Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1516:
Không!
Nói chính xác hơn là đặc biệt kỳ dị.
Cậu ấy nhìn Tể Tể rồi lại nhìn Hoắc Tư Thần và Lục Hoài.
“Mọi người…”
Hoắc Tư Thần cười khúc khích: “Bọn tớ đến để giúp cậu đấy.”
Lục Hoài: “Tất cả đều là công lao của Tể Tể, bọn tớ chỉ phụ trách dẫn đường đến tìm cậu.”
Trương Dương nuốt nước bọt.
“Vậy Tể Tể…”
Giọng nói ngây ngô của Tể Tể vô cùng mềm mại.
“Tể Tể đang giúp cha và các cô bác chú thím giảm bớt khối lượng công việc.”
Trương Dương: “…”
Cậu ấy không hiểu.
Nhưng do hôm nay đã suy sụp bởi cuộc phiêu lưu nhảy lầu nhiều lần nên Trương Dương không dám tùy tiện hỏi Tể Tể.
Đầu óc của cậu ấy hỗn loạn, sau khi Trương Phán Nam tỉnh dậy thì hai anh em được Lục Hoài căn dặn rằng không được nói chuyện đã xảy ra trong ngày hôm nay cho người khác biết.
Sau khi nhận được lời bảo đảm của họ thì ba anh em Tể Tể đã đưa họ về nhà.
Khi hai vợ chồng cha Trương nhìn thấy con trai và con gái của mình có vẻ có mối quan hệ rất tốt với ba đứa trẻ nhà họ Hoắc thì lập tức thay đổi thái độ với hai anh em.
Họ lại muốn giữ ba anh em nhà họ Hoắc ở lại dùng bữa nhưng cuối cùng đã bị từ chối.
Tể Tể nhìn cha Trương rồi cảnh cáo ông ta bằng giọng nói ngây ngô.
“Sau này không được phép đánh anh Trương Dương và chị Phán Nam nữa, nếu không…”
Hoắc Tư Thần: “Cháu sẽ bảo cha cháu đến tìm chú!”
Lục Hoài: “Cha của cháu cũng sẽ đến tìm chú!”
Vợ chồng cha Trương cúi người gật đầu và một lần nữa đảm bảo rằng chắc chắn sẽ không ra tay với hai đứa trẻ nữa, họ suýt chút còn phải thề thốt luôn.
Sau khi giải quyết xong sự việc, ba anh em Tể Tể chào tạm biệt anh em Trương Dương rồi mới đi về.
Sau đó…
Sau khi ba đứa nhỏ xuống lầu, do thang máy ở trong nhà nên ba đứa nhỏ không tìm được đường đi.
Tể Tể: “Chú nhỏ đâu rồi?”
Hoắc Tư Thần: “Chẳng phải chú nhỏ đang đợi chúng ta sao?”
Lục Hoài: “Liệu chú nhỏ có phải có việc đột xuất như đi vệ sinh không?”
Tể Tể: “Không đâu! Chú nhỏ có thể không cần đi vệ sinh mà!”
Hoắc Tư Thần và Lục Hoài: “Vậy…”
Ba anh em đưa mắt nhìn nhau, sau đó có được một kết luận.
Họ đã lạc đường rồi.
Tể Tể vỗ vào cái đầu nhỏ.
“Không sao, bây giờ Tể Tể rất mạnh, để Tể Tể tìm cho.”
Hoắc Tư Thần và Lục Hoài gật đầu, lúng túng chờ đợi.
Tầm nhìn của Tể Tể xuyên suốt cả tòa nhà, sau đó phát hiện chú nhỏ đang ở phía bên kia của tòa nhà.
“Chú nhỏ ở bên kia.”
Sau khi xác định được vị trí của chú nhỏ, các camera giám sát ở xung quanh vẫn bị cô bé che lại, Tể Tể một tay nắm lấy Hoắc Tư Thần, tay còn lại nắm lấy Lục Hoài, vụt một tiếng dẫn hai người anh đi xuyên tường rồi đến ngay trước mặt Kế Nguyên Tu trong chớp mắt.
Nhưng việc dừng lại không được ổn định cho lắm, tốc độ quá nhanh, một phát lao thẳng vào bụi xanh bên cạnh Kế Nguyên Tu.
Hoắc Tư Thần và Lục Hoài bị té bay ra ngoài, cắm mặt vào trong đài phun nước phía trước.
Kế Nguyên Tu: “…”
Kế Nguyên Tu vội vàng cầm chảo đi đến vớt người lên.
Tể Tể sột soạt bò dậy khỏi bụi xanh, trên đầu có dính hai ba chiếc lá cũng đi theo đến vớt anh trai trong đài phun nước.
“Anh ba, anh Lục Hoài, Tể Tể kéo các anh lên.”
Kết quả do quá nóng vội, Tể Tể không thấy dưới chân mình đã đạp phải một hòn đá nhỏ.
Cơ thể nhỏ nhắn mũm mĩm ngã nhào vào lưng Kế Nguyên Tu, thế là lực va chạm đã trực tiếp đẩy Kế Nguyên Tu xuống đài phun nước.
Kế Nguyên Tu vừa tóm được Lục Hoài tay chân luống cuống bò dậy sau khi uống hai ngụm nước ở đài phun nước lên.
Sau khi bị tông xuống hồ, cái chảo trong tay lại vô tình đập một tiếng coong lên đầu của Hoắc Tư Thần vừa trồi lên ở bên cạnh.
Lực không mạnh nhưng tiếng lại không hề nhỏ.
Đầu của Hoắc Tư Thần kêu lên ông ong.
Tể Tể: “…”
Kế Nguyên Tu: “…”
Lục Hoài: “…”
****
Tể Tể hơi lúng túng.
Cô bé dùng bàn tay nhỏ mập bịt hai tai lại, sau đó nhảy xuống đài phun nước cái bõm, ném chú nhỏ, anh ba và anh Lục Hoài ra khỏi đài phun nước bằng tốc độ nhanh nhất.
Còn bản thân thì hì hục trèo lên thành đài phun nước.
Kế Nguyên Tu, cả con rồng đã hoàn toàn mất dáng theo bản năng đưa tay kéo cô bé lên, cậu ấy vẫn không quên cầm chiếc chảo của mình lên, thế là bốn chú cháu đều đã lên bờ rồi.
Kế Nguyên Tu: “…”
Với tư cách là Tổ Linh của Huyền Môn, một con rồng gần hai ngàn tuổi, cậu ấy luôn cao quý, tao nhã và vượt ngoài thế tục ngồi phịch xuống đất nghi ngờ cuộc sống của rồng.
Tể Tể áy náy sờ mũi, vội vàng kiểm tra tình hình sức khỏe của các anh.
Vẫn ổn, vẫn ổn, thể chất của các anh đều rất tốt và không có vấn đề to tát gì cả.
Tể Tể khoanh tay đứng dậy khỏi mặt đất rồi xin lỗi các anh và chú nhỏ.
“Chú nhỏ, anh ba, anh Lục Hoài, thật xin lỗi, tất cả là do Tể Tể không tốt.”
Ba chú cháu: “…”
Họ đâu nào nỡ trách Tể Tể chứ.
Kế Nguyên Tu ôm lấy cái chảo: “Không phải lỗi của Tể Tể, do chú nhỏ không đứng vững.”
Hoắc Tư Thần sờ vào cái đầu bị cái chảo đập trúng, cùng Lục Hoài đồng thanh nói.
“Do trọng tâm của anh không vững, không liên quan gì đến Tể Tể cả, Tể Tể rất giỏi!”
Tể Tể cười hề hề rồi giúp chú nhỏ và hai anh lau đi nước trên mặt dù tóc của mình vẫn còn ướt nhẹp.