Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1518:
Dù gì đây cũng là sự cố gắng lớn nhất của họ để không có cọng tóc nào che mắt của Tể Tể.
Bà cụ Hoắc thấy vậy, khóe miệng co giật rồi vội vàng kéo lấy Tể Tể để buộc tóc lại, rồi bà ấy đuổi ba thằng nhóc đi ăn cơm.
Thời gian trôi qua rất nhanh, chớp mắt một cái đã hết một đêm.
Gió đêm tĩnh lặng, không khí lạnh bất giác lan tràn khắp thủ đô và thổi thẳng về phía nam.
Khoảng hơn sáu giờ sáng hôm sau, Tể Tể thức dậy và vô cùng phấn khích.
Hôm nay cô bé sẽ đến lớp của anh ba và anh Lục Hoài để học.
Sau khi tự mình rửa mặt xong, Tể Tể lại chạy về đánh thức Hoắc Tư Thần và Lục Hoài vẫn đang ngủ khò khò.
“Anh ba, anh Lục Hoài, đi học thôi!”
Hoắc Tư Thần và Lục Hoài bốn mắt nhìn nhau ngơ ngác: “…”
Tể Tể: “Anh ba, anh Lục Hoài, mau dậy đi, trời đã sáng rồi, hôm nay Tể Tể sẽ đi học với các anh đấy!”
Cho dù Hoắc Tư Thần và Lục Hoài có buồn ngủ đến mấy thì Tể Tể đã tỉnh rồi, nếu họ ngủ tiếp, lỡ như Tể Tể chạy khắp nơi chơi đùa thì phải làm sao đây?
Họ phải trông chừng cô bé.
Gần đây trong nhà đã xảy ra rất nhiều chuyện, họ với tư cách là anh trai thì phải chăm sóc em gái thật cẩn thận.
Đưa một trẻ mẫu giáo đến lớp ba đã là một việc rất đặc biệt rồi nên bà cụ Hoắc bảo Kế Nguyên Tu vẫn đến trường mẫu giáo để điểm danh.
Kế Nguyên Tu nghĩ đến những bạn nhỏ khóc bù lu bù loa hai ngày nay ở trường mẫu giáo thì cậu ấy bắt đầu cảm thấy chán nản dù vẫn chưa ra khỏi nhà.
Cậu ấy có linh cảm rằng trường mẫu giáo hôm nay sẽ rất náo nhiệt.
Và tất nhiên, lớp ba tám ở khoa tiểu học ngày hôm nay sẽ càng náo nhiệt hơn.
****
Mặc dù Hoắc Trầm Lệnh đã báo trước với Chu Tùng nhưng Chu Tùng vẫn còn hơi lo.
Chung quy vì người cha nào cũng thấy con gái nhà mình vừa ngoan ngoãn vừa dễ thương, đáng yêu vô cùng cực mà.
Lỡ như Minh Tể Tể không nghe lời và ầm ĩ đủ kiểu trong giờ học thì điều đó sẽ khiến chương trình học của cả lớp bị trì hoãn.
Vì vậy chưa đến bảy giờ rưỡi thì Chu Tùng đã đến phòng học chờ đợi.
Ba anh em Tể Tể là những người đến sớm nhất.
Hoắc Tư Thần và Lục Hoài: “Chào thầy Chu.”
Tể Tể bắt chước theo và gọi bằng giọng nói ngây ngô.
“Chào thầy Chu~”
Giọng nói ngọt ngào đến mức khiến Chu Tùng vô thức nở ra nụ cười dịu dàng.
“Tể Tể tới rồi à, em có biết hôm nay mình phải làm gì không?”
Tể Tể cười tít mắt gật đầu.
“Dạ biết, em đến để bảo vệ anh ba và anh Lục Hoài.”
Chu Tùng sững sờ, dở khóc dở cười.
Một em bé như này mà bảo vệ hai anh trai lớp ba à?
Tuy thầy ấy không biết tại sao Hoắc Trầm Lệnh kiên quyết muốn cho Minh Tể Tể đến đây, nhưng Hoắc Trầm Lệnh liên tục nói rằng sẽ không làm chậm trễ tiến độ học tập của cả lớp, thậm chí hiệu trưởng cũng tự mình đến tìm thầy ấy nên thầy ấy sao có thể từ chối được?
Suy cho cùng thì có tiền mới là cha mà!
Tể Tể thấy Chu Tùng có chút lo lắng nên cô bé lập tức nghĩ tới điều gì đó rồi lại nói.
“Thầy Chu đừng lo, Tể Tể sẽ rất ngoan và không quấy rầy việc học tập của các anh chị đâu ạ.”
Chu Tùng kinh ngạc.
“Thật ư?”
Tể Tể gật đầu: “Thật ạ!”
Chu Tùng đương nhiên là không tin nhưng cô bé đã nói như vậy thì thầy ấy có thể làm được gì chứ?
Đến khi vào giờ học, Chu Tùng vốn không tin lập tức sửng sốt.
Cô bé ngồi ở chỗ trong cùng dựa vào tường, bên cạnh là Hoắc Tư Thần và Lục Hoài, do cô bé thấp nhỏ nên Chu Tùng đã chuẩn bị cho cô bé một chiếc ghế nhỏ.
Chỉ cần cô bé im lặng thì các học sinh phía sau sẽ không cố tình đứng lên nhìn, đoán rằng không ai có thể phát hiện ra cô bé.
Chẳng mấy chốc, các học sinh trong lớp lần lượt bước vào.
Nhưng không ai phát hiện ra sự tồn tại của cô bé.
Chu Tùng càng kinh ngạc hơn.
Cô bé quả thật rất ngoan.
Trong giờ học, Chu Tùng lại càng khó tin hơn.
Cô bé ngoan ngoãn yên lặng như người vô hình vậy, cô bé không phát ra bất kỳ âm thanh nào.
Chu Tùng: “…”
Thật xấu hổ.
Tể Tể khiến Chu Tùng thấy xấu hổ đang ngồi trên chiếc ghế nhỏ, tựa đầu vào tường ngồi ngoan ngoãn.
Ngồi một hồi thì Tể Tể ngủ thiếp đi.
Nhưng vì sợ tiếng ngáy của mình sẽ làm phiền các anh chị học hành nên cô bé thậm chí đã lập ra một kết giới nhỏ để âm thanh của mình không truyền ra ngoài.
Và tất nhiên, cũng để mình được ngủ ngon giấc nên cô bé không cho âm thanh bên ngoài lọt vào.
Vì vậy suốt buổi sáng, Tể Tể không nhúc nhích hay phát ra bất kỳ âm thanh nào.
Ngược lại, Hoắc Tư Thần và Lục Hoài thỉnh thoảng cứ nhìn cô bé.
Sau khi phát hiện cô bé đã ngủ thiếp đi thì hai anh em mỉm cười cưng chiều rồi mới chăm chú nghe giảng.
Mãi đến buổi trưa, Tể Tể vẫn chưa tỉnh dậy.
Sau khi tan lớp, Hoắc Tư Thần và Lục Hoài mới bắt đầu thấy lo lắng.
“Tể Tể?”
“Tể Tể?”
Trong lớp có người bạn nhỏ gọi họ.
“Tư Thần, Lục Hoài, đi thôi, chúng ta xuống căn tin ăn cơm!”
Hoắc Tư Thần: “Các cậu đi trước đi, tớ gọi em tớ đã.”
Người bạn nhỏ: “Ai cơ? Em gái của cậu ư? Không phải đang ở trường mẫu giáo sao?”
Trương Dương từ phía sau đi tới với đôi mắt thâm quầng, rõ ràng là ngủ không được ngon giấc.