Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1513:

“Anh ơi!”

Trương Dương nghe thấy tiếng thì định thần lại.

Cậu ấy mím môi, giọng nói mang theo tiếng nức nở.

“Nam Nam, xin lỗi, anh lại hại em bị đánh rồi.”

Trương Phán Nam lắc đầu, cô bé còn định nói thêm gì nữa nhưng Lục Hoài đã nhanh chóng bịt miệng của cô bé lại.

“Đừng nói nữa, em sẽ kích động đến cậu ấy đấy.”

Hoắc Tư Thần cũng vô cùng sợ hãi, nhưng thấy Tể Tể ngồi vững vàng ở đó, cậu lại nghĩ rằng sự việc hẳn không nghiêm trọng lắm.

Tể Tể là công chúa nhỏ của địa phủ mà.

Ngay cả Diêm Vương cũng không thể cướp được Tể Tể, đúng không?

Trương Phán Nam không dám nói nữa, muốn tìm người giúp đỡ nhưng phát hiện chỉ có hai cậu bé Lục Hoài và Hoắc Tư Thần không lớn hơn mình bao nhiêu.

Cô bé lo lắng đến bật khóc.

Trương Dương nắm lấy tay của Tể Tể và cũng khóc dữ dội.

Nhưng càng như vậy thì cậu ấy càng tuyệt vọng.

Họ cũng còn quá nhỏ.

Ngoài việc có thể lựa chọn cái chết ra thì hình như họ không còn lựa chọn nào khác.

Tể Tể ngước đầu lên nhìn Trương Dương đang nước mắt rơi lã chã, khóc đến cả người run rẩy, cô bé hỏi cậu ấy bằng giọng nói êm ái.

“Anh Trương Dương, anh có muốn thử cảm giác tử vong không?”

Trương Dương dùng ống tay áo lau nước mắt, ánh mắt vô cùng kiên định.

“Muốn!”

Nếu cậu ấy chết đi thì trong nhà sẽ không còn đứa con ghẻ gai mắt như cậu ấy nữa.

Tể Tể gật đầu.

“Vậy anh Trương Dương, chúng ta nhảy thôi!”

Trương Dương theo bản năng gật đầu nhưng cũng kịp thời phản ứng lại.

“Chúng ta?”

Tể Tể cười híp mắt gật đầu.

“Đúng vậy ~ Chúng ta sẽ nhảy cùng nhau~”

Trương Dương: “…”

Trương Dương không thể hiểu được.

“Tể Tể, tại sao em phải nhảy?”

Ở trong lớp, Hoắc Tư Thần và Lục Hoài luôn rất tự hào khi nhắc đến em gái Tể Tể, nghe nói cha của Tể Tể cũng rất thích cô bé.

Đôi mắt đen láy của Tể Tể vừa to vừa sáng, giống như ngôi sao lúc nửa đêm, vô cùng sáng ngời rực rỡ.

“Tể Tể sợ anh Trương Dương nhảy đến nửa chừng thì sợ hãi nên Tể Tể sẽ nhảy cùng, đến lúc đó có thể an ủi anh Trương Dương.”

Trương Dương: “…”

Thấy Trương Dương ngơ ngác nhìn mình, Tể Tể nhìn tình hình bên dưới tầng 32 rồi lại quay đầu sang ngây ngô hỏi cậu ấy.

“Anh Trương Dương, hiện ở dưới lầu không có ai, chúng ta nhảy xuống sẽ không rơi trúng người vô tội.”

Trương Dương: “…”

****

Trương Dương không nói gì, đột nhiên hai chân run rẩy rồi khuỵu xuống, một tay vịn chặt tường, tay còn lại nắm lấy tay của Tể Tể và nhìn về phía Lục Hoài hét lên.

“Mấy cậu mau lại đây kéo Tể Tể xuống đi!”

Lục Hoài và Hoắc Tư Thần đều không nhúc nhích.

Trương Dương: “...

Bởi vì Lục Hoài và Hoắc Tư Thần không hề thích đứa em gái Tể Tể này, cho nên mới thờ ơ khi Tể Tể muốn nhảy lầu ư?

Chẳng trách Tể Tể lại muốn nhảy lầu chung với cậu ấy!

Nhưng trông Tể Tể chỉ mới ba bốn tuổi thôi mà!

Cô bé vừa xinh đẹp vừa dễ thương, lại trắng trẻo như búp bê sứ nữa, sao có thể nhảy lầu được chứ?

Tuyệt đối không được!

Trương Dương nghiến răng.

Sợ sơ suất một cái thì Tể Tể sẽ rơi xuống nên vội vàng bảo vệ cô bé.

Có điều hàng rào xi măng trên sân thượng rất hẹp, chỉ rộng khoảng hai mươi centimet.

Cậu ấy muốn bảo vệ Tể Tể, mà Tể Tể thì thấy cậu cử động, cho rằng cậu ấy đã sẵn sàng, thế là kéo cậu ấy nhảy xuống.

Trương Dương: “...”

“A a a!”

Tiếng thét đầy sợ hãi vang vọng khắp bầu trời đêm.

Nhưng trước khi nhảy xuống, Tể Tể đã nhanh tay tạo một kết giới nhỏ, ở trong kết giới này cô bé và anh Trương Dương có thể nhảy bao nhiêu lần cũng được.

Ngoại trừ hai anh trai đã mở đôi mắt Âm Dương ra, chị gái đứng bên cạnh hai anh trai sẽ không nhìn thấy, chỉ cho rằng họ vẫn còn đang ngồi trên lan can sân thượng thôi.

Tể Tể kéo theo Trương Dương nhảy xuống, rơi tự do từ độ cao ba mươi hai tầng lầu, gần như trong chớp mắt đã đến mặt đất.

Hai mắt của Trương Dương mở to hết cỡ, dù cho đã được Tể Tể nắm tay và an toàn tiếp đất, nhưng cậu ấy vẫn vô thức hét lên trong sợ hãi.

“A a a!”

Tể Tể chớp chớp đôi mắt to tròn nhìn trạng thái của anh Trương Dương, dường như vẫn chưa trở lại bình thường.

Chẳng lẽ thời gian ngắn quá sao?

Không cảm nhận rõ quá trình á?

“Anh Trương Dương muốn thử lại thêm một lần nữa không?”

Trương Dương theo bản năng “a” một tiếng, cả người run như cầy sấy, đầu óc trống rỗng.

Tể Tể cho rằng anh Trương Dương đồng ý, có chút do dự.

Trông anh Trương Dương có vẻ khá sợ hãi.

“Anh chắc chứ?”

Không đợi Trương Dương lên tiếng, Tể Tể đã chăm chú nhìn cậu ấy.

Phát hiện tử khí quanh người cậu ấy đã tiêu tán đi rất nhiều.

Nhưng vẫn còn lại một chút.

Nếu tử khí không hoàn toàn biến mất, vậy lỡ một ngày nào đó anh Trương Dương lại chịu đả kích nào đó, luồng tử khí này sẽ tiếp tục ngưng tụ lại, sau đó bành trướng ra, muốn lấy mạng của anh Trương Dương một lần nữa thì sao.

Tể Tể thở dài, quyết định giúp người phải giúp đến cùng.

“Anh Trương Dương, chúng ta làm lại lần nữa đi.”

Tể Tể có hơi khó hiểu.

Rõ ràng anh Trương Dương sợ hãi như vậy, nhưng vẫn nhất quyết nhảy lầu.

Đã nhảy hết một lần rồi, vậy mà còn muốn nhảy tiếp lần hai.

Đúng là vừa cùi vừa ham chơi!

Không ngờ anh Trương Dương lại là một người anh như vậy đó.

Tể Tể thấy cả người anh Trương Dương đang không ngừng run rẩy thì mỉm cười rồi nhanh chóng đưa cậu ấy trở lại sân thượng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free