Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1502:

Trên bàn tay nhỏ của cô bé dính đầy bụi bẩn.

Khi cô bé lau cho họ thì trên mặt của ba chú cháu đều rất “sạch sẽ”.

Kế Nguyên Tu: “…”

Hoắc Tư Thần và Lục Hoài: “…”

Ba chú cháu đưa mắt nhìn nhau, ai nấy đều lộ ra vẻ mặt hơi khó nói.

Kế Nguyên Tu bảo bản thân phải bình tĩnh, đừng để tâm đến nó.

Chung quy vì Tể Tể chỉ mới ba tuổi rưỡi và cô bé thật sự quan tâm đến họ.

Sau khi xong việc thì ngay lập tức về nhà.

Cậu ấy nhìn bộ quần áo ướt tí tách của mình và theo bản năng muốn gọi điện thoại.

Kết quả hai tay trống trơn.

Cậu ấy nghĩ lại thì ừm, điện thoại chắc hẳn cũng đã rơi xuống đài phun nước rồi.

May thay điện thoại chống nước, vớt lên lại vẫn có thể dùng được.

Kế Nguyên Tu lại bước vào đài phun nước để vớt điện thoại lên, sau khi lau khô điện thoại rồi thì cậu ấy gọi điện cho bà cụ Hoắc để báo cáo bình an trước, sau đó gửi định vị, chờ xe bên nhà cũ đến đón họ.

Bốn chú cháu đều ướt sũng từ đầu đến chân, khuôn mặt nhỏ cũng lấm lem.

Đặc biệt là Tể Tể, cô bé vừa đi vừa lau những giọt nước từ trên tóc chảy xuống.

Khuôn mặt mũm mĩm của cô bé trông như một con mèo nhỏ vậy.

Nhưng cô bé mũm mĩm, đôi mắt to tròn và cười tít mắt, khiến cho Kế Nguyên Tu, Hoắc Tư Thần và Lục Hoài nhìn đến cảm thấy rất tự hào.

Tể Tể như vậy cũng trông thật dễ thương!

Khi tài xế đến đón họ ở trước cổng khu dân cư thì tài xế cũng không dám tin vào mắt mình.

“Cậu chủ nhỏ, mọi người…”

Kế Nguyên Tu đang cầm chảo trông xấu hổ đến mức hai má hơi ửng đỏ.

“Bọn cháu… đã đi bơi.”

Hoắc Tư Thần: “Đúng vậy!”

Lục Hoài: “Vâng!”

Tể Tể đảo đôi mắt to nhìn họ rồi nghe theo số đông.

“Ừm!”

Vẻ mặt của chú tài xế thật khó diễn tả.

Nhưng chú tài xế không nói gì nhiều, lấy từ trong cốp xe ra những tấm thảm nhỏ và chăn nhỏ dự phòng cho bốn đứa trẻ quấn lại để tránh bị ốm.

Dù sao thì bây giờ trời cũng bắt đầu lạnh rồi.

Khi xe đến nhà cũ thì bà cụ Hoắc và Hoắc Trầm Vân đã từ đồn cảnh sát về nhà sau khi giải quyết xong mọi chuyện. Hoắc Trầm Vân đang ở phòng trên lầu nghe điện thoại, còn bà cụ Hoắc thì đang đợi ở phòng khách.

Khi nhìn thấy bốn đứa bé ướt sũng mở miệng thì trong mắt của bà cụ Hoắc tràn đầy vẻ kinh ngạc.

Không cần bà cụ Hoắc hỏi thì Tể Tể đã ngây ngô lên tiếng.

“Bà nội ơi, bọn cháu đã đi bơi sau khi xong việc ạ.”

Bà cụ Hoắc: “Hả?”

Hoắc Tư Thần: “Đúng vậy!”

Lục Hoài: “Vâng!”

Kế Nguyên Tu liếc ngang liếc dọc: “Mẹ ơi, con dẫn tụi nhỏ lên lầu tắm rửa thay quần áo.”

Bà cụ Hoắc thoạt nhìn vẻ mặt của con trai út thì khóe miệng của bà ấy khẽ co giật.

Sau khi Kế Nguyên Tu đặt chảo trở lại phòng bếp thì bà ấy cũng không hỏi thêm gì nữa, bảo họ lên lầu tắm rửa thay quần áo, sau đó bảo dì giúp việc chuẩn bị sẵn trà gừng để bọn nhỏ tắm xong xuống uống.

Bên kia, Hoắc Trầm Lệnh trong văn phòng bị người giấy nhỏ không biết chui vào từ đâu dính vào mặt.

Hoắc Trầm Lệnh cau mày, gỡ người giấy nhỏ dính trên mặt mình xuống.

Nhìn người giấy nhỏ, ông lập tức nghĩ đến Tể Tể.

“Tể Tể bảo mày đến à?”

Người giấy nhỏ không biết nói chuyện nên chỉ gật nhẹ bằng cái đầu giấy nhỏ mỏng.

Nó duỗi cái tay không có ngón tay ra, móc vào ống tay áo của ông và dẫn ông đi ra ngoài cửa.

Tuy Hoắc Trầm Lệnh không biết người giấy nhỏ muốn dẫn mình đi làm gì nhưng vì đây là người giấy nhỏ của Tể Tể nên ông biết chắc chắn có chuyện đã xảy ra.

Thế là ông gọi Hoắc Trầm Huy đi cùng.

Điểm đến là bãi đậu xe tầng hầm của một trung tâm mua sắm cách công ty mười cây số, cha Trương đang xách một túi hành lý lớn và vội vã lên xe.

Người giấy nhỏ nhảy cẫng lên, duỗi hai tay không có ngón tay ra chỉ vào xe của cha Trương. Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Lệnh hiểu ý, họ lập tức lái xe đi theo.

Hoắc Trầm Huy lái xe, còn Hoắc Trầm Lệnh thì gọi điện cho Giang Lâm.

“Giang Lâm, cậu lập tức cho người kiểm tra đoạn video giám sát ở quảng trường Kim Thái từ ba giờ đến sáu giờ chiều ngày hôm nay.”

“Vâng, ông chủ.”

Để đề phòng, Hoắc Trầm Lệnh lại gọi cho Trần Kiến Đào.

“Được, tôi hiểu rồi, tôi đang ở gần quảng trường Kim Thái, giờ tôi sẽ đến bãi đậu xe tầng hầm để xem xét kỹ càng.”

Thế là Hoắc Trầm Lệnh đã yên tâm.

Nếu thật sự có sự giúp đỡ của kẻ không phải người thì Trần Kiến Đào chắc hẳn có thể nhận ra được một số vấn đề khi ông ấy đến đó.

Sau đó tìm hiểu cội nguồn, còn bên phía ông thì đang theo dõi người đàn ông trong chiếc xe trước mặt. Khi tiến hành đồng bộ thì chắc chắn có thể bắt được kẻ đứng sau việc mưu tính những đứa trẻ nhà họ Hoắc.

Hoắc Tư Thần và Lục Hoài bị mưu tính không lập tức đi xuống lầu sau khi tắm xong, mà họ đến phòng của Tể Tể chờ đợi.

Khi Tể Tể tắm xong bước ra với mái tóc ướt nhẹp rối bù, Lục Hoài đã mang máy sấy tóc tới, còn Hoắc Tư Thần thì đang xếp ghế.

“Tể Tể, mau ngồi xuống đi.”

Tể Tể cười khúc khích: “Cảm ơn anh ba và anh Lục Hoài.”

Hoắc Tư Thần và Lục Hoài cũng cười.

Anh trai chăm sóc em gái là điều đương nhiên.

Kế Nguyên Tu cũng đi tới, sau khi Tể Tể sấy khô tóc thì một chú nhỏ và hai anh trai cứ vây quanh cô bé, lúc này họ mới miễn cưỡng buộc tóc của Tể Tể lại một cách lộn xộn bằng những cái dây cột tóc.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free