Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1510:
Nhưng Lục Hoài lại gật đầu.
“Anh biết nhà của Trương Dương, Trương Dương chơi thân với La Tiến nên hẳn cũng biết nhà La Tiến ở đâu.”
Tể Tể gật đầu, kéo hai người anh và đi ra ngoài.
“Anh Lục Hoài, anh ba, vậy chúng ta lập tức đi tìm họ.”
Bà cụ Hoắc vô cùng lo lắng khi thấy đám trẻ đi ra ngoài.
Bà ấy nhìn xung quanh, cuối cùng đi vào nhà bếp, lưỡng lự giữa con dao làm bếp và chiếc chảo, cuối cùng bà ấy cầm chiếc chảo lên rồi rời đi.
“Tể Tể, đợi đã, bà nội đi cùng với mấy đứa, bà nội sẽ lái xe.”
Tể Tể ngây ngô giải thích.
“Bà nội, lái xe chậm quá, Tể Tể sẽ dẫn các anh dịch chuyển tức thời qua đó.”
Kế Nguyên Tu: “Mẹ, con sẽ trông chừng bọn nhỏ.”
Bà cụ Hoắc vẫn lo lắng, nhìn vẻ mặt nôn nóng của Tể Tể, cuối cùng bà ấy vội vàng nhét chiếc chảo vào tay Tể Tể.
“Tể Tể, cầm lấy đi, để đề phòng!”
Có chiếc chảo trong tay, đập một nhát xuống cũng có thể đánh ngất được một hai đứa.
Tể Tể nhìn chiếc chảo và hơi bối rối gật đầu.
“Vâng ạ.”
Bà nội sợ cô bé sẽ đói bụng khi ở ngoài sao?
Nhưng chỉ có chiếc chảo không có đồ ăn thì sao cô bé ăn được?
****
Tể Tể hơi bối rối khi cầm chiếc chảo nhưng cô bé rất ngoan, vẫn cầm chiếc chảo và dẫn chú nhỏ với các anh lên lầu.
“Bà nội, bọn cháu sẽ khởi hành từ trong phòng.”
Bà cụ Hoắc vốn rất lo lắng nhưng sau khi nghe Tể Tể nói vậy thì bà ấy chợt thấy rất yên tâm.
Tuy cô bé còn nhỏ nhưng đầu óc lại rất thông minh.
Cô bé biết phải khởi hành từ trong phòng, kẻo các dì giúp việc ở bên ngoài nhìn thấy lại sợ hãi.
Bà cụ Hoắc cười híp mắt gật đầu.
“Được, mấy đứa hãy cẩn thận.”
Dứt lời, bà cụ Hoắc lại nhét điện thoại của mình vào tay Kế Nguyên Tu.
“Nguyên Tu, có chuyện gì thì dùng điện thoại gọi về nhà.”
Kế Nguyên Tu nhận lấy điện thoại và gật đầu.
“Dạ.”
Bốn đứa nhỏ chạy lon ton lên lầu, vào phòng đóng cửa lại rồi biến mất ngay lập tức.
Khi họ xuất hiện trở lại thì họ ở trong một khu dân cư cao cấp.
Tể Tể đã chặn đi mọi sự giám sát ở gần đó.
Vào khoảnh khắc cô bé chặn đi các camera giám sát, Tể Tể và Kế Nguyên Tu cùng lúc quay lại nhìn ra đằng sau.
Bên mép vành đai xanh ở cách đó không xa có một con quạ đen thui tình cờ bay khỏi cây.
Tể Tể cảm thấy con quạ kia hình như mình đã gặp ở đâu rồi.
Cô bé chưa nghĩ ra mình phải làm gì mà lập tức duỗi tay bắt lấy con quạ.
Thấy cô bé đưa tay qua, con quạ sợ hãi kêu lên và bay nhanh hơn.
Tể Tể hừ vài tiếng, năm ngón tay giương ra thành móng vuốt và dùng lực tóm lấy nó.
Con quạ bay đi ngay lập tức bị một lực mạnh hút lấy, thế là nó đã bị Tể Tể tóm gọn trong bàn tay nhỏ mập chỉ với cái chớp mắt.
Tiếng quạ kêu khó nghe vang lên.
“Ác —— ác ——”
Bàn tay nhỏ bé của Tể Tể bóp mạnh một phát, con quạ lập tức tắt tiếng, trong đôi mắt đen tròn ngập tràn vẻ sợ hãi.
Hoắc Tư Thần, Lục Hoài và Kế Nguyên Tu vây quanh.
Kế Nguyên Tu vừa nhìn đã thấy được vấn đề.
“Tể Tể, con quạ này đã nhìn thấy máu!”
Hoắc Tư Thần ngu ngơ lên tiếng.
“Quạ từng nhìn thấy máu hẳn là điều rất bình thường mà, loài chim như chúng bay khắp nơi và hẳn đã nhìn thấy rất nhiều thứ.”
Dường như Lục Hoài hiểu được ý của Kế Nguyên Tu nên cậu ấy lập tức giải thích với Hoắc Tư Thần.
“Tư Thần, ý của chú nhỏ hẳn là con quạ này có gánh theo mạng người.”
Tể Tể nghe vậy thì ngây ngô nói.
“Con quạ này không có giết người nhưng sau khi đối phương chết đi, nó đã uống máu của đối phương.”
Con quạ toàn thân run rẩy, nhắm mắt lại giả chết.
Tể Tể mới không cho nó được toại nguyện.
Cô bé lập tức bắt đầu nhổ lông của nó.
Con quạ kinh hãi, trợn tròn mắt không dám tin nhìn chằm chằm vào Tể Tể.
Tể Tể cầm chiếc chảo lên và đập nó một phát.
“Lông của chú Cửu Phượng cũng bị Tể Tể nhổ sạch, một hạt mè nhỏ như mày, Tể Tể nhổ sạch đó thì đã sao?”
“Bất mãn à? Mày có đánh lại Tể Tể không?”
Con quạ vùng vẫy dữ dội.
Tể Tể nghĩ đến điều gì đó rồi buông bàn tay nhỏ mập đang bóp chặt con quạ ra.
Con quạ lập tức kêu lên tiếng thét chói tai.
Tiếng kêu đó thật thảm thiết.
“Ác —— ác!”
Cùng lúc đó, Kế Nguyên Tu nhanh chóng chạy đến một cây ngô đồng cách đó khoảng mười mét.
Trong vòng chưa đến hai phút, cậu bé đã chạy về với một con quạ khác trong tay.
Hoắc Tư Thần và Lục Hoài há hốc mồm, cả hai đều không lên tiếng.
Kế Nguyên Tu nhắc nhở Tể Tể.
“Tể Tể, cháu hãy kiểm tra quá khứ của chúng.”
Tể Tể có thể triệu hồi sổ sinh tử và cả giếng luân hồi nên cô bé đương nhiên có thể thấy được kiếp trước của hai con quạ.
Tể Tể ừ một tiếng.
Cô bé không cần phải triệu hồi sổ sinh tử, bàn tay nhỏ mập nắm lấy hai con quạ, đặt ngón tay vào đỉnh đầu của chúng.
Sức mạnh quá khủng khiếp, con quạ sợ hãi run rẩy nhưng không hề dám giãy giụa.
Chỉ trong nháy mắt, Tể Tể đã biết được đối phương đến từ đâu.
“Chú nhỏ, đây không phải quạ của nước ta! Chúng đến từ phương tây!”
Ngay khi nghĩ đến đám quỷ lang thang chốn trần gian ở các nước phương tây thì trong đầu Tể Tể lập tức hiện lên ba từ —— quỷ hút máu!
Đúng!
Đó là quỷ hút máu!
------------------------------
e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ