Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1507:

Hoắc Trầm Vân lại cảm thấy muốn ói.

“Mẹ ơi, cô ta là vợ của Hoắc Chí Dũng, con cũng đâu phải bị điên đâu! Thế gian này có biết bao nhiêu là phụ nữ mà!”

Bà cụ Hoắc khịa anh ấy.

“Đúng vậy, thế gian này có biết bao nhiêu phụ nữ, thế mà con vẫn là trai tân!”

Hoắc Trầm Vân trợn mắt, hai má ửng đỏ.

Bà cụ Hoắc cười ha hả.

“Cho nên việc thế gian này có nhiều phụ nữ đến vậy thì có liên quan gì với con chứ?”

Hoắc Trầm Vân hít sâu một hơi, cứng cổ cãi lại.

“Ai nói con là trai tân! Con…”

Bà cụ Hoắc vừa nhìn đã biết con trai mình đang cãi cố.

“Nếu con không phải trai tân thì con đã duỗi tay ôm lấy rồi, đâu còn bất lực không biết làm gì khi cô ta ôm lấy con?”

Mặt của Hoắc Trầm Vân đỏ bừng.

Bà cụ Hoắc mới không dung túng anh ấy.

Bà ấy nhìn Hoắc Trầm Vân từ trên xuống dưới, sau đó nở ra một nụ cười vô cùng hiền từ.

“Đúng! Con không phải trai tân!”

Ngay khi Hoắc Trầm Vân vừa định bảo bà cụ đừng nói nữa nhưng lời nói tiếp theo của bà cụ lại khiến anh ấy sốc đến tận óc.

“Mèn đét ơi! Một con gà tơ lớn thế này!”

Tài xế đang lái xe ở phía trước không nhịn được phì cười.

Hoắc Trầm Vân lặng lẽ lấy hai tay che mặt, đầu suýt chút vùi vào háng.

Bà cụ Hoắc hừ một tiếng và chẳng thèm nhìn anh ấy nữa.

Ở nhà cũ.

Tể Tể hỏi Kế Nguyên Tu.

“Chú nhỏ ơi, chúng ta có cần qua đó xem thử không?”

Kế Nguyên Tu lắc đầu.

“Không cần đâu, mẹ có thể xử lý ổn thỏa.”

Chuyện liên quan đến vấn đề nam nữ, Tể Tể chỉ mới ba tuổi rưỡi, còn bản thân Kế Nguyên Tu cũng nửa hiểu nửa không, nhưng cậu ấy cảm thấy không được để Tể Tể đi theo qua đó.

Suy cho cùng thì cô bé là đứa con gái duy nhất trong nhà nên nhất định phải bảo vệ thật tốt.

Người phụ nữ Trương Giai Oánh kia thật vô liêm sỉ, cái gì cũng dám nói.

Đến lúc đó lỡ như Tể Tể nghe được và nhớ lại thì mất còn nhiều hơn được.

Tể Tể thấy Kế Nguyên Tu kiên quyết như vậy, cô bé cũng không nói thêm gì nữa.

Đúng lúc anh ba và anh Lục Hoài cũng ở đây, Tể Tể nhìn họ.

“Anh ba, anh Lục Hoài, vậy chúng ta đi lầu một tầng hầm rèn luyện nha?”

Hoắc Tư Thần và Lục Hoài nhìn nhau rồi đồng loạt lắc đầu.

“Tể Tể, hay là thôi đi.”

Tể Tể ngây ngô nhắc nhở họ.

“Nhưng anh ba, anh Lục Hoài à, bà nội bảo hai anh chạy xong năm ngàn mét rồi đến lầu một tầng hầm mà, ừm… Vậy hai anh có muốn tiếp tục chạy hết năm ngàn mét còn dang dở không?”

Tể Tể háo hức muốn thử.

Hoắc Tư Thần và Lục Hoài đồng thanh nói.

“Vậy chúng ta vẫn nên đến lầu một tầng hầm để rèn luyện đi.

Kế Nguyên Tu gật đầu và quyết định theo họ xuống lầu một tầng hầm để rèn luyện.

Còn chưa đến lầu một tầng hầm thì Kế Nguyên Tu và Tể Tể cùng lúc dừng lại.

Hoắc Tư Thần và Lục Hoài đi đằng sau họ cảm thấy khó hiểu nhưng không lên tiếng, họ đều giữ yên lặng.

Tể Tể nhìn Kế Nguyên Tu.

“Chú nhỏ, có phải có gì đó là lạ không?”

Kế Nguyên Tu gật đầu.

“Đúng là có chút.”

Vết thương của cậu bé hồi phục rất chậm nên không tiện kiểm tra.

Tể Tể lập tức phóng thần thức ra và nhìn xung quanh.

Ngoài những ngọn cây đung đưa ở đằng xa và một con quạ đen thui bay đi ra thì không có gì khác lạ cả.

Cảm giác kỳ lạ đó cũng đã biến mất.

Tể Tể lắc cái đầu nhỏ và cau mày.

“Thật kỳ lạ.”

Kế Nguyên Tu an ủi cô bé: “Không sao đâu, Cửu Phượng cũng ở đây mà.”

Nói đến đây, Tể Tể nghĩ đến đám Thỏ Đen.

Khi cô bé và chú nhỏ được cha nuôi đón về từ trường mẫu giáo, Cự Sâm Nhiêm trong cặp và cả chiếc cặp nhỏ cũng bị cha nuôi đem đi.

“Anh ba, anh Lục Hoài, động vật nhỏ đi theo các anh đâu rồi?”

Không nhắc đến chuyện này cũng không sao, ngay khi nhắc đến thì Lục Hoài và Hoắc Tư Thần đều thấy hơi lúng túng.

Hoắc Tư Thần ho khan một tiếng.

“Chuyện này… Tể Tể, vì cha nói muốn để Thỏ Đen bảo vệ anh chặt chẽ, nên anh… đã đưa nó đi học mỗi ngày.”

Lục Hoài cũng nói theo.

“Anh cũng mang gà trống nhỏ đến trường rồi.”

Tể Tể nhìn họ.

“Hai anh đã về rồi, vậy còn Thỏ Đen và gà trống nhỏ đâu?”

Lục Hoài và Hoắc Tư Thần: “Chúng bị cha của anh (bác cả) đưa đi rồi.”

Kế Nguyên Tu nhịn cười.

“Tể Tể cũng mang Cự Sâm Nhiêm đến trường mà bị giáo viên và các bạn cùng lớp phát hiện, sau đó anh hai cũng mang Cự Sâm Nhiêm đi rồi.”

Mặc dù hoàn cảnh của Lục Hoài và Hoắc Tư Thần hơi khác với Tể Tể nhưng kết quả cuối cùng thì tương tự.

Thế là ba đứa nhỏ đưa mắt nhìn nhau rồi đồng loạt cười phá lên.

“Hi hi hi!”

Kế Nguyên Tu: “…”

Cười đến trông ngớ ngẩn như vậy, tốt nhất cậu ấy không nên tham gia.

Thế là Kế Nguyên Tư lắc đầu như một ông cụ non và tiếp tục đi xuống.

Thỏ Đen, gà trống nhỏ và Cự Sâm Nhiêm bị Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Lệnh đưa đi hiện giờ đều bị Hoắc Trầm Lệnh ném vào trong góc ở văn phòng.

Giang Lâm bước vào, khi nhìn thấy Thỏ Đen thì lập tức cảm thấy cả người khó chịu.

Hoắc Trầm Lệnh không thèm nhìn anh ta.

“Tìm cái lồng nhốt chúng lại.”

Thỏ Đen, gà trống nhỏ và Cự Sâm Nhiêm giận mà không dám nói gì.

Giang Lâm vội vàng gật đầu rồi nhanh chóng đi ra ngoài.

Không bao lâu sau thì anh ta mang ba cái lồng tinh xảo trở về.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free