Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1511:
Hai con quạ này hẳn là đầy tớ của quỷ hút máu.
Tể Tể lại lập tức nhớ đến đốm đỏ lờ mờ trên cổ Cốc An An vào lần trước cô bé nhìn thấy Cốc An An.
Đó chắc hẳn là dấu vết do quỷ hút máu để lại sau khi bị đồng hóa.
Cha Minh Vương từng nói rằng phương đông và phương tây có văn hóa khác nhau nên ma quỷ ở phương đông và phương tây cũng khác nhau.
Hoa Quốc của họ có tộc cương thi ẩn náu ở trần gian và phương tây cũng có, đó chính là gia tộc quỷ hút máu đã được truyền thừa nhiều năm.
Tể Tể rất tức giận.
Bởi vì đây là địa bàn của Hoa Quốc!
Hoắc Tư Thần để ý thấy Tể Tể phồng má lên, mũm mĩm trông càng đáng yêu, cậu đưa tay ra và chọc nhẹ vào.
“Tể Tể, sao vậy? Sao em có thể biết được con quạ đến từ phương tây?”
Kế Nguyên Tu đồng thời lên tiếng.
“Tể Tể, đó là quỷ hút máu đúng không?”
Tể Tể gật đầu.
“Đúng.”
Hoắc Tư Thần sửng sốt.
“Quỷ quỷ quỷ… quỷ hút máu? Thứ đó…”
Sự tồn tại của thứ đó hình như cũng là điều bình thường, dù gì địa phủ Hoa Quốc cũng thực sự tồn tại.
Lục Hoài đang nghĩ đến vấn đề khác.
“Tể Tể, cho nên Trương Dương và La Tiến có liên quan đến quỷ hút máu sao?”
Tể Tể mím môi.
“Anh Lục Hoài, Tể Tể tạm thời chưa xác định được, trước tiên phải nhìn thấy Trương Dương mới được.”
Thấy đám mây đen trên đầu hai người anh càng u ám hơn, Tể Tể rút linh hồn của hai con quạ ra rồi vo lại, ngoạm một phát nuốt chửng chúng đi.
Về xác của con quạ, Tể Tể nhìn chiếc chảo do bà nội đưa cho.
Cô bé chê đầu quạ quá nhỏ không đủ nhét kẽ răng nên cô bé dùng chiếc chảo vỗ một phát bay ra xa hơn chục mét, vừa hay rơi vào thùng rác cách đó mười mét.
Lục Hoài thấy vậy, sau đó nhìn tòa nhà ở trước mặt.
“Tể Tể, Trương Dương chính là ở tòa nhà trước mặt, nhà số hai ở tầng mười hai.”
Tể Tể gật đầu.
Tể Tể nhét chiếc chảo vào tay Kế Nguyên Tu, sau đó cùng Hoắc Tư Thần và Lục Hoài lên lầu tìm Trương Dương, Kế Nguyên Tu cầm chiếc chảo đợi ở dưới lầu để tiếp viện.
Ngay khi Tể Tể và hai người anh mới ra khỏi thang máy thì Hoắc Tư Thần và Lục Hoài vừa hay nhìn thấy Trương Dương bước vào thang máy bên cạnh rồi nhanh chóng đóng cửa thang máy lại.
“Tể Tể, Trương Dương kìa!”
Tể Tể vừa ngẩng đầu lên thì phát hiện đám mây đen trên đầu hai người anh lại dày đặc hơn, tầm mắt nhìn xuyên qua bức tường và thấy thang máy bên cạnh đang đi lên nhanh chóng.
Mà trong thang máy chỉ có mình Trương Dương.
Xung quanh có tử khí ngưng tụ, Tể Tể vội nhấn nút mở cửa thang máy.
Cửa nhà Trương Dương mở ra, trong phòng khách có một người đàn ông và một người phụ nữ, thậm chí còn có cả hai đứa trẻ.
Người phụ nữ đang tức giận mắng.
“Nói có một hai câu là bỏ đi ngay! Đi thì đi luôn đi! Có giỏi thì đừng bao giờ quay lại nữa!”
Sau đó vang lên tiếng của người đàn ông.
“Em bớt nói vài câu đi, Dương Dương đã đi ra ngoài rồi.”
“Tại sao em không được nói? Trương Trường Thủy, một cô gái mới lớn như em gả cho một người đàn ông đã từng ly hôn và dẫn theo đứa con ghẻ như anh làm mẹ kế, em chăm sóc Trương Dương như con ruột của mình!
Nó cũng chín tuổi rồi! Lạc Lạc, em trai của nó chỉ mới bốn tuổi, chỉ là vô tình làm hư tấm hình của nó thôi mà nó lại đánh Lạc Lạc, chẳng lẽ em còn có thể không mắng nó sao?”
Giọng nói của một cô bé vang lên.
“Mẹ ơi, anh không có đánh em trai, vết sưng trên trán của em trai là do em ấy vô tình bị ngã và giả bộ.”
Người phụ nữ trở tay tát vào mặt của cô gái.
“Con làm chị cái kiểu gì vậy? Thế mà để em trai của mình té đến sưng vù như vậy? Lúc đó em trai của con đã phải đau biết bao! Con nói xem mẹ sinh con ra có ích lợi gì? Ngay cả đứa em trai bốn tuổi mà con cũng không chăm sóc được!”
Lạc Lạc bốn tuổi vỗ tay, ngây ngô nói.
“Mẹ… đánh hay lắm! Chị xấu! Đánh chị!”
Cô bé ôm mặt khóc lóc.
Người đàn ông mắng mỏ cô bé.
“Khóc khóc khóc! Khóc tang à! Tao còn chưa chết đây!”
Người phụ nữ lại tát vào mặt cô bé.
Người đàn ông vội cản người phụ nữ lại rồi nói với cô bé đang sợ hãi ôm đầu.
“Còn đứng ngây ra đó làm gì? Đi tìm anh của mày đi, không tìm được thì không được về nhà!”
Cô bé không dám nói thêm lời nào, vừa lau nước mắt vừa chạy nhanh ra ngoài.
Thấy cửa thang máy đang mở, cô bé lao thẳng vào mà không thèm nhìn rồi ấn số 32 ở trên cùng.
Tể Tể thấy chị gái đi vào, dùng sức mạnh điều khiển thang máy đóng cửa lại rồi lập tức đến tầng 32, lên thẳng sân thượng.
Trên sân thượng của tòa nhà, Trương Dương đang bám vào hàng rào xi măng của sân thương, cậu ấy vừa khóc vừa trèo lên.
Tử khí quanh người dần dần ngưng tụ.
****
Tể Tể thấy vậy thì vội nhìn sang hai người anh.
“Anh ba, anh Lục Hoài, hai anh coi chừng chị gái này, Tể Tể sẽ đi qua đó.”
Hoắc Tư Thần muốn đi cùng nhưng Tể Tể đã sải đôi chân nhỏ mập chạy hì hục qua đó dọc theo rìa sân thượng.
Ngay khi Lục Hoài định lên tiếng thì cậu ấy nhìn thấy cô bé đang khóc lóc cũng đi tới cửa sân thượng.
“Em đến tìm Trương Dương sao?”
Cô bé tên là Trương Phán Nam, năm nay bảy tuổi và đang học lớp một.
Trương Phán Nam nhìn hai người trông hơi quen quen.