Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1515:
Đôi mắt của Trương Dương chuyển động với vẻ chết lặng, như thể bị kích thích bởi lời nói của La Tiến nên cậu ấy theo bản năng nói.
“La Tiến, cậu muốn tớ nhảy lầu đến vậy sao?”
La Tiến theo bản năng trả lời.
“Tất nhiên, nếu cậu nhảy lầu thì cha nói nhà tớ có thể lấy được ba triệu, như vậy thì ông ấy có thể trả hết những nợ nần bên ngoài và có thể đưa tớ ra nước ngoài du lịch.”
Trương Dương chỉ mới chín tuổi nhưng do hoàn cảnh gia đình nên cậu ấy từ nhỏ đã trưởng thành và hiểu chuyện hơn những đứa trẻ chín tuổi bình thường rất nhiều.
Sau khi nghe lời giải thích của La Tiến, Trương Dương không dám tin được.
“Cho nên cậu mới luôn nói với tớ rằng nếu thực sự không thể sống được nữa thì tự tử cho xong phải không?”
La Tiến chợt đứng thẳng người và nghiêng đầu nhìn về phía Trương Dương đang nói.
Nhưng vì Tể Tể đã lập kết giới nên La Tiến căn bản không thể nhìn thấy được họ.
La Tiến sợ đến khuôn mặt nhỏ trắng bệch.
“Ai? Ai đang nói chuyện?”
Trương Dương vừa giận vừa tức, giận dữ gầm thét.
“La Tiến, chúng ta là bạn tốt của nhau, tại sao cậu lại đối xử với tớ như vậy?”
La Tiến không thấy được người nhưng có thể nghe thấy tiếng nói chuyện.
Cậu ta tưởng rằng mình đã bỏ lỡ cảnh Trương Dương nhảy lầu khi mình đi vệ sinh trước đó, giờ Trương Dương đã chết rồi cho nên biến thành quỷ đến tìm mình.
La Tiến sợ đến khóc òa.
“Trương Dương, Trương Dương ơi, cậu đừng đến tìm tớ… tớ… tớ chỉ muốn cha có thể đưa tớ đi du lịch nước ngoài thôi, không phải tớ đẩy cậu đâu, đó là do bản thân cậu không muốn sống nữa.”
Trương Dương giận đến muốn đánh người, Tể Tể nhanh chóng nắm lấy tay của cậu ấy.
“Anh Trương Dương đừng đánh anh ta, anh ta có lòng dạ xấu, quả báo đã ở trên người anh ta rồi.”
Trương Dương không hiểu.
“Quả báo gì?”
Tể Tể ngây ngô giải thích.
“Trong đầu của cha anh ta đã có thứ gì đó nên cùng lắm chỉ còn sống được ba tháng thôi.”
Trương Dương: “…”
La Tiến đã sợ đã ngồi phịch xuống đất, hoàn toàn không nghe thấy những gì Tể Tể nói, cậu ta suy sụp hét lớn.
“Cha ơi, mẹ ơi! Cứu con! Có quỷ!”
“Hu hu hu… Cha ơi! Mẹ ơi! Cứu con!”
…
Cha La và mẹ La nhanh chóng xông vào.
Họ hết hồn khi thấy con trai ngồi phịch xuống đất, mặt đất ẩm ướt và có mùi nước tiểu khai thối.
“Tiểu Tiến, sao vậy?”
“Tiểu Tiến, con đừng làm cha sợ!”
Khi La Tiến nhìn thấy cha mẹ đi vào thì cậu ta suy sụp òa khóc.
Cậu ta vừa khóc vừa lắp bắp nói.
“Cha ơi… mẹ ơi… hu hu hu… Trương Dương… Trương Dương nhảy lầu rồi biến thành quỷ đến tìm con… hu hu hu… cha ơi! Con sợ quá!”
Cha La và mẹ La: “…”
Mẹ La ôm lấy La Tiến, còn cha La thì lập tức đi tới chỗ kính viễn vọng.
Tể Tể đảo đôi mắt to, bàn tay nhỏ mập gõ nhẹ về phía sân thượng đối diện.
Bóng người của cô bé và Trương Dương lập tức biến mất.
Cha La vỗ đùi, vô cùng phấn khích.
“Tuyệt vời! Cuối cùng cũng chết rồi! Ba triệu, sắp có ba triệu rồi! Ha ha ha… ha ha ha…”
Cha La vừa cười lớn vừa nhanh chóng quay người đi ra ngoài.
“Cha sẽ tìm người đi lấy tiền! Sau đó gia đình chúng ta sẽ ra nước ngoài vui chơi thỏa thích!”
Dứt lời, cha La đã lao vào thang máy.
Tể Tể nhìn thấy, cô bé sờ vào túi quần rồi lấy ra một người giấy nhỏ, cô bé sờ vào đầu của người giấy nhỏ, người giấy nhỏ dùng hai tay ôm lấy ngón tay của cô bé rồi thân mật cạ vào.
Tể Tể ngây ngô căn dặn nó.
“Đi theo ông ta, sau đó đi tìm cha nuôi trần gian của Tể Tể nhé!”
Người giấy nhỏ cúi người gật đầu, lon ton nhảy xuống đất rồi đi theo cha La vào thang máy, lặng lẽ bám vào gót giày sau của ông ta.
Tể Tể thấy vậy thì cười tít mắt.
La Tiến bị đả kích nên đã ngất đi.
Mẹ La giật mình, mau chóng gọi cho 120.
Tể Tể cùng anh Trương Dương luôn ở bên cạnh quan sát, ngăn cản anh Trương Dương đang muốn đánh người.
Sau khi thấy cha La đi ra ngoài thì trận tử khí cố chấp trên đỉnh đầu Trương Dương đã hoàn toàn biến mất.
Không còn kẻ thúc đẩy từ đằng sau nữa, anh Trương Dương đã an toàn rồi.
Tể Tể nở ra một nụ cười ngây ngô dễ thương, kéo Trương Dương trở lại sân thượng của tòa nhà đối diện và tiện thể xóa bỏ kết giới.
Hoắc Tư Thần và hai bạn nhỏ khác đều ở đây nhưng bạn nhỏ Trương Phán Nam đã ngất đi.
Tể Tể nắm lấy tay Trương Dương đi đến trước mặt hai người anh của mình.
Tể Tể liếc nhìn chị gái nhỏ đã ngất đi, sau khi xác định đối phương không có nguy hiểm về tính mạng thì cô bé không nhúng tay vào.
“Anh ba, anh Lục Hoài, mọi chuyện đã giải quyết xong rồi.”
Hoắc Tư Thần vội vàng nhìn Trương Dương có sắc mặt trắng bệch và hai mắt đỏ ngầu.
“Trương Dương, cậu còn muốn nhảy nữa không? Hoặc là tự tử bằng phương thức khác?”
Con ngươi của Trương Dương co rút lại, quá trình bị Tể Tể dắt tay nhảy xuống dưới đáng sợ đến mức vẫn còn rành rành ngay trước mắt, cậu ấy vội vàng lắc đầu.
“Không! Tớ sẽ không làm vậy nữa đâu!”
Lục Hoài: “Thật không?”
Trương Dương gật đầu như giã tỏi.
“Thật! Thật hơn cả vàng!”
Hoắc Tư Thần và Lục Hoài đồng thời thở phào nhẹ nhõm.
“Đúng thế! Còn sống tốt biết bao, tại sao phải nghĩ quẩn muốn lập tức đến địa phủ điểm danh đến vậy chứ?”
Trương Dương muộn màng nhận ra những gì mình đã trải qua trong ngày hôm nay đặc biệt huyền ảo.