Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1508:

Thỏ Đen và gà trống nhỏ đồng thời thở phào nhẹ nhõm.

Tuy cay cú.

Nhưng ít ra mỗi đứa một lồng.

Nếu thật sự nhốt cả ba lại với nhau thì Thỏ Đen và gà trống nhỏ cũng sợ đến sởn gai ốc bởi Cự Sâm Nhiêm toàn thân toát ra khí lạnh.

Thứ đó tính khí không tốt, rất hung dữ!

Thỏ Đen hạ thấp giọng nói chuyện với gà trống nhỏ.

“Thầy Cát Mẫn, ông không cần phải sợ nó đâu, ông là bạn của cô chủ, ông khác với bọn tôi.”

Thầy Cát Mẫn: “Tôi cũng không muốn thế, nhưng tôi không thể kiểm soát được bản năng!”

Có gà con nào lại không sợ rắn chứ!

Đặc biệt là Cự Sâm Nhiêm!

Giang Lâm đi tới, tình cờ nghe được câu nói này.

Anh ta nhìn Thỏ Đen, rồi nhìn gà trống nhỏ, âm thầm niệm một câu A Di Đà Phật!

Thời thế này…

Vừa ngẩng đầu lên thì nhìn thấy Cự Sâm Nhiêm có cái đầu rắn góc cạnh đang lè lưỡi rắn ra, Giang Lâm lập tức tim đập thình thịch.

Anh ta sợ rắn!

Giang Lâm run rẩy nói.

“Ông ông ông…”

Cự Sâm Nhiêm rất chê.

Nó vểnh cái đuôi rắn lên, móc một cái lồng từ tay Giang Lâm qua rồi dùng đuôi mở cửa ra, sau đó chui thẳng vào đó.

Cũng may sức mạnh của Minh Tể Tể vẫn còn, cơ thể của nó không trở nên khổng lồ.

Nhưng dù là như vậy thì cái lồng mà Giang Lâm mua vẫn hơi nhỏ.

Cả con rắn chui vào đó và cuộn tròn lại mà vẫn lấp đầy cả cái lồng.

Cự Sâm Nhiêm rất cáu kỉnh.

“Bộ không biết mua cái lồng lớn sao?”

Hoắc Trầm Lệnh không biết đã bước tới từ khi nào.

Cự Sâm Nhiêm vừa ngẩng đầu lên thì lập tức chạm mắt với ông ấy.

Hoắc Trầm Lệnh vô cảm nhìn chằm chằm vào nó.

“Còn nói nhảm nữa thì tao sẽ cắt mày ra để hầm canh!”

Cự Sâm Nhiêm nhe răng: “…”

Giang Lâm trước mắt tối đen.

“Ông… ông chủ… con rắn này…”

Hoắc Trầm Lệnh nhàn nhạt nói.

“Đây là thú cưng của Tể Tể, nếu không nghe lời thì cậu cứ đánh!”

Cự Sâm Nhiêm: “…”

Thấy ánh mắt căm phẫn của Cự Sâm Nhiêm, Hoắc Trầm Lệnh hiếm khi mỉm cười.

“Bộ mày không hài lòng với việc làm thú cưng của Tể Tể sao?”

Cự Sâm Nhiêm hài lòng cái rắm ấy!

Nó là một yêu quái lớn hàng ngàn năm tuổi!

Nó từng chỉ còn một bước nữa là có thể hóa rồng rồi!

Thế mà bây giờ nó…

Nghĩ đến sức mạnh khiến nó sợ hãi của Minh Tể Tể sau khi gặp đối phương lần này, cái đầu rắn của Cự Sâm Nhiêm lập tức héo rũ.

Hoắc Trầm Lệnh thấy vậy, xoay người đi về phía bàn làm việc, vừa đi vừa dặn dò.

“Giang Lâm, tìm một phòng trống cho chúng ở đó trước đi, tôi sẽ đưa chúng về sau khi tan làm.”

Giang Lâm cố gắng bảo bản thân bình tĩnh lại.

“Vâng, ông chủ.”

Giang Lâm đợi Thỏ Đen và gà trống nhỏ cũng đi vào lồng thì anh ta vội xách ba cái lồng rời đi.

Vừa hay Hoắc Trầm Huy đẩy cửa đi vào với sắc mặt hơi nghiêm trọng.

Hoắc Trầm Lệnh không lên tiếng, đợi anh ấy lên tiếng trước.

Hoắc Trầm Huy: “Điều tra ra rồi, vụ bắt cóc Tư Tước chắc chắn có liên quan đến Cốc An An. Nhưng bên cạnh nó chắc hẳn có sự giúp đỡ của kẻ không phải người, cho nên mọi bằng chứng cuối cùng đều chỉ vào hai tên bắt cóc vừa tỉnh lại ở bệnh viện.”

Hoắc Trầm Lệnh khẽ cau mày.

“Kẻ không phải người có thể khiến Tể Tể không thể phát hiện ra được… sẽ là thứ gì nhỉ?”

****

Thế giới của những kẻ không phải người…

Nội dung này thật sự vượt quá phạm vi hiểu biết, Hoắc Trầm Lệnh chậm rãi cau mày lại, cuối cùng nghĩ tới một người.

Cha ruột của Tể Tể.

Nhưng hình như gần đây cha ruột của Tể Tể không ở trang viên nhà họ Hoắc.

Hoắc Trầm Huy thấy ông ấy yên lặng, biết ông ấy tạm thời không có câu trả lời nên cũng không nhắc đến chủ đề này nữa, mà chuyển chủ đề sang hai đứa nhóc Lục Hoài và Hoắc Tư Thần.

“Trầm Lệnh, em biết tại sao thầy Chu lại gọi bảo phụ huynh qua đó không?”

Khi nhắc đến chuyện này thì khóe miệng của Hoắc Trầm Lệnh co giật.

“Thỏ Đen và gà trống nhỏ bị lộ.”

Hoắc Trầm Huy không khỏi bật cười.

“Không đến nỗi lại bị lộ.”

Hoắc Trầm Lệnh nhướng mày: “Có phải đã lộ ra một bộ dáng khác với những thỏ con và gà con bình thường không?”

Hoắc Trầm Huy cười và gật đầu: “Đúng vậy!”

Hoắc Trầm Lệnh nhận ra có gì đó bất thường, ông không khỏi nhìn Hoắc Trầm Huy.

“Anh nói tình hình cụ thể đi.”

Hoắc Trầm Huy hơi buồn cười khi nhớ đến vẻ mặt khó nói của Chu Tùng trong lúc nói đến tình hình cụ thể với ông ấy.

“Chính là Thỏ Đen và gà trống nhỏ do tham ăn đã chạy ra ngoài, khi đang ăn vụng thì bị vài học sinh trong trường phát hiện.”

Hoắc Trầm Lệnh: “Tiện thể còn nghe được chúng nói chuyện với nhau?”

Hoắc Trầm Huy giơ ngón tay cái lên với Hoắc Trầm Lệnh.

“Không hổ danh là người nắm quyền của tập đoàn nhà họ Hoắc!”

Hoắc Trầm Lệnh theo bản năng nhìn vào một góc trong văn phòng, sau đó mới thấy chỗ đó trống trơn.

Lúc này ông mới nhớ ra mình chê ba tên không phải người đó chướng mắt nên bảo Giang Lâm đưa chúng sang văn phòng khác.

Hoắc Trầm Lệnh lại nhìn Hoắc Trầm Huy.

“Nghe được bao nhiêu?”

Hoắc Trầm Huy cười.

“Không nhiều! Chỉ có ba từ —— ăn nhanh lên!”

Hoắc Trầm Lệnh: “Vậy tại sao lại gây ầm ĩ đến chỗ giáo viên?”

Lần này Hoắc Trầm Huy không cười được nữa.

“Do đám học sinh đó tò mò nên muốn bắt Thỏ Đen và gà trống nhỏ, sau đó Thỏ Đen và gà trống nhỏ chạy đi tìm Lục Hoài và Tư Thần, thế là đánh nhau. Thỏ Đen và gà trống nhỏ giúp đỡ, đứa thì cắn người, đứa thì mổ người và bị Chu Tùng thấy rõ.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free