Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1512:

“Hai anh là…”

Hoắc Tư Thần và Lục Hoài đồng thời nói.

“Bọn anh là bạn cùng lớp của anh trai em và bọn anh cũng đến tìm anh trai của em.”

Trương Phán Nam nhớ đến người anh đã chạy ra ngoài, cô bé vội vàng ngẩng đầu lên nhìn trời, theo bản năng nhìn vào một góc nào đó ở sân thượng nhưng không thấy ai cả.

Lục Hoài thấy vậy thì chỉ về phía bên kia.

“Anh trai của em đang nói chuyện với em gái của bọn anh ở đằng kia.”

Trương Phán Nam sửng sốt, nhanh chóng nhìn sang, con ngươi lập tức mở to và há hốc miệng.

Ngay khi cô bé vừa định chạy qua đó thì Hoắc Tư Thần và Lục Hoài mỗi người nắm lấy hai bên tay của cô bé.

“Đừng lo, Tể Tể sẽ không cho anh trai của em gặp phải chuyện bất trắc đâu.”

Trương Phán Nam lo lắng giậm chân.

“Không phải anh trai của em mà là em gái nhỏ kia kìa, em ấy ngồi ở chỗ quá nguy hiểm, em ấy sẽ té xuống đó!”

Tể Tể nghe thấy vậy thì ngây ngô an ủi cô bé.

“Không, không đâu, chị yên tâm, Tể Tể sẽ không rớt xuống dưới đâu.”

Trương Phán Nam: “…”

Trương Dương đang leo được một nửa thì đột nhiên phát hiện có thêm một em gái nhỏ khoảng ba bốn tuổi ở hàng rào xi măng của sân thượng, cậu ấy cũng hoang mang.

Trương Dương nước mắt giàn giụa, một bên mặt thậm chí còn có dấu tay năm ngón.

Cậu ấy ngẩng lên ngơ ngác nhìn Tể Tể, đầy vẻ khó tin.

“Em…”

Tể Tể nở ra nụ cười đáng yêu, giọng nói ngây ngô vô cùng mềm mại.

“Anh Trương Dương, em tên là Minh Tể Tể.”

Trương Dương càng hoang mang hơn.

“Em… biết anh sao?”

Tể Tể cười híp mắt gật đầu, ngồi trên sân thượng và nhàn nhã đung đưa đôi chân nhỏ mập của mình.

“Lúc trước không biết, còn bây giờ thì biết rồi~”

Dứt lời, cô bé lại nói tiếp.

“Nhưng anh ba và anh Lục Hoài của Tể Tể đều biết anh Trương Dương đấy.”

Trương Dương lau nước mắt và khịt mũi.

Do bị nghẹt mũi nên giọng nói hơi ồm ồm.

“Lục Hoài? Anh ba? Em là em gái của Hoắc Tư Thần và Lục Hoài sao?”

Tể Tể nở nụ cười ngây ngô.

“Đúng vậy~”

Khi thấy cô bé đang đung đưa đôi chân nhỏ mập thì Trương Dương giật mình.

Dường như vào lúc này cậu ấy mới bất thình lình nhớ ra điều gì đó, cậu ấy vô thức nhanh chóng leo lên vài bước, sau đó chính xác nắm lấy bàn tay nhỏ mập của Tể Tể.

Cậu ấy lắp ba lắp bắp nói.

“Em… em đừng… đừng nhúc nhích.”

Lần này đến lượt Tể Tể bối rối.

“Ơ?”

Nửa người trên của Trương Dương đã ở trên bức tường rào xi măng của sân thượng, vừa cúi đầu xuống là có thể nhìn thấy độ cao hơn ba mươi tầng bên dưới.

Cổ họng của cậu ấy chuyển động, sắc mặt trắng bệch.

Cậu ấy rõ ràng rất sợ.

Tể Tể thấy vậy thì vội vàng an ủi cậu ấy.

“Anh Trương đừng sợ, có Tể Tể ở đây.”

Trương Dương thấy Tể Tể muốn đứng dậy thì khuôn mặt nhỏ càng tái nhợt hơn.

Trương Phán Nam đứng cách đó không xa thấy vậy cũng sợ hãi hét lên.

“Anh ơi, em gái nhỏ, cẩn thận!”

Trương Dương vội quay đầu lại nhìn, lúc này mới phát hiện em gái Nam Nam không biết đã đến đây từ lúc nào, đồng thời còn có cả bạn cùng lớp Hoắc Tư Thần và Lục Hoài.

Khi nhìn thấy Hoắc Tư Thần và Lục Hoài thì Trương Dương bỗng nhiên nắm chặt hai tay, nhanh chóng cúi đầu xuống, muốn giấu đi khuôn mặt đầy vẻ tự ti và xấu hổ của mình.

Đó toàn là người của nhà họ Hoắc, còn cậu ấy… chỉ là đứa con ghẻ của cha mà thôi.

Nỗi tuyệt vọng đã biến mất sau khi nhìn thấy Tể Tể lại một lần nữa dâng trào, thậm chí còn nặng hơn khi nhìn thấy vết tát trên mặt em gái Nam Nam.

Cậu ấy lại khiến em gái bị liên lụy rồi!

Chắc chắn là mẹ kế đã tát em gái, còn cha thì chắc chắn đã nói với em gái rằng nếu không tìm được cậu thì đừng trở về!

Trương Dương bỗng nhiên nắm chặt tay của Tể Tể, nhanh chóng leo lên thêm vài bước và đã đến tường rào xi măng của sân thượng giống như Tể Tể.

Nhưng Tể Tể ngồi, còn cậu ấy thì đứng.

Trước đó cậu ấy còn sợ hãi, nhưng mọi sự uất ức hiện giờ đều dâng trào trong lòng, Trương Dương chợt phát hiện độ cao này cũng không tệ.

Nếu nhảy xuống thì chắc chắn không thể nào còn sống được nữa.

Cậu ấy có thể chết một cách sạch sẽ.

Nếu cậu ấy chết đi, cha sẽ không còn đứa con ghẻ này nữa, mẹ kế sẽ không luôn miệng nói rằng tất cả tiền bạc đều bị cậu ấy ăn hết mỗi khi nhìn thấy cậu ấy, còn em gái cũng sẽ không còn bị đánh và bị đuổi ra ngoài tìm cậu ấy nữa.

“Anh Trương Dương?”

Trương Dương chớp mắt, nước mắt lại chảy xuống.

Tể Tể cũng đứng lên nhẹ nhàng ôm lấy cậu ấy.

“Anh Trương Dương đừng khóc, mọi chuyện sẽ ổn thôi.”

Trương Dương không lên tiếng mà chỉ là nhẹ nhàng đẩy Tể Tể ra.

Cậu ấy lau nước mắt trên mặt rồi mỉm cười với Tể Tể.

Nụ cười thật xấu xí, dù sao cậu ấy vẫn là một đứa trẻ chín tuổi, căn bản không biết che giấu cảm xúc của mình.

“Tể Tể, anh Trương Dương không sao đâu, em mau đi xuống đi, anh Trương Dương muốn một mình đứng ở đây một lát.”

Tể Tể không tin.

Anh Trương Dương rõ ràng là muốn nhảy lầu.

Tử khí trên người cậu ấy vẫn đang không ngừng tăng lên.

Tể Tể ngây ngô hỏi cậu ấy.

“Anh Trương Dương, có phải anh muốn nhảy từ chỗ này xuống dưới không?”

Trương Dương sững sờ trước sự thẳng thắn của Tể Tể.

Trương Phán Nam nghe thấy vậy thì sợ ngây người.

Sau đó hét lớn.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free