cha Minh Vương thì Tể Tể lộ rõ vẻ vui mừng.

“Không, không có, Tể Tể chỉ là đang tìm người thôi. Cha ơi, cha khỏe không? Vẫn đang ở địa phủ à? Cha có muốn đến trần gian để chơi không?”

Minh Vương liếc nhìn đống tài liệu chất thành núi trên bàn, rồi nhìn đám nhân viên công tác ở Địa phủ đang xếp hàng đợi chữ ký của ông ấy, ông ấy cau chặt mày đến mức có thể kẹp chết con muỗi nhưng giọng nói lại vô cùng dịu dàng.

“Cha rất khỏe, Tể Tể đừng lo.”

“Cha có khá nhiều việc nên tạm thời không thể lên trần gian được, Tể Tể nhớ chăm sóc bản thân thật tốt.”

Tể Tể có chút lo lắng.

“Cha ơi, cha có cần Tể Tể làm việc cùng cha không?”

Minh Vương bật cười.

“Chữ viết ở địa phủ đang được cải cách, nó chia làm hai phiên bản cổ xưa và hiện đại, Tể Tể đã biết hết những chữ viết hiện đại rồi sao? Con bắt đầu học phiên âm rồi sao?”

Tể Tể: “…”

Phiên âm rất khó nên cô bé chưa học được cái gì cả.

“Tể Tể?”

Tể Tể vừa lên tiếng thì lập tức uất ức gọi cha bằng giọng điệu ngây ngô.

“Cha ơi, phiên âm khó quá, Tể Tể học… không nổi.”

Minh Vương bật cười ha hả.

“Không phải phiên âm quá khó đâu, mà là do Tể Tể hiện còn quá nhỏ, những đứa trẻ người thường ở trần gian đều bắt đầu học phiên âm khi sáu tuổi vào lớp một đấy.”

Tể Tể có lại được hy vọng.

“Thật ư?”

Minh Vương uể oải dựa vào ngai vàng rộng lớn, ngay cả khi sắc mặt còn trắng bệch hơn cả tờ giấy nhưng ánh mắt của ông ấy vẫn vô cùng dịu dàng cưng chiều.

“Cha có khi nào gạt Tể Tể đâu?”

Tể Tể có lại sự tự tin.

“Ừm! Vậy Tể Tể sẽ cố gắng học phiên âm thật tốt sau khi tròn sáu tuổi!”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free